EM VẪN TRÀNG TIỀN VẠT ÁO BAY

(Mừng sinh nhật thứ 70 của em thơ Bích Hoàng-Bài thơ 70 câu)

Hai mươi tháng Một Anh buồn lắm,
Ai cạn giùm ta chén rượu này ?
Năm bốn năm trời như mới đó,
Chữ vờn phượng múa,bút rồng bay.
Tài hoa một kiếp ngàn bi lụy,
Tiếc cả nhau từ cái nắm tay !
Lạ quá chúng mình gần đến thế,
Mà xa trái đất một vòng quay,
Mà xa tưởng chẳng bao giờ gặp,
10- Gặp lại âu là chuyện rủi may,
Gặp lại,ai ngờ người mỗi ngả,
Đau nào hơn nữa kiếp lưu đày ?
Ai người chẳng muốn nơi quê mẹ,
Mùa hạ trông diều chấp chới bay ?
Mây cứ xanh như là tuổi trẻ,
Sen thơm lừng cả những lùm cây,
Hoa cau hoa gạo nay còn nở ?
Hoa cúc đùa theo ngọn gió may.
Những khúc đường trơn như đổ mỡ,
20- Mùa đông đống lửa đứng hơ tay.
Cây đu trước ngõ vui như Tết
A ! Tết ! Bao giờ lại Tết đây ?
Tết của đất trời duy có một,
Mà sao mình vẫn Tết riêng tây?
Mùa nào Mỹ Chánh (1)mình qua đó,
Cơn gió nào thơm giữa lúc này?
Ta gọi tên người trong tiếng gió,
Mênh mông sông nước chứa chan đầy !
Ta về đêm ấy lòng thao thức,
30- Vì cớ nào đây lại đến đây ?
Em thử đoán xem trăng có sáng,
Như là cái thuở tóc như mây ?
Như là…kỷ niệm mình trân trọng,
Rượu rót cho ai những lúc này ?
Chỉ một tiếng em chưa dám gọi,
Chỉ nhìn…đẹp quá tuổi thơ ngây.
Bảy mươi tuổi chẵn thừa dâu bể,
Lòng vẫn còn thừa những đắm say,
Lòng vẫn…mà thôi anh chẳng nói…
40- Thời gian gỗ đá cũng buồn lây.
Em về Đồng Khánh(2) ,em về Huế,
Anh biết về đâu giữa lúc này ?
Chưng một bình hoa ngồi với bóng,
Nỗi lòng ai trả,kẻ nào vay ?
Nói gì vay trả trò nhân thế,
Bảy chục năm trời thoáng bóng mây.
Mắt có xanh chăng thì đã chẳng,
Môi mềm với rượu,mắt mềm say !
Em ơi những cánh thư đòi đoạn,
50- Mới biết đời toàn những đắng cay,
Pha một chén trà,nhìn bức ảnh,
Người thơ một thuở của ta đây !
Người thơ ơi hỡi người em gái !
Giờ nước sông Huơng lệ có đầy ?
Lệ dẫu chẳng đầy,thơ chẳng cạn,
Hôm xưa lại tưởng vẫn hôm nay,
Ngàn trùng sao chẳng là chim nhạn ?
Hoa có bên thềm gió lắt lay.
Núi Cốc,sông Công(3) nghe diệu vợi,
60- Nghe chừng biên ải núi liền mây.
Nghe chừng trong chén trà pha đậm,
Ta uống mừng nhau một kiếp này.
Ồ ” cổ lai hy ” sao lại thế ?
Lòng trai thuở ấy vẫn hôm nay.
Hôm nay cứ tưởng ta Hà nội,
Liếc mắt mời nhau mấy chén say.
Cứ tưởng bên tai ròn tiếng guốc,
Khua trong đêm lộng gió heo may.
Bảy mươi em vẫn em muời bảy,
70- Như thuở Tràng tiền vạt áo bay.

1.Tên một con sông ở Quảng trị,quê huơng Bích Hoàng
2.Tên một trường nữ trung học ở Huế
3.Địa danh tỉnh Thái nguyên,nơi có loại trà quí ở Tân cương.

*

BÀI HỌA VẬN
CỦA BÍCH HOÀNG họa thơ :

Hôm nay sinh nhật mình đây nhỉ ?
Ai sẽ cùng ta cạn chén này ?
Nửa thế kỷ qua sầu mấy độ,
Xuân sang chim bướm vật vờ bay,
Thu vàng lá rụng rơi đầy ngõ,
Rả rích ngâu về buốt cánh tay.
Cái thuở bên nhau nhìn đối mặt,
Giá như quả đất cũng ngừng quay,
Thì đâu mấy chục năm chia cắt,
10- Phó mặc nhân tình,mặc rủi may ?
Suốt kiếp chia ly tình mấy ngả,
Cắn răng day dứt hận lưu đày!
Phương trời tít tắp xa vời vợi,
Dặm lữ song hành chắp cánh bay…
Giá được nhìn nhau trong giấc mộng,
Trăng gieo sương ngọc đẫm hàng cây.
Ta về quê mẹ cùng nhau ngắm,
Hoa lựu,hoa đào đón gió may,
Ta lại đùa nhau như thuở nhỏ,
20- Trốn tìm,sợ lắm ! Dấu bàn tay,
Ai mà bắt được,run như chết,
Sợ mẹ,lo thầy lại mắng đây!
Kín cổng,cao tường sao lọt được ?
Thế nhưng oanh yến hót đông tây,
Thế nhưng …bướm trắng đang vờn lượn,
Như thể tìm ai giữa chốn này,
Như thể trông chờ…như thể… đợi…
Sông Huơng từ đó mạch dâng đầy!
Trúc Tiên(1) biền biệt,người đâu vắng?
30- Mỹ Chánh ai còn trở lại đây?
Ngắm mãi sông buồn ,trăng gió lạnh,
Qua rồi tuổi nhỏ tóc xanh mây,
Chỉ còn lại nước trường giang chảy,
Ta đã chôn sâu kỷ niệm này!
Một cái nắm tay chưa dám bắt,
Trắng trong đôi mắt ngó thơ ngây…
Dẫu hơn năm chục năm xa cách,
Dâu bể thăng trầm vẫn đắm say,
Đẹp mối duyên thơ ,lòng khó dứt,
40- Huơng nồng hoa lá cũng thơm lây…
Ta về Huế Đẹp và Thơ ấy,
Tìm lại nhau xưa ở chốn này.
Tìm lại con đường chôn kỷ niệm,
Kho tàng ân ái biết ai vay?
Ai vay ta đó ? Chưa hề trả!
Nhân thế phai màu gợn nước mây…
Phụ được nhau chăng ? Nào dễ phụ?
Vẫn dòng thơ cũ đọc mê say,
Vẫn gom tứ đẹp gieo thuơng nhớ,
50- Khóe mắt chan hòa lệ đắng cay!
Qua ảnh nhìn nhau ngàn dặm cách,
Mà như gang tấc quẩn quanh đây!
Bao giờ gặp lại ? Bao giờ nhỉ ?
Cuồn cuộn Huơng Giang lệ đã đầy!
Thơ chẳng bao giờ thơ lại cạn,
Rượu nào ta độc ẩm chiều nay ?
Chim trời tan tác đau lìa bạn,
Đằm thắm huơng thầm thoáng gió lay…
Giá hóa được làm đôi bóng nhạn,
60- Cùng nhau dang rộng cánh tung mây,
Nghe trong gió thoảng câu tình tự:
“Sinh nhật mời ai chén rượu này!
Tròn tuổi bảy mươi anh vẫn nhớ,
Tình ta thuở ấy thắm duyên nay,
Mối tình trong sáng như trăng gió,
Men rượu nào đây chẳng đủ say ?
“Ta bỗng say mềm đâu bởi rượu?
Lửa lòng suởi ấm ngọn heo may,
Phấn thơm đỉnh Ngự vương làn tóc,
70- Áo trắng ai về tha thuớt bay…

1.Thi Hoàng hay gọi Bích Hoàng là Trúc Tiên

Bích Hoàng

This post has already been read 1234 times!

Related Articles

SỰ THẬT VÕ NGUYÊN GIÁP

Tôi đã nghiên cứu quyển hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và từ hồi ký này tôi đã…

Nợ tinh thần

Thay lời tựa Ở trong xã hội Việt Nam, nay hãy còn một số người – mà một số đông nữa kia – đang đòi…

Bóng lá hồn hoa

Đã mấy tuần nay, thằng bạn không đến chơi. Tôi nghĩ hẳn nó đang đi xa với một người đàn bà nào đó vừa xoay…

Độc thoại

Cô vọng ngôn chi cô thính chi (Vương Ngư Dương) 15-9-1965 Thế rồi, tôi bắt gặp lại trong tôi một thoáng cảm giác, mảnh mai…

Chân Trời

Thay lời giới thiệu. TỪ CHÂN TRỜI ĐẾN ĐỈNH TRỜI Tôi quen nhà thơ Sông Cửu năm 1997. lúc nữ sĩ Diễm Châu và họa…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: