Bỗng nhiên mà mưa rơi
Trên ngọn đồi Tân Lạc
Bỗng nhiên mà giòng nhạc
Chảy hoài trên mái tôn
Bỗng nhiên tôi muốn hôn
Cả bầu trời vẫn đục
Bỗng nhiên mà tôi khóc
Gọi ngưòi ơi! Người ơi!

Trần Bích Tiên

vbc

Leave a Reply