Cổ Lai Hy – Nguyên Hà

Thất thập cổ lai đã đến rồi
Dòng đời phiêu bạc tựa bèo trôi
Tang thương biến đổi đành xa xứ
Lạc bước thân trai buổi thiếu thời
Gạt bỏ lợi danh, xua bão táp …
Chẳng màng phú qúy vượt trùng khơi
Ân tình trả sạch, lòng thanh thản
Cất tiếng reo vui miệng hé cười .

Miệng hé cười vui, sạch đắng cay
Chung trà sưởi ấm trọn tình này
Câu thơ xướng họa phương trời Bắc
Chén rượu khề khà chốn đất Tây
Cách biệt trời Nam câu tiếc nhớ
Chia lià đất Mẹ hận vơi đầy
Nhớ thương chồng chất tình đôi ngả
Bằng hữu chi giao khắp đó đây .

Ðó đây nhạt nắng khói chiều lam
Bến vắng đàn ai khảy tịch tan
Sóng nước chập chờn cơn gió thoảng
Ngàn mây lơ lửng, nắng phai tàn
Lân la dạo bước quên sầu hận
Thư thả tiêu dao cất tủi hờn
Nuối tiếc chưa tròn lời nguyện ước
Chung xây dựng lại phía trời Nam .

Dựng lại trời Nam, xếp lại chương
Mượn trang tình sử, đuốc soi đường
Kìa bao gương rạng, bầu tâm huyết
Ðậm nét vàng son, gởi máu xương
Nợ nước chưa tròn nơi chiến địa
Tình nhà dang dở – chốn sa trường
Ngày về, xin hẹn cùng non nước
Sạch bóng quân thù – trọn nhớ thương .

Thương nhớ chưa vơi, lại ngục tù
Lá vàng rơi rụng lặng sầu thu
Kẻ đi mang nặng lời ai oán
Người ở còn vương lấy hận thù
Bao nỗi đắng cay chưa gọt sạch
Mong gì xóa sổ vết bùn nhơ !
Ngục tù, bản án không cần biết
Sống giữa trần gian tựa kẻ mù .

Tựa kẻ mù đui, lỡ bước đường
Trẻ thơ khát sữa khóc đêm trường
Ai đang đói lạnh thân cùng khổ
Có kẻ huy hoàng tựa đế vương
Cũng một kiếp người sao phận bạc
Thôi đành khép kín biết đâu lường
Xa xôi nhắn gởi dòng tâm sự
Ấy gọi chút tình mến cố hương .

Cố hương cách biệt, lạnh lùng trôi
Thiên lý mã suy, chớ trách đời
Thế sự đảo điên nên quỉ lộng
Tình đời đen bạc xúi ma trơi
Trăng khuya chếch bóng sầu cô quạnh
Tỉnh giấc canh gà gáy lẻ loi
Tiếng khóc trẻ thơ đang khát sữa
Ầu ơ… Mẹ cất tiếng ru hời .

Ru hời.. Ru hởi hát mông lung
Như oán, như than nỗi khốn cùng
Dẫu hận ngàn đời, đâu đục bến
Dù căm mãn kiếp, chẳng hoen sông
Gian truân trôi nổi, hoàn tay trắng
Lận đận sầu vơi tủi má hồng
Há trách kẻ khinh, người quý trọng
Riêng mình, dẫu có cũng như không .

Có cũng như không, lại thấp cao
Tìm trong quốc biến rạng anh hào
Trai tài gắng sức rèn tâm lực
Gái sắc vẹn toàn chẳng tốn hao
Nợ nước sẵn sàng câu trọn đạo
Tình nhà tựa lớp sóng dâng trào
Mảnh gương kim cổ chưa mờ nhạt
Vàng đá bao giờ lẫn lộn thau .

Vàng thau lẫn lộn chắc gì đen
Ðen trắng phân minh chớ trách phiền
Phiền muộn làm chi thêm khổ lụy
Mặc ai khuấy đục, mặc bon chen
Mong cầu tự tại bên bờ giác
Ước nguyện an bình lánh đảo điên
Xuôi ngược dòng đời xa mấy nẻo
Trở về nhân thế cõi thần tiên .

Thần tiên nhẹ gót chốn non bồng
Cực lạc khoan thai rạng ánh hồng
Phiền muộn tan theo dòng nước đục
Thảnh thơi tỏ rạng đón trăng trong
Vô minh, ấy cõi trần gian đó
Ðuốc sáng từ đây sắc dị không
Cảnh tỉnh vị tha tình viễn xứ
Ngàn trùng nhẹ gót bước thong dong .

Thong dong nhẹ gót bước đời vui
Pháo tết mừng xuân, rộn tiếng cười
Chúc phúc mọi nhà Xuân lạc hỉ
Cầu mong đất Mẹ tạnh mưa rơi
Liú lo chim hót vang ca mãi
Rạng ánh bình minh nắng đẹp hoài
THẤT THẬP CỔ LAI cầu vạn thọ
Câu thơ xướng họa chẳng thua ai .

Nguyên Hà
Tampa, ngày cuối thu 2006

[post_connector_show_children slug=”c%e1%bb%95-lai-hy-vui-tu%e1%bb%95i-h%e1%ba%a1c” parent=”736″ link=”true” excerpt=”true”]

This post has already been read 1512 times!

Related Articles

Chân Trời

Thay lời giới thiệu. TỪ CHÂN TRỜI ĐẾN ĐỈNH TRỜI Tôi quen nhà thơ Sông Cửu năm 1997. lúc nữ sĩ Diễm Châu và họa…

Thương nhớ An Giang vùng đất sơn kỳ thủy tú

Trên vùng địa lý của miền đất An-Giang ở phương Nam từ xưa cho đến nay, nếu không có được dòng chảy của con sông…

Thơ Chúc Tết Hà Thượng Nhân

MẤY LỜI ÐẦU SÁCH Tết sắp đến, căn nhà bị đuổi Thật là xui cho tuổi nhiêu khê Dọn nhà dọn cửa bộn bề Ðuổi…

Men Thu

Ðôi Lời Trước Sách Cuối năm 1990, tôi sang Mỹ. Bệnh thấp khớp làm cho tôi không ngồi, đứng được, chỉ có nằm. Giữa lúc…

Đong Đầy Chén Nhớ

Dấu Xưa …   Biển Chiều Cửa Việt.     Giá mà anh gởi được cho em Một chút gió chiều nay của biển Một chút nắng…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: