Bên Mùa Xuân Dâu Bể

Chiều nay mây hẹn nắng vàng
Về đây nghe gió gọi nàng xuân sang
Nhớ phiên điệp khúc thời gian
Bướm đâu bay lại lang thang bên chiều

Cành mai trổ dáng yêu kiều
Trên trời chim én dập dìu lượn quanh
Nắng vàng hôn đám cỏ xanh
Bướm ôm ấp nụ hoa xinh bên vườn

Thời gian đã mấy năm trường
Bao lần xuân nữa đoạn trường tiêu tan?
Xuân về giữa cảnh ngổn ngang
Uyên ương nức nở sầu ngăn chia đời

Bướm hoa yêu cả ngàn đời
Mưa hờn gió giận chẳng rời xa nhau
Xuân về giữa cuộc bể dâu
Người chìm biển tối, người cao trời sầu!

Tháng ngày rồi cũng qua mau
Trần gian mấy cuộc bể dâu cũng tàn…

MINH SƠN LÊ

*

Biết rằng dâu bể sẽ tàn
Anh ơi, khi ấy tính lần mấy năm?
Bây chừ tóc đã hoa râm
Đợi chờ mòn mỏi… ôi! thăm thẳm dài…

Nắng chiều quanh quẩn bên mai
Xem đôi bướm lượn sánh vai tỏ tình
Heo may hôn nhẹ hoa xinh
Bâng khuâng e ấp rung rinh cánh rời

Ngày dài, tháng rộng lặng trôi
Anh ôm nhung nhớ, em ngồi đếm sao
Bắc thang lên hỏi trời cao
Chỉ hồng đã thắm khi nào cột tơ?

Gửi sầu múa bút làm thơ
Quyện vào làn gió bơ vơ đêm trường
Bờ tây khoắc khoải nhớ thương
Bên đông cay đắng vấn vương nợ trần…

Bao giờ thôi hết gian truân…?

BÍCH PHƯỢNG LÊ MINH

This post has already been read 1055 times!

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: