Gió Mây / Sương Khói

Gió & Mây

(Phỏng họa bài thơ Sương Khói của
thi muội Tiệm Vải Bé Tư)

Mến tặng cô Tư.

Mây đâu muốn trôi…Tại gió thôi!
Khói ôm sương nhuộm chút ngậm ngùi
Đường xuân vui gối trên lối cũ
Thôn hạ buồn ủ lá vàng rơi…

Dòng sông ơi! Em chảy gần xa
Để nợ ái ân… kiếp hải hà
Ta còn nỗi nhớ mùa sen nở
Cháy đỏ hình em trong bóng ta…

Niềm vui nào ảo vọng không tên
Bâng khuâng nào hoài niệm yếu mềm
Êm đềm nào xôn xao trên sóng
Bóng dáng nào xoay đọng nhớ quên ?

Kênh xuôi lá rụng nước cuốn trôi
Cành đổ chơi vơi một góc trời
Ai ngồi chờ lá xuôi về cội
Ai đứng ven rừng … ngắm lá rơi !?

Sông Cửu

*

  Sương Khói 

Sương khói , chỉ là sương khói thôi
Mà sao se sắt lắm ngậm ngùi
Giờ đây chiếc lá mùa thu cũ
Vàng héo trong chiều hiu hắt rơi

Mất dấu nhau rồi khuất nẻo xa
Không đưa , không tiễn , chén quan hà
Lắt lay nắng nhạt hồn cỏ úa
Ta về ngồi lại với bóng ta

Có một nỗi buồn chẳng gọi tên
Cuộn chặt niềm đau dải lụa mềm
Chợt nghe cơn mộng tan thành sóng
Vỗ nhẹ bờ xưa giấc lãng quên

Bảng lảng mùa thu man mác trôi
Không gian tim tím cả góc trời
Và ta bỗng thấy … hình như …đã
Lá của cuối mùa … chẳng còn rơi …

Tiệm Vải Bé Tư

This post has already been read 1078 times!

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: