Hà Thượng Nhân họa

Ngoảnh đi ngoảnh lại đã già rồi
Mà cuộc đời chưa hết nổi trôi
Khó biết tại duyên hay tại số
Phải chăng vì thế hoặc vì thời
Phai màu tóc cũ vài phân tuyết…
Mỏi cánh chim bằng vạn dặm khơi
Hoa Giáp mười năm rồi đấy nhỉ
Góp chung bảy chục một cơn cười

Chưa cạn cùng nhau chén rượu cay
Còn riêng một chút nhớ thương này
Cuối năm chim nhạn lìa phương Bắc
Bạc tóc con người lạnh cõi Tây
Nghe gió thương nhà càng thổn thức
Nhìn trăng nhớ nước lại vơi đầy
Ai về cho gửi câu tâm sự
Người ở đây, lòng chẳng ở đây

Lại nhớ làm sao đỉnh núi lam
Rừng chiều sương sớm cũng vừa tan
Phỏng tà áo trắng màu chưa nhạt
Thấy cỏ bờ thơm sắc đã tàn
Dẫu muốn quên đi lời oán hận
Làm sao xóa được nỗi căm hờn
Ta không còn nữa thời son trẻ
Còn mãi trong lòng tiếng Việt Nam

Chao ôi! sách đọc cả ngàn chương
Ðường đã từng đi vạn dặm đường
Vẫn nhớ những ngày câm tựa hến
Chưa quên nhiều buổi đói trơ xương
Tạm dung mới đó không sơ ngộ
Chính giới từ lâu vẫn hý trường
Ðâu phải bây giờ mình mới biết
Ngàn năm còn đó cảnh tang thương

Cải tạo thành ra một lối tù
Thôi thì chẳng tiếp cũng đành thu
Quên sao cho nổi lời gian trá
Xóa dễ gì đâu chữ oán thù
Mưa cứ đổ hoài trên đất mẹ
Nước nào rửa sạch được bùn nhơ
Lòng ta mãi mãi là như thế
Có mắt làm sao lại chịu mù?

Hãy chỉ dùm nhau những ngả đường
Trăng treo ngõ trúc não canh trường
Vài câu cách mạng càng lơ láo
Mấy chữ đồng bào vẫn vấn vương
Việc nước hết gian rồi lại dối
Sự đời đã nhiễu lại thêm nhương
Ðêm nay nghe gió thu về muộn
Tiếng nhạn bên trời nhớ cố hương

Nhịp nhàng năm tháng lạnh lùng trôi
Nào có ra chi cái cuộc đời
Cộng sản coi như cơn mộng dữ
Tự do sao lại giống ma trơi?
Gió buồn trăng lạnh thân lưu lạc
Dặm mỏi đường dài bước lẻ loi
Lại nhớ điêu tàn thơ họ Chế
Tưởng nghe đâu đó tiếng ma Hời

Ma Hời bên gối mộng mông lung
Có phải đời ta lúc cố cùng?
Ngó tới những buồn cho gió bụi
Nhìn về lại thẹn với non sông
Vốn cầu khang há cầu gì thọ
Sao chẳng chuyên chỉ biết có hồng?
Phải dạy cách nào cho chúng hiểu
Ngàn năm có đấy cũng là không

Chẳng muốn trèo cao, muốn với cao
Có đâu dám ví bậc anh hào
Nếu con đường ấy nay còn đó
Thì đĩa dầu kia hẳn đã hao
Gió lạnh canh khuya còn thổi mãi
Sông sâu sóng mới lại dâng trào
Ta về trồng thử dăm hàng trúc
Còn kể gì vàng với lại thau

Bất quá như là cuộc đỏ đen
Can chi ngày tháng mãi ưu phiền
Dặm dài trước mặt tha hồ bước
Ðường rộng sau lưng mặc sức chen
Danh lợi vẫn còn chưa dễ tỉnh
Thăng trầm chẳng lẽ vẫn còn điên
Phong trần đã lợm mùi tân khổ
Ai đó người xưa vốn trích tiên?

Ngày xưa quán nhỏ tóc râu bồng
Ðời tưởng đâu tô một sắc hồng
Nhìn khắp bốn phương quên nước đục
Quay về tám hướng thấy đời trong
Chông gai dĩ vãng cho dù có
Vàng đỏ tương lai vẫn tưởng không
Nhớ lúc cánh buồm căng trước gió
Thấy như mình vẫn cứ thong dong

Sáu chục đang vui, bảy chục vui
Gặp nhau chưa thể tắt cơn cườiờ
Ðã đưa bạn đọc câu thơ đẹp
Nào sợ gì đâu nước mắt rơi
Bút mực tình kia còn lãi chán
Thi ca nợ ấy vấn vương hoài
Trời cho còn bạn bè đông đủ
Bốn bể còn ai vẫn nhớ ai

Hà Thượng Nhân

Nhân một lúc đọc lại bài xướng, nhà thơ Hà Thượng Nhân chợt nhận thấy rằng dù với tuổi bảy mươi, người ta cũng vẫn cần phải đấu tranh cho đất nước. Còn sống là còn phải tranh đấu. Do vậy tác giả làm bài thơ thứ hai có ý nói với nguyên xướng rằng: “Tấc dạ nếu còn mơ đất nước. Tấm lòng phải nghĩ đến non sông”. Chúng tôi xin giới thiệu cả hai bài xin mời độc giả thưởng lãm.

 

Cổ Lai Hy
Hà Thượng Nhân Bài 2

Bảy mươi đời đã đổi thay rồi
Mới thấy thời gian lắm nổi trôi
Mắt ngó khoan hòa điều ảo hóa
Tai nghe nhuần nhuyễn chữ tùy thời
Ðọc thơ người bạn chân trời rộng
Gửi lại lòng mình mấy dặm khơi
Hoa Giáp, Cổ Lai ghi có khác
Khác chăng tiếng khóc với câu cười

Có khác gì đâu nỗi đắng cay
Lòng ta thì vẫn tấm lòng này
Niềm thương lúc ấy mờ phương Bắc
Nỗi nhớ ngày xưa lạnh mái Tây
Chữ nghĩa dạo nào nghe đã cạn
Vần thơ thuở ấy vẫn còn đây
Súng gươm xếp lại non sông mất
Ta vẫn nằm đây vẫn ở đây

Về lại giá như chân núi Lam
Biết là thù hận có tiêu tan
Người tình má phấn chưa thoa sáp
Giấc mộng đầu xanh đã vội tàn
Bạn cũ thì không quên oán hận
Lòng ta đâu có muốn căm hờn
Trời ơi! thống nhất là sum họp
Hỏi biết tìm đâu nước Việt Nam

Ngày xưa mê mải truyện từ chương
Ngơ ngác nhìn nhau giữa ngã đường
Thành thử máu xương đầy biển cả
Biết chăng xác bạn chất đầy xương
Dối hờn đến cả nền dân chủ
Ðau đớn nào hơn chuyện lập trường
Cách mạng nếu quen phường bịp bợm
Thì tìm đâu nhỉ nghĩa yêu thương?
Cả nước thành ra những trại tù

Quên làm sao được cảnh mùa thu

Họ lôi khắp nước lời dân chủ
Chúng dạy cho ta nghĩa hận thù
Cứ nhận đồng bào trong đói khổ
Ðem dìm dân tộc dưới bùn nhơ
Muốn thiền cũng chẳng sao thiền được
Nhắm tới tương lai tối mịt mù

Ðốt đuốc làm thơ để chỉ đường
Lê dân ẩn nhẫn suốt canh trường
Ta làm như đúng loài tôi mọi
Chúng sống nào đâu khác đế vương
Chuyện nước đã không thù chẳng hận
Cuộc đời càng nhiễu lại thêm nhương
Vẫn còn món nợ chưa hề trả
Tóc bạc đêm ngày nhớ cố hương

Cho nên không thể để cho trôi
Bảy tám mươi năm chửa trọn đời
Bôi mặt họ như phường láu cá
Nhập nhằng chúng chỉ lũ ma trơi
Vì dân chẳng ngại gì cô độc
Yêu nước thì đừng sợ lẻ loi
Ðã đọc chuyện xưa người chắc nhớ
Làm ma vất vưởng lũ ma hời

Bạn đừng nghĩ ngợi quá mông lung
Chỉ biết giang sơn bước khốn cùng
Tấc dạ nếu còn mơ đất nước
Tấm lòng phải nghĩ đến non sông
Dân mình một thuở đầy xương trắng
Cờ chúng bao năm đẫm máu hồng
Ðủng đỉnh cưỡi bò Uy Viễn trước
Hỏi ông, ông có thuận hay không?

Chẳng muốn như ai chiếc ghế cao
Cũng không bắt chước bậc anh hào
Chỉ mong rót đĩa dầu khi cạn
Lại muốn châm ngòi bấc đã hao
Câu bỏ, lời quên chưa dễ nói
Niềm đau, nỗi hận chỉ mong trào
Bạn ơi nghĩ lại vì nhau với
Chẳng kể là vàng chẳng kể thau

Ai không máu đỏ với đầu đen
Thì chuyện non sông một nỗi phiền
Ðã hẳn bạn mong câu tái hợp
Phải đâu tôi thích chuyện bon chen
Nếu như bọn ấy vì nhân nghĩa
Ðâu dễ trong ngoài hóa đảo điên
Muốn ném sau lưng khôn dễ ném
Giữa đời gió bụi nói thần tiên

Bạn quên cái thuở hẹn tang bồng
Quỳ bắn cung thề với Lạc Hồng
Lòng vẫn đang vui, lưng vẫn thẳng
Thần còn chưa mỏi, mắt còn trong
Ðồng bào từng đợi đà hay chửa?
Nhiệm vụ đang chờ đấy biết không?
Sự nghiệp dở dang sao lại bỏ?
Ðịnh theo thiên hạ học thong dong

Tôi muốn anh em thật sự vui
Cùng nhau rộn rã những câu cười
Chỉ nghe sớm tối con chim hót
Ðừng thấy ngày đêm giọt lệ rơi
Ðẹp lắm đã đành lời nhã ái
Hay chi là những nỗi u hoài
Những ngày cải tạo chưa quên được
Ðành chẳng vâng lời phụ bụng ai

Hà Thượng Nhân

[post_connector_show_children slug=”c%e1%bb%95-lai-hy-vui-tu%e1%bb%95i-h%e1%ba%a1c” parent=”736″ link=”true” excerpt=”true”]

Đã xem 1366 lần!

Leave a Reply