#NamHòa Lớp học im lặng hơn. Nhiều khuôn mặt đang vui bỗng ủ ê. Nhiều đôi mắt như muốn khóc. Tiếng thở dài nổi dậy. Nguyễn quý Phong đứng lên, rồi Du, Luyện, Thiện cùng đứng lên. Hai tay khoanh trước ngực, Phong chớp mắt lia lịa, giọng nói chìm vào cơn xúc động:
– Thưa thầy, con xin thầy ở lại dạy chúng con.
……
Phong ứa nước mắt. Những người học trò của tôi ứa nước mắt. Và tôi, dù cố gắng thản nhiên, nước mắt tôi vẫn ứa ra. Qua màn nước mắt. thầy trò tôi mới nhìn rõ được lòng nhau.
Tôi giã từ học trò của tôi trong nỗi buồn thơm ngát.
(Trích trong Ngựa Chứng Trong Sân Trường)

Vì quan niệm có phần lỗi thời là thầy giáo không được phép lấy nữ sinh của mình làm vợ ngay trong tỉnh mình dạy nên Thầy Định xin thuyên chuyển công tác…
Ngày nay, quan niệm đã khác…
Nhưng dù sao tác phẩm đã cho chúng ta rút ra một kết luận: Khi bạn bỏ tâm huyết và sức lực trí tuệ để “trồng cây” thì thế nào cũng sẽ cho những quả tươi tốt….
Mọi liên lạc xin email về trungnguyentz09@gmail.com

source

Đã xem 13 lần,  1 lần xem hôm nay.