Tình Người Ly Hương / Tình Người Ly Biệt

Tình Người Ly Hương

(I)
Nghịch cảnh gieo sầu khách viễn ly,
Xa quê biệt xứ chẳng vui gì.
Trăm tình bút nghẹn thơ lơi vận;
Chín khúc tơ vò lệ thấm mi.
Buổi ấy tương liên khôn nhạt nét;
Ngày nao tái ngộ hết phân kỳ.
Cho dù bốn biển cùng chung cõi,
Tâm sự đong đầy những bước đi…

(II)
Đi đứng muôn ngàn bước nổi trôi,
Cách ly bầu bạn biệt tăm rồi.
Bỏ làng quê mẹ tìm quê khách;
Theo sóng nước người nhận nước tôi.
Âu, Á…một trời nhưng khác hướng;
Bắc, Nam…hai phía cũng chung nòi.
Tuôn dòng bịn rịn khôn ngăn lệ,
Kể lể muôn lời nói khúc nôi…

(III)
Nôi mẹ xa dần ngoảnh ngóng trông,
Đôi phương chia cách lệ đoanh tròng.
Hương thề chưa chút trao bè bạn;
Chữ hẹn chẳng tròn gởi núi sông.
Đất khách ngẩn ngơ trời tím mặt;
Tình quê lai láng nước xanh dòng.
Nỗi niềm tỏ cạn ai tường nhỉ,
Mấy vận thơ sầu dệt chửa thông…

(IV)
Thông thạo ngôn từ vẫn ngẩn ngơ,
Niềm riêng khó giãi giấy đôi tờ.
Với mình thêm thẹn thân cùng bóng;
Cho bút mãi buồn lệ với thơ.
Quê mẹ còn thơm hương tỏa ngát;
Xứ người luôn cứ tuyết che mờ.
Ra đi cách biệt trời muôn dặm,
Khách lữ đêm ngày nghĩ vẩn vơ…

(V)
Vơ vẩn ra vào quán khách ai?,
Cho ta bỡ ngỡ với phương này.
Sông hồ vạn nẻo buồn khô mắt;
Sự nghiệp muôn đời chịu trắng tay.
Vị Cúc hương Mai lòng trĩu nặng;
Tình thơ nghĩa bạn nước đong đầy.
Quan hoài mỗi độ thề trăng gió,
Thiếu bạn tâm tình chuyện đó đây…

(VI)
Đây nhỏ đôi hàng lệ vấn vương,
Rượu khôn khuây khỏa nỗi can trường.
Tài hoa món nợ phương nào gở;
Văn tự mối tình khách mãi vương.
Biển học mênh mông tầm rát mắt;
Trời thơ bát ngát rẽ lầm đường.
Không gian cả khoảng trời xa lạ,
Bè bạn trong cùng lớp tuyết sương…

(VII)
Sương khói sông hồ lấp Hải Âu,
Se môi chén tuyết quyện hơi sầu.
Nghìn trùng sóng nước chau dầy mỏng;
Vạn khối mây trời nới rộng sâu.
Thanh hứng chung niềm cam đổi hướng;
Đan tâm riêng phiến khó thay màu.
Bâng khuâng cánh nhạn vào phiêu viễn,
Lưu niệm những vần thơ tặng nhau…

(VIII)
Tặng nhau bằng cả tấm lòng ta,
Chuẩn bị chào vui buổi hiệp hòa.
Tri ngộ sẽ say men thưởng nguyệt;
Tương phùng cùng ướp mộng thăng hoa.
Thân thương mật thiết âu là thế;
Quyến luyến sum vầy chẳng nệ xa.
Bút mực không phai tình nghĩa cũ,
Bõ bao dằng dặt bước bôn ba…

(IX)
Ba bảy lần qua biển hãi kinh,
Non sông gắn bó biết bao tình.
Hai sương một nắng luôn tồn đọng;
Vạn lối trăm đường mãi khắc in.
Lẻ bạn miếng ăn nhờ có bạc;
Xa quê kiếp sống thẹn cho mình.
Tan theo tất cả màu nhân thế,
Sót lại nay còn chút tiết trinh…

(X)
Trinh tiết, thân vàng dẫu mốc meo,
Lòng son ý sắt  trải cơn nghèo.
Sang giàu mộng ảo …tan băng tuyết;
Non nước tình thâm…đặc sáp keo.
Nợ  cũ văn chương ngàn bến đợi;
Lề xưa nghiên bút mấy non đèo.
Hành trang cất gánh rời quê mẹ,
Lưu niệm trong đời gói cả theo…
(1975)

Sỹ Bình

 

Tình Người Ly Biệt (*)

Ðêm nay canh cánh nỗi phân ly
Quê mẹ xa xăm biết nói gì
Giúp nước rất cần tay phụ nữ
Thương nhà đâu chỉ bậc tu mi
Xa hoài thư gửi bao lần đợi
Về lại lòng riêng hẹn mấy kỳ
Thanh khí gặp nhau là lãi đấy
Giờ đây người ở lại tôi đi

Tôi đi người ở là duyên phận
Xướng họa thơ nhau thế đủ rồi
Nước Việt té ra thêm có bạn
Trời Tây may lại vẫn còn tôi
Buồn chưa cây cỏ, chưa trời đất ?
Thương bấy giang sơn, bấy giống nòi
Một thoáng phù du là thế đó
Má hồng mấy chốc cũng pha phôi …

Pha phôi muốn gửi sầu tiên tái
Lại mắc oan khiên khổ mấy tròng
Cơm áo đã buồn cho số phận
Tháng ngày thêm tủi với Non Sông
Ðã đành thuyền ấy giờ xa bến
Chẳng lẽ sông kia nước mấy dòng
Câu hỏi bao đời không giải được
Làm sao cắt nghĩa lẽ cùng thông

Cùng thông cũng chỉ là mây nổi
Chữ nghĩa đang ghi giữa giấy tờ
Nước Việt chắc còn nguyên nỗi nhớ
Ca Li xin họa lại bài thơ
Lá vàng trước gió mùa Thu nhạt
Giọt nắng chiều hôm ánh sáng mờ
Mở cửa nhìn ra buồn đứt ruột
Núi sông ngày tháng đứng chơ vơ

Chơ vơ chợt tưởng ngày hôm ấy
Ðâu biết giờ ra cớ sự nầy !
Gìn giữ còn gì xanh mái tóc
Ði về thôi lại trắng bàn tay
Chuyện đời dẫu biết còn khi hợp
Dòng nước khi vơi có lúc đầy
Giữa chốn cố đô Quê Mẹ cũ
Tạm vui khi được gặp nhau đây

Gặp đây trao đổi niềm thương nhớ
Dâu bể bao nhiêu cuộc hý trường
Giọt mực dù phai thơ vẫn viết
Con tằm đến thác hận còn vương
Ðã cùng với bạn bao lời hẹn
Lãi vốn chung nhau một ngả đường
Nửa quả địa cầu ta vẫn gặp
Dù cho đây đó mịt mù sương

Mù sương khói sóng trời tuy hẹp
Thơ vẫn ngàn năm một chữ sầu
Ngọn gió bên thềm bay tới đó
Lá vàng trước cửa rụng về đâu ?
Hương trà thơm ngát hoa trăm vẻ
Xanh biếc bờ xanh liễu một màu
Tri kỷ mới hay là thế nhỉ
Cám ơn trời đất được quen nhau

Quen nhau chi xiết tình thân ái
Tưởng thấy non sông thuở thái hòa
Sớm tối mây trời xanh tựa ngọc
Bốn mùa phong cảnh đẹp như hoa
Ðời còn trẻ, dù lòng còn hận
Tình vẫn gần, tuy bạn vẫn xa
Ða tạ Tân Anh vần điệu gửi
Câu thơ ngày cũ thoáng dư ba

Dư ba còn lại vần thơ ấy
Trân trọng gì hơn một chút tình
Ân nghĩa xưa nay tình vẫn giữ
Lợi danh từ trước đã coi khinh
Mấy trò thủ đoạn phường cơm áo
Cái nghiệp thi ca lũ chúng mình
Bảy nổi ba chìm câu chuyện cũ
Thúy Kiều ngày trước vẫn băng trinh

Băng trinh nếu chiếu vào hoàn cảnh
Ðời đục hơn nhau một chữ nghèo
Chiều tới thơ ngâm ngâm ử ử …
Sáng ra xe đạp đạp veo veo
Chỉ tin hăng hái thời và thế
Ðâu quản lênh đênh núi với đèo
Cảm tấm lòng ai xin họa lại
Còn thơ, dù vụng cũng xin theo…

Huệ Thu
San Jose


* Cách đây mấy năm tôi được thi hữu Vũ Gia Sắc (Bạch Tâm) đọc qua phone cho nghe bài thơ Tình Người Ly Biệt nói là tác giả ở VN tên Tân Anh … và nói nếu có thể xin mời Huệthu hoạ :

  • Huệthu đã hoạ nay bất ngờ nhận được bài Tình Người Ly Hương từ tác giả Sỹ Bình ở Tây Ninh …

Không biết có phải thi hữu Sỹ Bình và nhà thơ Tân Anh tác giả bài thơ Tình Người Ly Biệt là một?
(Vì bài xướng HT cũng chỉ nghe qua phone từ thi huynh VGS nên không có bản lưu)

This post has already been read 2351 times!

Related Articles

Trần Anh Thái – KHÚC HUYỀN CA – Khắc khoải

NGÀY ĐANG MỞ SÁNG [Trường ca] Trần Anh Thái  Phân tích tác phẩm: Thể loại: Trường ca. Nội dung: Thấy được nội dung nhân bản…

VIỆT NAM SỬ CA (LỤC BÁT SỬ)

LỜI GIỚI THIỆU Với Việt Nam lục bát sử, nữ tác giả đa tài Ngọc Thiên Hoa lại đem đến cho độc giả một bất ngờ…

ĐÃI CÁT TÌM VÀNG CHO NGÀNH LÝ LUẬN – PHÊ BÌNH VĂN HỌC VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC

Từ Hội nghị Lý luận – Phê bình Văn học Đồ Sơn đến hiện thực Lý luận – Phê bình Văn học Việt Nam và…

NGHIÊN CỨU – PHÊ BÌNH VĂN HỌC Về “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”

ĐẶNG THÙY TRÂM – BÀI THƠ GỞI LẠI Giữa một cuộc chiến tranh có tên “Chiến tranh cục bộ” và “Việt Nam hóa” thời điểm 1966…

NĂM DẦN NÓI CHUYỆN CỌP

Ông bà ta thường nói: “Lên rừng sợ cọp, về đồng sợ ma”. Cọp ăn thịt người ta về xác, ma khủng hoảng người ta…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: