Mưa Rơi Mênh Mang

Mưa rơi mênh mang

Hôm giờ nắng đượm ẩn vào đâu
Để sậm mây giăng trĩu phiến sầu
Gió lạnh lùng qua từ hửng sáng
Mưa mờ mịt đổ tận tàn thâu
Dường như buốt phủ từng mơ ước
Ngỡ tựa buồn vương chuỗi nguyện cầu
Gợi tưởng bao điều se sắt nỗi
Mi nhòa tủi ứa chạnh niềm sâu.

Trương Nữ Hương Thủy (10/2016)

*

Mưa sầu

          (Bài họa)

Nắng buồn nhân thế có  chi đâu.
Để chỗ cho mưa thỏa trút sầu.
Tầm tã buông hờn ngay lúc sớm.
Rì rào xả tủi đến đêm thâu.
Mây còn phiêu lãng bay trên núi.
Nước vẫn ngao du chảy dưới cầu
Ai oán vọng  vang xa khắp chốn.
Biển gào oán hận mãi lòng sâu.

Nguyen Huy Vu 12/10/16

 *

Cạn ngày

Bên thềm nghe thoảng ngọn heo may
Lơ lửng chiều trôi sắp cạn ngày
Một tiếng chuông chùa da diết vọng.
Đôi vầng mây tím mải mê bay.
Phòng văn gió lặng tơ giăng kín.
Ngõ vắng sương buông bụi phủ đầy
Bạn ở phương nào xa cách lắm.
Ai người đối ẩm để ta say?.

                          Huy Vụ 13/10/16

 *

Cách xa

          (Bài họa)

Bao ngày mưa bão dạ như đang…
Triệt hạ giao lưu thử mấy hàng…
Một tiếng tơ lòng 
chừng muốn gửi…
Đôi lời ước hẹn 
ý toan mang…
Vũng Tàu 
trắng biển mây không thể…
Bảo Lộc 
xanh trời  nắng có sang…
Cách mặt xa lòng ai biết sẽ .́…
Nhớ nhau thơ viết chỉ thêm càng…

                               HV12/10/16

*

Ngày nào

        (Thơ triệt hạ ĐL)

kỷ niệm ngày nào ta cứ đang…
Dáng em thấp thoáng giữa bên hàng…
Người xa chốn ấy tình mong gửi..
Kẻ ở phương này nghĩa muốn mang…
Mắt phượng đã chiều như vẫn thấy…
Môi hồng xế bóng ước sao sang…
Chim bay mỏi cánh bây chừ cũng…
Nhớ thuở xuân xanh mộng lại càng…

                         Nghe Duong/ Bảo Lộc

*

Vớ vẩn sự đời

Mong rằng giông bão sớm qua mau.
Tóc bạc lo chi chuyện nhạt màu.
Ngó nhện giăng tơ thời xót lúa.
Trông tằm nhả kén lại thương dâu.
Cho điều bình dị mây trên núi.
Để lẽ tự nhiên nước dưới cầu.
Mẹ Việt sinh ra cùng bọc trứng.
Sao mà lại nở lắm loài sâu.

HV 13/10/16

*

 Từ khi ta xuống phố

Từ khi ta xuống phố
Miễn cưỡng thành thị dân
Bao mùa thu qua ngõ
Vẫn thương ánh trăng ngần

Ta về con phố vắng
Bạn bè mất còn ai?
Thầm gọi tên người cũ
Đường khuya bóng đổ dài…

Nơi đây đời công nghiệp
Cuộc sống cuốn rất nhanh
Người tựa là rô bốt
Tình như sợi chỉ mành.

Tuổi đời chồng lên mãi
Nẻo đời thấy  chênh chao
Bao người từng cười ngạo
Văn thơ thứ tầm phào.

Tìm đâu người trọng nghĩa
Kiếm đâu kẻ khinh tài.
Cõi ta bà vô định
Bạn thân ta có ai?

Người khuyên ta bỏ viết
Ta chẳng chịu nghe lời
Thơ như là máu thịt
Lẽ nào lại bỏ rơi

Ngoài trời mưa tẫm tã
Bóng mùa thu qua mau
Mình ta trong quán vắng
Tách cà phê trút sầu

                Huy Vụ 13/10/2016

This post has already been read 890 times!

Related Articles

SỰ THẬT VÕ NGUYÊN GIÁP

Tôi đã nghiên cứu quyển hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và từ hồi ký này tôi đã…

Viết Về Anh Motthoi

Tôi quen anh Motthoi vào khoảng cuối năm 2012.Đây là năm vàng son của nhóm Hoàng Gia- Tôi gọi là vàng son vì trong thời…

Bóng lá hồn hoa

Đã mấy tuần nay, thằng bạn không đến chơi. Tôi nghĩ hẳn nó đang đi xa với một người đàn bà nào đó vừa xoay…

Độc thoại

Cô vọng ngôn chi cô thính chi (Vương Ngư Dương) 15-9-1965 Thế rồi, tôi bắt gặp lại trong tôi một thoáng cảm giác, mảnh mai…

SANG HẠ

BÀI XƯỚNG SANG HẠ Xuân đi, hạ lại đến nơi rồi Chầm chậm thu vàng ngại lá rơi Mạch bút còn vương hình nguyệt rạng…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: