Băng Ðình là bạn cố tri. Khi ra trường ông về phục vụ cùng đơn vị với Ðông Anh, tiểu đoàn 3/12 sư đoàn 4 dã chiến, đóng tại Phước Tuy. Cùng tham gia cuộc thao dượt đầu tiên của quân đội có tên là Thao Dượt Ðông Phong trên địa bàn Phan Thiết, Phan Rang…..Ðời lính mỗi người một nẻo. Phải đến năm 1990, nhờ những tờ tuần báo, nguyệt san ấn hành tại Hoa Kỳ hai người mới biết được tin nhau. Trải qua 17 năm tại đất tạm dung, chúng tôi cũng gặp nhau được đôi lần, nhưng trên tình nghĩa văn thơ thì gần như kết hợp chặt chẽ. Cách đây mười năm Băng Ðình “nối điêu” bài Sáu Mươi để hình thành tập Hoa Giáp Ðông Anh. Nay ông lại dùng thơ lục bát để họa ý 12 bài Bảy Chục của Ðông Anh. Do vậy bài của ông mới được đặt sau cùng trong tập thơ xướng họa này. Tình bạn có thủy có chung.

Cái Con Tạo

Nực cười tốt hỉn dượt xe
Ðành mang Lục Bát ra đè Thất Ngôn
Bẩy mươi gồm bẩy số mười
Lòng hoa lòng bướm lòng người lòng ta
Ngậm ngùi cố quận Thành Loa ….
Thành Rồng Hànội dáng ngà còn thương
Mòn chân qua những nẻo đường
Áo xưa tím ngát một phương trời sầu
Cái còn là cái còn nhau
Một Hoa Giáp chấm một câu Lỡ Làng

“Ðem thân đi bỏ chiến tràng”
Ngờ đâu gẫy súng tan hàng bỗng dưng
Cỗi cằn sỏi đá Miền Trung
Canh trời gác biển vẫy vùng theo quân
Trị Thiên Vùng Dậy cổ thành
Thấp thao mây núi gập ghềnh Trường Sơn
Cao Nguyên thống hận nào hơn
Cổ lai hy tận oán hờn chưa tiêu

Quảng Nam Quảng Tín đìu hiu
Ai về Quảng Ngãi nhớ chiều Ba Gia
Ðạn reo Thạch Trụ chiến ca
Mũ Nâu Biệt Ðộng chói lòa gươm thiêng
Chiến trường Bình Ðịnh Phú Yên
Khánh Hòa cát trắng gió lên ngọn cờ
Phan Rang Phan Thiết sững sờ
Súng ghìm tay bút nhả thơ vào trời

Ban Mê Thuột khuất xa rồi
Kiêu Hùng đâu nữa hỡi người Kontum
Pleiku xe pháo súng gươm
Ðường mòn số Bẩy chết chùm quân dân
Hai Quân Khu xóa một lần
Lâm Ðồng Tuyên Ðức mùa xuân chẳng về
Tiểu Khu Phú Bổn não nề
Rớt theo Quảng Ðức chưa hề động binh

Quân Khu Ba gánh tội tình
Sàigòn hấp hối từ Dinh “Ðầu Rồng”
Nguyễn rơi Trần rụng Dương hòng
Thời cơ chín đợi mười trông đầu hàng
Ðất trời Chương Thiện ầm vang
Thân trai cùng lá Cờ Vàng tung bay
Bắn cho hết đạn trắng tay
Giữ thêm mảnh đất một ngày Tự Do

Sao di sao tản sao mờ
Sáng Năm Sao Sáng đôi bờ tử sinh
Chưa thua phải chịu nộp thành
Tướng Quân một lựa chết vinh sống hèn
Sử vàng chói lọi đề tên
Những trang quốc sĩ người hiền Ðông Phương
Sòng đời trơ ván nhiễu nhương
Hồn thiêng muôn thủa còn vương Quốc Kỳ

Nẻo đi chẳng hẹn đường về
Chân không lính bộ nón mê đội đầu
Chặt tre chém gỗ ngả vầu
Khẩn hoang nương rẫy làm trâu kéo cầy
Xích xiềng cải tạo đắng cay
Thù vơ oán chạ đọa đầy chết thôi
Lính bay ngước mắt nhìn trời
Mênh mông lính thủy trông vời biển xanh

Dọc ngang mấy thủa tung hoành
Nằm meo mình lại thương mình sa cơ
Bình Long Anh Dũng pháo mưa
“Ðiện Biên” sừng sững ngọn cờ quyết tâm
Mùa Hè nối Tết Mậu Thân
Lòng dân nguyện với lòng quân một lòng
Ðồn xa vợ tiếp tay chồng
Cho bầy con dại thoát vòng oan khiên

Người người vượt biển vượt biên
Tìm trong cõi chết ra miền tạm dung
Hát Ô cất bước ngại ngùng
Cố hương biền biệt ngập ngừng gót ai
Tóc sương gánh nặng đường dài
Sắt son son sắt tàn phai tháng ngày
Cái còn là chúng mình đây
Trở cờ là thỏang gió bay lạc mùa

Cờ thiêng dù khuất thành xưa
Còn vang khúc nhạc quân vừa lập công
Miền Tây Bất Khuất Cửu Long
Khắp Quân Khu Bốn vạc đồng ba chân
Về trời chư tướng sát thân
Ngàn năm chính nghĩa Việt Nam Cộng Hòa
Máu hùng trổ thắm mùa hoa
Treo gương sử Việt muôn nhà cùng soi

Mũ Xanh Mũ Ðỏ một thời
“Xuống đông đông tĩnh lên đoài đoài yên”
Quân Binh Chủng khắp mấy miền
An dân bảo quốc lời nguyền khắc ghi
Ðộ nào xếp bút ra đi
Ðất Hồ hẹn một ngày về nhớ chăng
Ngờ đâu sóng dậy đất bằng
Nhà tan nước mất nhố nhăng trò hề

“Giặc chưa yên tuổi đã già
Ðất trời chẳng hẹn hàm ca chén vàng
Vận may bần cố rỡ ràng
Anh hùng mạt lộ ngẫm càng chua cay
Nguyện cùng địa trục ghé vai
Hận không binh giáp một ngày lập công
Quốc thù nợ trả chưa xong
Bạc đầu mấy độ trăng trong kiếm mài”

Băng Ðình
2006

[post_connector_show_children slug=”c%e1%bb%95-lai-hy-vui-tu%e1%bb%95i-h%e1%ba%a1c” parent=”736″ link=”true” excerpt=”true”]

Leave a Reply