Người Lẽ Loi Đêm Đông

(Họa vận bài thơ Trời Vào Đông của thi sĩ TĐ)

Chiều nay mờ tuyết đông
Nghe bơ vơ lạ lùng
Sương khói chiều lam đục
Áo não tình ngoài trong

Giá rét buốt trời đông
Vắng tanh phố xá buồn
Đơn côi chiều ủ rủ
Khóc nẽo về mênh mông

Trắng tinh tuyết rớt rơi
Như khúc tình chưa vơi
Đời chút chi còn lại?
Giấc chiêm bao cuối trời!

Tôi đi giữa phố nhà
Phai mộng hương đời hoa
Đón mây trời vội vả
Hỏi cuộc tình nào xa

Giọt sầu đan trái oan
Cát bụi đâu hoang tàn
Vết hận hờn rưng rứt
Nữa khuya hồn vở tan

Người lẽ loi đêm đông
Thương đau vươn nỗi lòng
Cố hương hình bóng cũ
Chôn dấu miền thinh không

Nam Thảo

This post has already been read 946 times!

Related Articles

SỰ THẬT VÕ NGUYÊN GIÁP

Tôi đã nghiên cứu quyển hồi ký “Đường tới Điện Biên Phủ” của Đại tướng Võ Nguyên Giáp và từ hồi ký này tôi đã…

Bóng lá hồn hoa

Đã mấy tuần nay, thằng bạn không đến chơi. Tôi nghĩ hẳn nó đang đi xa với một người đàn bà nào đó vừa xoay…

Nợ tinh thần

Thay lời tựa Ở trong xã hội Việt Nam, nay hãy còn một số người – mà một số đông nữa kia – đang đòi…

Độc thoại

Cô vọng ngôn chi cô thính chi (Vương Ngư Dương) 15-9-1965 Thế rồi, tôi bắt gặp lại trong tôi một thoáng cảm giác, mảnh mai…

Tính “văn học” trong văn học miền Nam

(LTG: Đây là bản chính bài thuyết trình trong buổi hội thảo về VHMN tổ chức tại tòa soạn nhật báo Người Việt vào ngày…

Responses

Leave a Reply

%d bloggers like this: