Tôi bất giác khóc nấc lên và nói rằng “Nếu có thể thì anh về sớm với em được không?”. Tôi biết mình rất ích kỉ khi nói ra điều đó nhưng tôi không còn cách nào khác. Đương nhiên, anh hiểu tôi đang nghĩ gì và anh nói với tôi rằng:
“Em à, anh biết em lo cho anh nhưng em có thể thông cảm cho anh không? Dịch bệnh đang bùng phát và ngày càng gia tăng số lượng người bị nhiễm, họ đang rất cần đến những người bác sĩ như chúng ta. Tại sao anh có thể từ bỏ họ để mình được an toàn đây?
Em à, người như chúng ta khi đã khoác trên mình chiếc áo blouse trắng thì cũng đồng nghĩa là đã gánh trên vai trách nhiệm nặng nề này. Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh.
Em, em thông cảm cho anh nhé, anh sẽ giữ cho mình được an toàn và đẩy lùi được dịch bệnh cùng các y bác sĩ tại đây. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?”.


Chúng ta đang sống trong những ngày tháng cách ly. Mọi người cố gắng ngồi yên khi Tổ quốc cần điều đó. Nhưng đất mẹ vẫn mở lòng đón những đứa con bé nhỏ. Về tựa nương, khi nguy khó bao trùm.
Và em ơi vẫn có những anh hùng. Họ cũng giản đơn là người trần mắt thịt. Họ cũng giống chúng ta, sinh ra và sẽ chết. Nhưng vẫn lặng lẽ hy sinh khi biết Tổ quốc cần.
Có ai biết phía sau một màu áo quân nhân. Là cái ngủ chập chờn và bữa ăn vội vã. Vẫn sống hiên ngang với quyết tâm sắt đá. Giữ trọn nghĩa quân dân đã có bấy lâu rồi.
Và ai biết có bao nước mắt và cả những mồ hôi. Đã lặng lẽ rơi sau áo Blouse trắng. Họ chấp nhận tất cả mọi thứ trong thầm lặng. Để quyết tấm dành phần thắng cho tổ quốc chúng mình.
Em ạ! Tất cả họ cũng đều có gia đình. Cũng đều ước mong yên bình và hạnh phúc. Những bữa cơm nhà đã lâu rồi vắng mặt. Có thể chỉ có những yêu thương qua những tin nhắn vội vàng.
Chúng mình hãy cảm ơn về sứ mệnh họ đang mang. Và chúc cho những anh hùng vững vàng nơi đầu tuyến. Cảm ơn vì tất cả những hy sinh không thể nào đong đếm. Rồi gian khó qua và sẽ đến an bình.
Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Xem thêm và nghe mp3 tại: http://bit.ly/blogradiomp3

Tác giả: Ngọc Anh, Bảo Vy, Phạm Đức Bình
Giọng đọc: Titi, Sand
Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

📻 Blog Radio – Phát thanh xúc cảm của bạn!
👉 Subscribe: http://bit.ly/blogradiovn

Follow Blog Radio:
🌏 http://blogradio.vn
👍 http://facebook.com/yeublogviet
👍 http://facebook.com/yeublogradio
📷 https://www.instagram.com/yeublogradio

Contact Blog Radio
📧 blogradio@vnnplus.vn
☎ (+84) 24 37725502, ext. 128

© Blog Radio – VNNPLUS; JSC. All rights reserved
✖ Do not copy or re-up.

👆 If you have any questions or complaints about copyright, please contact Blog Radio.

MUSIC:
Running Waters của Audionautix được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (https://creativecommons.org/licenses/by/4.0/)
Nghệ sĩ: http://audionautix.com/

Greta Sting, Avec Soin – Romance, At Rest – Romance , Heartbreaking của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution (https://creativecommons.org/licenses/by/4.0/)
Nguồn: http://incompetech.com/music/royalty-free/index.html?isrc=USUAN1100530
Nghệ sĩ: http://incompetech.com/

#blogradio #blogradiovn #yeublogradio #radio #radiotinhyeu #radiotruyen #truyenaudio #truyenngan #audiobook #podcast

source