40 Năm

Ôi Trời! Đã bốn mươi năm
Bốn mươi Tết! Bốn mươi lần xót xa!
“Có Trời mà cũng có ta”
Nguyễn Du nói thế, nghe qua cứ buồn!
Ai bày hai chữ Tang Thương?
Ai bày cuộc vượt đại dương không về?
Bốn mươi năm mấy não nề
Câu thơ đứt ruột, tóc thề còn đâu?
Còn chăng, thơ đó, một câu
Người ơi hải giác giang đầu người ơi!

HuệThu

This post has already been read 2105 times!

Related Articles

Trần Anh Thái – KHÚC HUYỀN CA – Khắc khoải

NGÀY ĐANG MỞ SÁNG [Trường ca] Trần Anh Thái  Phân tích tác phẩm: Thể loại: Trường ca. Nội dung: Thấy được nội dung nhân bản…

VIỆT NAM SỬ CA (LỤC BÁT SỬ)

LỜI GIỚI THIỆU Với Việt Nam lục bát sử, nữ tác giả đa tài Ngọc Thiên Hoa lại đem đến cho độc giả một bất ngờ…

NGHIÊN CỨU – PHÊ BÌNH VĂN HỌC Về “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”

ĐẶNG THÙY TRÂM – BÀI THƠ GỞI LẠI Giữa một cuộc chiến tranh có tên “Chiến tranh cục bộ” và “Việt Nam hóa” thời điểm 1966…

ĐÃI CÁT TÌM VÀNG CHO NGÀNH LÝ LUẬN – PHÊ BÌNH VĂN HỌC VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC

Từ Hội nghị Lý luận – Phê bình Văn học Đồ Sơn đến hiện thực Lý luận – Phê bình Văn học Việt Nam và…

NĂM DẦN NÓI CHUYỆN CỌP

Ông bà ta thường nói: “Lên rừng sợ cọp, về đồng sợ ma”. Cọp ăn thịt người ta về xác, ma khủng hoảng người ta…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: