Cùng Một Bước Đường

Kính họa:
Bài Ca Tiễn Người  – của Thi Lão Tiền Bối Hà Thượng Nhân

1
Sách vở xưa viết nhiều về Trung Quốc
Những địa danh nổi tiếng như Tô Châu
Đọc mê say mà chưa rõ đâu đâu
Cứ mường tượng đào ngày xuân sắc đỏ.

2
Đọc “Đề tích…” thương chuyện tình Thôi Hộ
Nhớ hoa đào và bóng dáng giai nhân…
Xưa lắm rồi mà ngỡ vẫn tân xuân
Bởi tình yêu không chìm trong tăm tối.

3
Thôi Hiệu đề thơ, Lý Bạch chừng bối rối
Với thi tài lão trượng một thời xưa
Ta từng xem qua chuyện một chiều mưa
Những máu lệ bên bờ sông Dịch Thủy!

4
Buồn ray rứt bởi bài ca Tận Túy
Hạng Võ thẫn thờ tiếng sáo Trương Lương
Nhốn nháo quân cơ suốt mấy đêm trường
Những triều đại huy hoàng rổi đổ vỡ.

5
Ta ước tính vào một ngày nào đó
Sẽ tan tành tất cả đất Trung Hoa
Bởi hậu sinh không thuần thế nhân hòa
Đừng mơ có rượu Mao Đài để uống.

6
Ngươi sẽ thấy ngàn tên quỳ gối xuống
Nước Hoàng Hà không gội sạch tóc tơ
Còn lại chăng tồn trử những vần thơ
“Quân bất kiến…” mà xưa nay từng đọc.

7
Ai dám nói Lý Bạch mà cô độc ?
Người vẫn còn tri kỷ khắp muôn phương
Chán ngấy đời, nhảy xuống bến Tiền Đường
Cụ Tiên Điền kể trong Kiều không lạ.

8
Trăng lạnh Hàn San, chim về cuối Hạ
Vọng ngân nga chuông đổ bến Tần Hoài
Nghe gió lùa hòa tiếng quạ hiên ngoài
Nhấp hớp rượu nhìn trăng khuya lạnh lẽo.

9
Thiên nhiên – đúng là những gì kỳ điệu
Mấy ngàn năm còn lưu lại chốn đây
Vẫn Trường Giang, vẫn nước mắt đong đầy
Sông nước ấy một đoạn đời Tào Tháo.

10
Ai còn nghĩ đến một thời giông bão
Khơi làm chi những nấm mộ u buồn
Nước vẫn xuôi ra bể – đổ từ nguồn
Cuộc nhân thế con người luôn trẻ dại.

11
Khổng Minh đó, xuất thân dân áo vải
Nằm chờ thời bên hóc núi Nam Dương
Quả ông ta đôi mắt chẳng tầm thường
“Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất”

12
Ta chỉ muốn nhìn bầu trời bát ngát
Uống rượu, ngắm trăng, xướng họa cùng nhau
Tiễn người đi, đành ly biệt… u sầu
Ai tiễn ai, tích xưa chày dập vải.

13
Hình bóng ấy ngàn năm sau còn mãi
Lịch sử Tàu, tiếng người đẹp Tây Thi
Chuyện Liêu Trai và cả chuyện Hồ Ly
Chuyện Thất Hiền ấn mình trong rừng trúc.

14
Ôi, những chàng hảo hán Lương Sơn Bạc
Đốt sách chôn nho thời đại Bạo Tần
May còn người hào sảng Mạnh Thường Quân
Trăng Vạn Lý … có còn soi không nhỉ ?

15
Đất Ký Châu sinh ra nàng Đát Kỷ
Xứ Hàn San nổi tiếng bến Cô Tô
Động Đình lừng danh thơ mộng Ngũ Hồ
Còn nhiều nữa cảnh quan… còn nhiều nữa…

16
Ta thật sự chưa một lần đến đó
Thừa rõ rằng xứ sở của hoa hương
Liễu rũ, sương thưa, mây trắng Tần Dương
Khúc Phượng Cầu miên man mùi hoa phấn.

17
Đài Đồng Tước, Linh Thư  tình nghĩa bận
Phò Tôn Quyền trung tiết một Chu Du
Bờ Thái Hồ hoa mộng ấy Tô Châu
Từng viên lâm, mênh mang chiều bảng lảng.

18
Gái Phù Kiều nụ cười như trăng sáng
Dấu vết xưa rêu phủ những tường dài
Chúm chím hoa sen thầm nhắc những ai
Hãy tìm bước đi dần lên đất Thục.

19
Đọc Kim Dung ta biết về Tây Vực
Xứ ấy ngày xưa non nước của người
Nhắc Thiên An Môn lòng nhói ai ơi!
Tiếng Dân Chủ, hồn sinh viên réo gọi!

20
Một xã hội con người không được nói
Xác thân nào nghiền nát bởi xích tăng
Đừng bao giờ hỏi họ chuyện công bằng
Xót xa lắm, lẫn thân vào tửu điếm.

21
Cạn vài cốc! chiêu niệm thời gác kiếm!
Đọc vần thơ Tương Tiến Tửu – rồi cười …
Thấy ngổn ngang chồng chất khắp nơi nơi
Trống Trường An xế ngày nghe đổ muộn!

22
Chim xào xạc lùa cành theo gió cuốn
Vâng, rằng ta đang kể chuyện Trung Hoa
Phong cảnh, văn chương đầm ấm thiết tha
Mà giông bão máu me tràn sử sách

23
Nơi sinh ra con người thơ Lý Bạch
Lại di truyền lạc giống quỷ vương Mao
Tập Đường Thi, ôi tuyệt diệu làm sao
Gái Hàng Châu mắt long lanh đẹp lạ!

24
Thưa, đúng vậy, chính tình yêu người ạ …
Tiếng yêu thương gạn lọc những dối gian
Dòng ý thơ sẽ truyền tải nồng nàn
Cho hạnh phúc cuộc đời vơi lạnh nhạt.

25
Dạo một vòng, mời ngươi về Đà Lạt
Quê hương mình ấm áp với hương xưa
Về nơi đây, chẳng thấy chút chi thừa
Chỉ nuối tiếc thời xưa không còn nữa.!

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

                                July, 11, 2017

This post has already been read 1075 times!

Related Articles

TÝ VỀ MANG NHỮNG BÀN TAY… CHUỘT – MẤY ĐỘ XUÂN VỀ, MAI NÃO RUỘT!

Mỗi năm, Mai đến mùa thay lá, nắng tháng hai cởi áo phong trần, bông Vạn Thọ nở tròn lối nhỏ, hoa từng loại ngập…

Chân Trời

Thay lời giới thiệu. TỪ CHÂN TRỜI ĐẾN ĐỈNH TRỜI Tôi quen nhà thơ Sông Cửu năm 1997. lúc nữ sĩ Diễm Châu và họa…

Lục Bát Huệ Thu – Tập Thơ Xuất bản 1997

Ðôi lời trước sách Tôi xa mẹ đã lâu lắm rồi, hơn ba mươi năm. Tôi yêu mẹ tôi vô cùng vì người hay nựng…

Thương nhớ An Giang vùng đất sơn kỳ thủy tú

Trên vùng địa lý của miền đất An-Giang ở phương Nam từ xưa cho đến nay, nếu không có được dòng chảy của con sông…

Huệ Thu họa thơ Thái Cuồng

Lời Quê Góp Nhặt Ngẫm cảnh quê hương luống ngậm ngùi Coi thơ xướng họa cũng nguôi nguôi Khá khen dũng khí luôn tràn ngập…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: