Mùa Thu Đến

Kính hoạ bài:  Vì Mùa Thu Đến:: Hà Trung Yên

Cảnh trí sang mùa tự hóa trang
Rừng phong xanh ngắt chợt thay vàng
Sông xa bàng bạc màn sương phủ
Đồng vắng im lìm tiếng dế vang
Cánh hạc tầng không reo “quắc quắc”
Chuông chùa triềng núi gióng “làng phàng”
Nghe trong âm hưởng buồn muôn thuở
Lác đác chim sà bãi cỏ hoang

Bấm tay nhẩm tiếp một mùa Thu
Sương khói dâng lên mù mịt mù
Gió lộng sau vườn vương nỗi nhớ
Câu hò dưới bến nhắc lời ru
Vần thơ viết mượt âu là thế !
Giấc mộng còn trong dẫu có dù …
Thì nhắc cố chờ ngày trở lại
Quê nhà thương mãi ngọn đèn lu

Sự đời thấm thoắt cũng dần qua
Cuộc thế xoay chiều chịu cách xa
Khúc hát Vọng Phu thương núi Đá …(Bia)
Bài thơ Xóm Đạo nhớ thôn Tha … (La)
Quê người giữ lấy văn phong tốt
Đất khách ngóng về nguồn cội ta
Ao ước mong sao nề nếp cũ
Hương xưa còn giữ cốt nho nhà.

Khi đổi mùa sang đỏ hóa xanh
Thu Đông nguyên vẹn sắc chân thành
Không lo núi dựng – điều hòa bước
Chẳng ngại dốc chuồi – đột ngột phanh
Gió cuộn hồn thơ nhanh sáng tạo
Mây vờn ước nguyện sớm thi hành
Vầng dương bừng dậy bao trùm cả
Vần chuyển thế thời quá sức lanh

Tất cả rồi ra sẽ nhạt phai
Tích xưa tuồng cũ ngắn hay dài
Bao người hoan hỷ bồi thêm lửa
Triệu kẻ vui mừng gánh phụ vai
Tay nắm đoàn viên dang cánh nhạn
Đèn soi hội ngộ lướt thuyền chài
Đường làng lối xóm dìu nhau bước
Vui Cuộc tao phùng uất hận ngoai …

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

*

Vì Mùa Thu Đến

Đã buồn thành thị với thôn trang
Vì những rừng xanh hóa biển vàng
Sương gội cành khô vờn khí lạnh
Tiếng từ thân rụng xiết âm vang
Ngàn năm thơ vẫn nghìn ngơ ngẩn
Mỗi bước thu tăng một phụ phàng
Mạch lá khi nào un máu biếc
Là cây đời trổ sắc vườn hoang

Lại ngắn đường về mỗi bước thu
Thêm cao nương khói, rộng sông mù
Đài hoa còn đậm từng hương nhớ
Lời gió buông dài những điệu ru
Hỏi bóng chim buồn chi mãi thế ?
Lạc phương mưa, gọi mãi cho dù …
Đành quê mơ nắng trong mùa rụng
Ta: Lá trăng vàng bỗng sớm lu

Không phượng nên nào biết hạ qua
Sớm dây sương đục chắn đường xa
Đây ngàn lá cuộn thân chầm chậm …
Sao biển lòng dâng nhớ thiết tha ?
Một mảnh sao hồn vương vấn bạn
Hai mùa thơ cúc ngậm ngùi ta
Thu ơi, thiên lý bên thềm cũ
Còn áng hương xưa nép mái nhà ?

Không xuân hồng cũng chẳng hè xanh
Đời cứ Thu, Đông mộng khó thành
Tim mắt ai bao ngày lận đận
Che hồn thơ chiếc áo phong phanh
Hoen vần tư tưởng trang trường dạ
Mỗi bước lưu ly độ viễn hành
Chưa thực vầng dương dồn nét tái
Hóa mầu trăng bậc ý long lanh …

Một mùa tê cộng một mùa phai
Vẫn một mênh mang tiếng thở dài
Không lẽ giếng vàng xa vạn dặm !
Nghĩ gì tơ trắng lả đôi vai ?
Lơi vòng tay đón bầy chim nhạn
Quên khép đêm mơ ngọn lửa chài
Đâu lối bàng ? Đâu hàng liễu ngả ?
Bấc về ta hí hận nguôi ngoai…

Hà Trung Yên

This post has already been read 1181 times!

Related Articles

SỰ THẬT VÕ NGUYÊN GIÁP

Tôi đã nghiên cứu quyển hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và từ hồi ký này tôi đã…

Nợ tinh thần

Thay lời tựa Ở trong xã hội Việt Nam, nay hãy còn một số người – mà một số đông nữa kia – đang đòi…

Bóng lá hồn hoa

Đã mấy tuần nay, thằng bạn không đến chơi. Tôi nghĩ hẳn nó đang đi xa với một người đàn bà nào đó vừa xoay…

Độc thoại

Cô vọng ngôn chi cô thính chi (Vương Ngư Dương) 15-9-1965 Thế rồi, tôi bắt gặp lại trong tôi một thoáng cảm giác, mảnh mai…

Chân Trời

Thay lời giới thiệu. TỪ CHÂN TRỜI ĐẾN ĐỈNH TRỜI Tôi quen nhà thơ Sông Cửu năm 1997. lúc nữ sĩ Diễm Châu và họa…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: