Tản Văn Thi

Không ai buồn mà không thấy mình cô đơn.
Không ai bị thương mà không nghe mình đau đớn.
Có người đi làm để hưởng một đời sung sướng
Nhiều người cũng đi làm, sung sướng vẫn chưa!

Nhiều người đi du lịch vì đất nước mình quá dơ
Họ giúp cho đồng bào họ bằng sự thờ ơ “cố hữu”!
Họ kính trọng nước người như một đứa con có hiểu
Họ trở về ca tụng thi sĩ Trần Vàng Sao!

Trần Vàng Sao đưa họ lên cao
Khen ngợi họ là “Một Người Yêu Nước”
Trần Vàng Sao giận Cộng Sản chửi cho bằng được
Được…một thời an nhàn ở Vỹ Dạ làm thơ!

Tôi được tin hôm qua:  Trần Vàng Sao đã chết
Tôi đọc báo hôm qua:  Hội Nhà Văn Việt Nam chia buồn
Bạn của tôi, một Thầy Giáo già ở Đơn Dương
Nhận tiền của con ở nước ngoài cho đi chơi Nhật Bản.

Bạn của tôi không nghĩ con mình bán mạng
cho đại dương kể từ đêm vượt biên
Con của bạn tôi để cho Cha Mẹ bình yên
với những lượng vàng Mẹ Cha chôn giấu…

May con cái mình có nơi ở đậu
Bạn của tôi xây lại cửa lại nhà
Sắm xe sắm đài, sống rất xa hoa
viết nhiều bài tả Dran thời Pháp thuộc!

Bạn của tôi, như tôi, người lớp trước
“Nhất trí” với tôi: ai buồn cũng bởi cô đơn
ai bị thương cũng xuýt xoa đau đớn…đau thương
Bạn của tôi, cả vợ của bạn tôi, cười giòn:
Bây giờ tụi này hạnh phúc!

Người Việt Nam mình xưa nay không biết nhục
Nhìn nhà nhiều tầng, nói đó: Vẻ Vang
Có khi đi qua những xóm những làng
thấy rác rưởi, bạn bịt mũi:  dân mình vô ý thức!

Trần Vàng Sao đã chết, sống chưa hề nói nhục
lỡ đứng dưới lá cờ màu đỏ một ngôi sao vàng
Trần Vàng Sao làm thơ chửi cho tan hoang
một thời mình lỡ dại!

*

Đám ma của Trần Vàng Sao là một đám ma “tổ nái”
có Đảng Đoàn, có Hội Hè, Tổ Chức, Thân Nhân…
Đám ma đó là một đám ma “chần dần”
Dĩ nhiên tôi buồn, tôi không đi đưa đám nó!

Đù mẹ đù cha cái giát giường
Đêm đêm trăn trở giống Quê Hương
Một trái khế ngọt vừa rơi rụng
Một cây cầu khỉ bị đứt ngang…

Ai buồn mà không cô đơn?
Ai bị thương mà không đau đớn?

Trần Vấn Lệ  

This post has already been read 1187 times!

Related Articles

SỰ THẬT VÕ NGUYÊN GIÁP

Tôi đã nghiên cứu quyển hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và từ hồi ký này tôi đã…

Độc thoại

Cô vọng ngôn chi cô thính chi (Vương Ngư Dương) 15-9-1965 Thế rồi, tôi bắt gặp lại trong tôi một thoáng cảm giác, mảnh mai…

Bóng lá hồn hoa

Đã mấy tuần nay, thằng bạn không đến chơi. Tôi nghĩ hẳn nó đang đi xa với một người đàn bà nào đó vừa xoay…

Nợ tinh thần

Thay lời tựa Ở trong xã hội Việt Nam, nay hãy còn một số người – mà một số đông nữa kia – đang đòi…

Tính “văn học” trong văn học miền Nam

(LTG: Đây là bản chính bài thuyết trình trong buổi hội thảo về VHMN tổ chức tại tòa soạn nhật báo Người Việt vào ngày…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: