Bóng Tà Dương – Hồ Trường An

Ðường hãy còn xa, sắp tối rồi
Vòng đời phó mặc bóng mây trôi
Tiệc xuân chuốc rượu chưa tàn cuộc
Văn gấm thêu hoa đã lỗi thời
Vầng nhật sáng trời soi phế tích…
Thuyền ai chở mộng đắm trùng khơi
Bảy mươi sắp đến người lưu lạc
Còn lại trong thơ tiếng khóc cười

Khóc cười với rượu đượm men say
Ðối ẩm khách kia với bạn này
Thư báo xuân về trên đất Việt
Lòng vương tuyết phủ khắp trời Tây
Bão lên gió bật cây tùng cỗi
Mộng vỡ buồn trông bóng nguyệt đầy
Xấp lịch hằng năm còn bóc mãi
Bao giờ thăm lại cố hương đây?

Ðây cõi sông Hồng với núi Lam
Một thời oanh liệt bạn chưa tan
Anh hùng lác đác chòm sao rụng
Tráng khí đìu hiu ngọn bấc tàn
Chưa trọn đường dài, buông tuấn mã
Không thành nghiệp lớn, nuốt căm hờn
Gửi trao về bạn dòng tâm huyết
Ðốt nén hương lòng qua Việt Nam.

Việt Nam sáng mãi cõi văn chương!
Hương khói thơm xông ấm miếu đường?
Tuổi ngọc lướt qua, cằn cỗi tóc
Vóc mai còn lại, võ vàng xương
Lạc bầu ảo phố trong cuồng vọng
Khêu ngọn tàn đăng giữa hí trường
Bền sắt tươi son, đâu tráng sĩ?
Can trường gìn mãi giữa đau thương!

Thương nhục nhằn thân giữa ngục tù
Vượt vòng hoa giáp hỡi xuân thu!
Bỏ quê, luôn luyến nền lăng miếu
Biệt xứ, nào nguôi lửa quốc thù
Nhật nguyệt vẫn còn soi chí cả
Giang sơn há để dấy bùn nhơ?
Lửa thiêng nuôi mãi trong đêm quạnh
Mặc tuyết ngoài kia phủ mịt mù.

Mịt mù buổi trước gục ven đường
Ðây phút thiêng liêng chốn diễn trường
Chiến nhạc oai hùng âm vọng mãi
Quân kỳ rực rỡ bóng còn vương
Xua tan ác mộng thời ly loạn
Khâu vá lòng đau buổi nhiễu nhương
Ta sẽ về thăm mùa đẹp nắng
Lửa hồng khói ấm bếp quê hương.

Quê hương tìm lại, mộng buông trôi
Men rượu tàn canh uổng một đời
Mộ địa người thân vàng cát bụi
Nghĩa trang bằng hữu lóe ma trơi
Nỡ đành ràng buộc đời ngang dọc
Sao chịu giam cầm phận lẻ loi
Vong quốc tiếng hờn vang cổ tháp
Chập chờn bóng quỷ vạn dân Hời

Dân Hời tan tác giữa mông lung
Khi bước chân vào chặng cuối cùng
Tắt ánh gươm thần trên chiến địa
Bặt lời chính khí khắp non sông
Vũ đài ta sáng lòng trai trẻ
Lịch sử mình tươi giọt máu hồng
Gối mỏi chân mềm xin chớ ngại
Tưng bừng hậu bối, biết hay không?

Biết hay không biết chất gò cao
Xương trắng thời qua ngập chiến hào
Tháng lụn, đợi mùa vang tiếng gọi
Năm tàn, nhớ bạn ngóng âm hao
Soi gương tìm dấu ngày quang phục
Dừng bước theo chân kẻ cựu trào
Sương tuyết pha dần màu tóc cũ
Vẫn lầm ngọc đá với vàng thau

Vàng thau dần nhạt bóng đêm đen
Nắng rực hồng soi cảnh chợ phiên
Mùa tết dập dìu người sắm sửa
Lối xuân náo nhiệt bước đua chen
Hưởng thời bình lặng xa hung hiểm
Quên buổi cơ đồ gặp đảo điên
Tỉnh giấc mới hay trời chửa sáng
Nhưng lòng vẫn mở hội quần tiên.

Quần tiên gọi dấn bước phiêu bồng
Khi quốc kỳ ai thấm máu hồng
Ðất khách bút cùn thành bút nhọn
Quê nhà sông đục hóa sông trong
Nhiệt thành chí bạn luôn tươi nhé
Son sắt lòng ai có nhạt không?
Mây khói bên trời khi dập tắt
Tháng năm còn gặp buổi thong dong.

Gặp buổi thong dong sẽ thấy vui
Tuởng bao biến cố một trò cười
Trong lòng kẻ sĩ hoa hồng nở
Ngoài ngưỡng cửa đời lá úa rơi
Dìm xuống vực sâu lòng chán nản
Tan theo đông lạnh bóng u hoài
Giữ bền lửa dũng lòng dân tộc
Nuôi chút nắng tàn, hỡi những ai?

Hồ Trường An

[post_connector_show_children slug=”c%e1%bb%95-lai-hy-vui-tu%e1%bb%95i-h%e1%ba%a1c” parent=”736″ link=”true” excerpt=”true”]

This post has already been read 926 times!

Related Articles

SỰ THẬT VÕ NGUYÊN GIÁP

Tôi đã nghiên cứu quyển hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và từ hồi ký này tôi đã…

Nợ tinh thần

Thay lời tựa Ở trong xã hội Việt Nam, nay hãy còn một số người – mà một số đông nữa kia – đang đòi…

Độc thoại

Cô vọng ngôn chi cô thính chi (Vương Ngư Dương) 15-9-1965 Thế rồi, tôi bắt gặp lại trong tôi một thoáng cảm giác, mảnh mai…

Bóng lá hồn hoa

Đã mấy tuần nay, thằng bạn không đến chơi. Tôi nghĩ hẳn nó đang đi xa với một người đàn bà nào đó vừa xoay…

Thương nhớ An Giang vùng đất sơn kỳ thủy tú

Trên vùng địa lý của miền đất An-Giang ở phương Nam từ xưa cho đến nay, nếu không có được dòng chảy của con sông…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: