Bến Cũ Đền Xưa

Bài xướng Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

Bến Cũ Đền Xưa

Ánh nắng chiều rơi bóng đổ nghiêng
Lao xao sóng bạc vỗ ven triền
Đôi bờ cách bến sông bồi lở
Một vũng chung dòng nước xoáy xiên
Nền cũ cây đa trơ trốc gốc
Đền hoang tượng đá vội sang biên(*)
“Ngàn năm guơng cũ soi kim cổ” (**)
Ngẫm nghĩ mà đau cảnh nhãn tiền!

Ca,USA:Mar 17-2012

(*) Quê tôi ở làng nọ nơi bến sông dưới cây cổ thụ có ngôi đền
thờ 2 pho tượng 1 ông 1 bà, sau 75 bỗng dưng biến mất. (viết theo lời kể của tiền bối Nguyễn Lương Tài, nhà nghiên cứu di tích địa phương Quảng Trị.

(**) Thơ Bà Huyện Thanh Quan

*

Bài họa Nguyễn-Phú-Long

Thăm Quê Cũ

Bóng ngả, chiều rồi, bóng chiếu nghiêng
Đường về sông núi cỏ hai triền
Mái tranh vẫn đẹp làn mây phủ
Cây cối còn vui giải nắng xiên
Quán nước cuối thôn chờ khắc khoải
Bến xe đầu xóm nhớ vô biên
Láng giềng chẳng ngóng bên hàng dậu
Bè bạn nào ai đón cổng tiền.

*

Bài họa nguyễn vô cùng

Dấu Xưa

Đôi khi từng sợi nắng chiều nghiêng
Cũng vướng chân ai tận cuối triền
Nhớ đụn rơm vàng hơi khói tỏa
Thương dòng suối bạc ánh trăng xiên
Đầy trời gió cuộn, chim lìa tổ
Kín nẻo mây vần, cỏ lấn biên
Bến cộ con đò phiên chợ vắng
Tìm đâu nét cũ buổi kim tiền

*

Bài họa Phùng Trần – Trần Quế Sơn

Y Đề

Đình làng mây khói bóng tà nghiêng
Lãng đãng sương lay động bãi triền
Bến nước sông chau hờn sắc lạnh
Đò chiều mái gỏ lách gành xiên
Đền xưa Nam,Nữ không còn Tượng
Nếp mới “quan,thầy” chẳng có biên
Cám cảnh đau lòng thương đất mẹ
Buồn cho thế thái buổi kim tiền.

(Illinois; Mar-18-2012)

*

Bài họa Hồ Trọng Trí

Ngẫm

Thế tình chao đão giới đồ nghiêng.
Đóng cọc bao nhiêu vững núi triền.
Phía mạnh ưu phần giành thế đứng.
Bên non lép vế nhận phương xiên.
Hiện tiền xu thế đang tăng tiến.
Mai hậu vận hành ắt lấn biên.
Dựng nước tiền nhân bao cống hiến.
Hậu sinh tối mắt bởi kim tiền.

*

Bài họa motthoi

Hoài Cảm

Nương vận

Đường về cố quận dốc chênh nghiêng
Xơ xác phi lao rũ dưới triền
Dạo ấy thông già còn đứng thẳng
Bây chừ cổ thụ đã nằm xiên
Mái chùa thủng nát ngay bên chái
Thành mộ xoi mòn sát cạnh biên
Dấu vết thời gian cay nghiệt quá
Nhớ thương bóng Mẹ thuở sinh tiền!!.

Jan. 21st. 2014

*

Bài họa Trương Văn Lũy

Về Thăm Quê Cũ

Cảnh vật bơ phờ, thấy ngửa nghiêng!
Mỗi năm mưa lũ – quét qua triền
Đời thường vất vả, không gian xảo
Lối sống hiền hòa, chẳng xỏ xiên
Hồn nước ngàn năm luôn sáng chói
Tình quê muôn thuở vẫn vô biên
Người trôi của mất còn mưa rét
Ngẫm lại mà thương- túi cạn tiền!

*

Bài họa Thái Quốc Mưu

Cảnh Vật
(Nương vận bài Bến Cũ Đền Xưa
của Hạ Thái Trần Quốc Phiệt)

I
Trời đổ về chiều bóng ngả nghiêng
Vực sâu thăm thẳm ở bên triền
Dưới vùng đất trũng cây chen chúc
Trên khoảnh gò cao cỏ xỏ xiên
Thẳng tắp một đường chia bốn mảnh
Ngoằn ngoèo lạch nước rẽ hai biên
Một sư, hai tiểu trong đêm vắng
Gõ mõ, gióng chuông trước điện tiền

II.
Dưới chiều chiếc bóng ngả nghiêng nghiêng
Thăm thẳm vực sâu ở dưới triền
Cỏ mọc chen trên gò nổi nổi
Hoa cài ở dưới cánh xiên xiên
Con đường thẳng tắp chia đôi mảnh
Lạch nước ngoằn ngoèo lượn mé biên
Hai tiểu, một sư nương cửa Phật
Công phu chuông mõ mái hiên tiền

Atlanta, 31, 2012

*

Bài họa Hà Trung Yên

Chẳng Mong
(Theo vần bài Bến Cũ Đền Xưa của
Nhà thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt)

Theo người thơ mãi bước say nghiêng
Dẫm nắng mà đi bóng lả triền
Rượu ngấm trong lời cơn gió giục
Gió ùa theo vận bước chân xiên
Bồi hồi ý nhớ vui bằng trắc
Thảng thốt tình thơ đẹp giới biên
Đi miết theo phương trời mộng tưởng
Trăm năm sáng tạo chẳng mong tiền

*

Bài họa Duy Trà

Bến Cũ Đền Xưa

Gốc đa chốn cũ đã nằm nghiêng
Vài cánh chim bay lạc dốc triền
Lác đác đầu ghềnh cây trụi lá
Lưa thưa cuối bãi đá mòn xiên
Sông buồn, bến vắng đò đưa khách
Tượng mất, đền mờ nét chữ biên
Cảnh ấy ai người không xót dạ
Tiếc cho công bộc bậc sinh tiền .

Oklahoma City

Apr.02.2012

Đã xem 1252 lần!

Leave a Reply

%d bloggers like this: