Chiều Ơi!

Lá vàng biết đã vào Thu
Con chim rẽ đám sương mù về non
Rừng xưa tổ cũ có còn?
Chăc không nên tiếng kêu buồn vang vang…
Tiếng chim buồn, tiếng chuông ngân
Mùa Đông rồi, sắp cuối năm, cuối đời
Mùa Thu còn mấy lá thôi
Mây xa thấp thoáng chân trời, săp mưa!

Mây xa thấp thoáng, tôi chờ
Một ai về muộn, mịt mờ chiều ơi…

huệthu

This post has already been read 2029 times!

Related Articles

Trần Anh Thái – KHÚC HUYỀN CA – Khắc khoải

NGÀY ĐANG MỞ SÁNG [Trường ca] Trần Anh Thái  Phân tích tác phẩm: Thể loại: Trường ca. Nội dung: Thấy được nội dung nhân bản…

NGHIÊN CỨU – PHÊ BÌNH VĂN HỌC Về “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”

ĐẶNG THÙY TRÂM – BÀI THƠ GỞI LẠI Giữa một cuộc chiến tranh có tên “Chiến tranh cục bộ” và “Việt Nam hóa” thời điểm 1966…

VIỆT NAM SỬ CA (LỤC BÁT SỬ)

LỜI GIỚI THIỆU Với Việt Nam lục bát sử, nữ tác giả đa tài Ngọc Thiên Hoa lại đem đến cho độc giả một bất ngờ…

NĂM DẦN NÓI CHUYỆN CỌP

Ông bà ta thường nói: “Lên rừng sợ cọp, về đồng sợ ma”. Cọp ăn thịt người ta về xác, ma khủng hoảng người ta…

MỘT THOÁNG THÂN TRÂU – NỖI ĐAU THỜI CUỘC

Trong mười hai con giáp, sau anh chuột bé tí, bác trâu là con vật to nhất xếp thứ nhì: Nhứt chuột, nhì trâu: Trạng…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: