Hồi Âm Một Email Đà Lạt

Bạn tôi ở Đà Lat gửi email qua thăm,  chỉ mấy dòng mà than:  “Đà Lat mình mai mưa, trưa nắng, chiều rét lắm, thê lương!”.
Ôi hai chữ thê lương sao dễ thương nhiều vậy?  Có chụp hình cho thấy một góc vườn tả tơi!
Đà Lạt ơi Đà Lạt ơi, du khách lên đây chơi…chắc buồn rơi nước mắt?  Cảnh, không cảnh Đà Lạt?  Đâu cũng giống như nhau khi mùa mưa bắt đầu báo hiệu mùa bão mới…
Dĩ nhiên tôi rất đợi thư Đà Lạt gửi qua…Tưởng tượng những mái nhà…Tưởng tượng bầy én vắng…Tưởng tượng ngày không nắng…Một Petite Paris!  Không bờ sông chia ly mà biển tràn lan núi…những người Thượng cắm cúi, trôi nổi trong màn mưa…những người đi lỡ đò bây giờ còn tiếc nuối…
Email không có đầu, không có cuối, có nhiều chấm lửng lơ…mà sao giống bài thơ ai làm còn dang dở!  Nghĩ tới thơ, tôi nhớ một thời mình lang thang trên đồi Cù hoa vàng, dừng chân hôn từng nụ, hôn người yêu tôi giấu sau lưng núi Lâm Viên!  Tôi chắc giống người điên đi tìm duyên trong đá, đi tìm cá trên nương mưa tuôn và nước cuộn…

Đà Lạt ơi, tôi muốn
mình trở về thăm ai
hòa bình mà cứ dài
con đường xa Tổ Quốc…

Nghĩ tới mùa bão, lụt…nghĩ tới em…Long lanh!

Trần Vấn Lệ

This post has already been read 1186 times!

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: