Ba Năm Về Đà Lạt Xả Tang Mẹ

Ba năm, Đà Lạt, tôi về
Buồn ơi, nhà cũ, bốn bề lạnh tanh
Mẹ ra nghĩa địa núi xanh
Con trăng vàng tái đứng nhìn mãi tôi!
Ba năm, tôi phận mồ côi
Về đây, nhang thắp và ngồi đọc Kinh!
Phải chi tôi về thình lình
Đứng ngoài cổng ngó…ai hình Mẹ ra?
Trước ba năm, tôi khóc òa
Ôm thân thể Mẹ như là Quê Hương
Ba năm sau…tôi thật buồn
Xả tang, thương Mẹ, tôi còn…bơ vơ!

Ba năm không lẽ không thơ?
Thì đây thơ đó…không ngờ của tôi!
Má à con đã mồ côi
Ba đền nợ Nước, Má rồi theo Ba!

Khói nhang có ấm căn nhà
Lòng tôi lạnh buốt là Đà Lạt chăng?

HuệThu
Dalat Vu Lan 2014

This post has already been read 1946 times!

Related Articles

Lục Bát Huệ Thu – Tập Thơ Xuất bản 1997

Ðôi lời trước sách Tôi xa mẹ đã lâu lắm rồi, hơn ba mươi năm. Tôi yêu mẹ tôi vô cùng vì người hay nựng…

Thơ Huệ Thu [Nhiều thể loại]

Về Lại Ðà Lạt Hai Mươi Tám Năm Xa Tôi về Ðà Lạt nửa đêm Vẫn con phố cũ Vẫn đèn vàng hoe Vẫn con…

Chân Trời

Thay lời giới thiệu. TỪ CHÂN TRỜI ĐẾN ĐỈNH TRỜI Tôi quen nhà thơ Sông Cửu năm 1997. lúc nữ sĩ Diễm Châu và họa…

Huệ Thu họa thơ Thái Cuồng

Lời Quê Góp Nhặt Ngẫm cảnh quê hương luống ngậm ngùi Coi thơ xướng họa cũng nguôi nguôi Khá khen dũng khí luôn tràn ngập…

Thương nhớ An Giang vùng đất sơn kỳ thủy tú

Trên vùng địa lý của miền đất An-Giang ở phương Nam từ xưa cho đến nay, nếu không có được dòng chảy của con sông…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: