Một chút cũng là đã lạnh

Lạnh một chút cũng là đã lạnh
Trời vào Thu ờ nhỉ lạnh đương nhiên!
Tôi nói thế là tôi chắc có điên?
Mà không có điên thì làm sao người ta tỉnh?

Người ta hay nói điên điên tỉnh tỉnh
Vậy chuyện điên hay tỉnh rất bình thường?
Cũng như hai người khi hết ghét thì thương
Tội nghiệp nhất dành cho người cô đơn, không thương không ghét!

Lạnh một chút, tôi nói vu vơ, bắt mệt
Thôi, để nhìn con mèo đuổi bướm, vui vui
Con bướm bay xa, một chiếc lá vàng rơi
Con mèo chụp, và buông ngay…vì lạnh?

Đôi mắt con mèo nắng soi óng ánh
Nó nhảy lên lòng tôi ôi ấm làm sao!

huethu

This post has already been read 2093 times!

Related Articles

Lục Bát Huệ Thu – Tập Thơ Xuất bản 1997

Ðôi lời trước sách Tôi xa mẹ đã lâu lắm rồi, hơn ba mươi năm. Tôi yêu mẹ tôi vô cùng vì người hay nựng…

Chân Trời

Thay lời giới thiệu. TỪ CHÂN TRỜI ĐẾN ĐỈNH TRỜI Tôi quen nhà thơ Sông Cửu năm 1997. lúc nữ sĩ Diễm Châu và họa…

Thơ Huệ Thu [Nhiều thể loại]

Về Lại Ðà Lạt Hai Mươi Tám Năm Xa Tôi về Ðà Lạt nửa đêm Vẫn con phố cũ Vẫn đèn vàng hoe Vẫn con…

TÝ VỀ MANG NHỮNG BÀN TAY… CHUỘT – MẤY ĐỘ XUÂN VỀ, MAI NÃO RUỘT!

Mỗi năm, Mai đến mùa thay lá, nắng tháng hai cởi áo phong trần, bông Vạn Thọ nở tròn lối nhỏ, hoa từng loại ngập…

Thương nhớ An Giang vùng đất sơn kỳ thủy tú

Trên vùng địa lý của miền đất An-Giang ở phương Nam từ xưa cho đến nay, nếu không có được dòng chảy của con sông…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: