Tửu Nguyệt Sầu / Túy Tiêu Khúc

Tửu Nguyệt Sầu

(Mến họa bài Túy Tiêu Khúc)
Thân tặng thi hữu Nguyễn Chinh

Điệu ngũ cung… chun lòn qua núi
Khối đá rền … cần rượu nằm say
Bảy Oán bay bay sầu ly Quốc
Ba Nam vút vút lượn trời mây…

Đầy vơi suối chảy qua rừng trúc
Soi bóng đục trong lộng khóm cây
Nhớ nước tiêu sầu tình dạ khúc
Thương nhà nức nỡ nguyệt cầm say

So dây nắn phím chìm ngân mãi
Tơ lòng sông núi buổi vào thu
Vi vu gió hú đêm huyền thoại
Lốc xoáy mưa tuôn …cuốn bụi mù !

*

Ấp ủ tàn canh vành trăng khuyết
Hứng dòng ly biệt giọt mưa ngâu
Chông chênh ta cạn bầu tửu nguyệt
Bồng bềnh luyến tiếc giọng… tiêu sầu !

Sông Cửu

*

TÚY TIÊU KHÚC

âm ba vắt vẻo hai triền núi
ta quảy tình ta trên phím say
sáu lỗ mang mang tầng gió bụi
một thanh gánh gánh phiến trời mây

hận người ta đốn bay rừng trúc
khoét rỗng hằng hà sa số cây
nhớ người ta trỗi túy tiêu khúc
vang mấy càn khôn một tiếng say

ngàn năm một bản ta thổi mãi
chạng vạng rừng khô lay lá thu
vạn thuở người về đâu xa ngái
nghe chăng lời vọng giữa sa mù.

nguyễn chinh

This post has already been read 1112 times!

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: