Miên nhúng cả hai bàn tay vào thau nước, chị Hạnh đứng đằng sau cười:

“Không lạnh sao Miên?”

Miên nói:

“Tay em sắp cóng rồi đây”.

Chị Hạnh nói:

“Mày rửa mau tao rửa với, gớm trời rét thế này tao muốn bỏ học quá. Này Miên ơi, còn gói đậu phụng rang nào không?”

Miên buồn cười, chị Hạnh vẫn như con nít mặc dầu chị đã hai mươi tuổi. Năm nay Miên mười sáu. Miên mười sáu và má nói: Gớm, con Miên mười sáu mà lớn phổng, gả được chồng rồi đấy. Miên giẫy nẩy: Không, con không lấy chồng đâu. Và lạ lùng lúc đó Miên nghĩ rất nhanh tới chú Hiên. Chị Hạnh nói: Trông chú ấy lạnh hơn nước đá, tao sợ phải nhúng tay vào. Ai mượn chị đấy. Miên vẫn thường mích lòng khi ai nói chạm đến chú Hiên. Với Miên, chú Hiên là tất cả.

Miên bỏ tay ra khỏi thau nước, nước lạnh làm da tay Miên ửng hồng rồi tím ngắt, mười móng tay nhợt nhạt. Nhìn mười ngón tay của mình tự nhiên Miên buồn muốn khóc: Tay ơi, rồi mày cũng phải buồn vui theo Miên đấy nhé. Miên đã mười sáu rồi.

Chị Hạnh cũng đã tạt thau nước Miên vừa rửa tay và múc đầy một thau khác. Miên nói: “Sợ lạnh không?” Chị cười: “Tao mà sợ”. Tự nhiên đôi mắt chị tối hẳn lại, hình như chị biết chị đã nói dối và rõ ràng trong lòng chị đang có một sự sợ hãi. Miên đùa: Sợ đứt đuôi. Môi chị Hạnh mím lại và tím ngắt. Miên bỗng sợ hãi và nhớ chú Hiên. Chú đi Trung đã hai hôm rồi, tối qua chị Hạnh nhắc: “Chú Hiên đi vậy mà dám đi luôn lắm”. Miên không tin, chú đã nói với Miên chú đi trong một tuần lễ thôi. Miên cãi: “Không, chú sẽ về”. Chị Hạnh làm thinh và Miên nói thầm: “Miên yêu chú quá”.

Miên sực nhớ lại:

“Chị Hạnh, đậu phụng là lạc rang đấy phải không?”

“Ừ, tao nói bắt chước chú Hiên, chú Hiên lại bắt chước một ông bạn Huế. Đậu phộng hay đậu phụng cũng vậy”.

Miên hỏi:

“Chị nhớ chú Hiên phải không?”

Hạnh trợn mắt:

“Mày nói gì vậy?”

Miên nói:

“Em cũng nhớ chú Hiên ghê, bây giờ chú đang làm gì ngoài đó nhỉ?”

Hạnh thở ra, Miên thấy chị Hạnh có vẻ lạnh:

“Tao cũng không biết”.

Rồi chị mỉm cười, Miên thấy nụ cười của chị như một cơn gió lạ, thổi vào mặt và mất biến đi. Chị Hạnh bỏ đi; Miên chạy vào:

“Đi học chứ, chị Hạnh?”

“Mày đi một mình đi, hôm nay tao chỉ học có một giờ thứ ba thôi”.

Chị Hạnh đi thật nhanh lên nhà, Miên cũng đi theo nhưng chị Hạnh đã vào phòng đóng cửa lại. Miên tần ngần một lát trước phòng chị định gõ cửa, chiếc áo len tím của Miên vẫn còn nằm trong phòng của Hạnh. Miên chép miệng: Mình mặc tạm chiếc màu lam vậy, nhưng chú Hiên thích màu tím hơn.

Khi Miên sắp sửa ra cửa thì anh Thi đến, anh Thi là chồng sắp cưới của chị Hạnh. Anh dúi vào tay Miên mấy gói kẹo. Miên nói: Lạnh quá, ăn kẹo còn lạnh thêm. Trời bỗng mưa, những hạt mưa nhỏ như bụi bay mù thành phố. Miên ngại ngần nghĩ thầm hay bỏ học quách nhưng nghĩ đến chú Hiên, Miên lại sợ, chú sẽ bảo mình không có can đảm. Nhưng Miên nhớ chú quá, Miên chẳng còn thiết làm gì cả. Từ hôm chú đi chị Hạnh cũng không vui, chị ít cười và hay gắt với Miên hơn. Má nói với chị Hạnh bữa tối hôm trước: “Chú ấy đi thật thình lình, tao không hiểu gì hết”. Miên bỏ đi và không muốn ai nhắc tới chú, Miên muốn âm thầm nhớ chú một mình.

Miên đã ra thấu đường, con đường nhựa trải dài, ăn xuống dốc, bước chân Miên hững hờ, như mấy chiếc lá ướt át bơ vơ. Miên muốn khóc quá; tuần trước chú Hiên đi đón Miên về, trời cũng mưa bụi như thế này, Miên mang áo len màu tím và chú nói: “Chú thích cái màu áo này”. Rồi Miên cầm lấy tay chú, bàn tay chú khô và gầy như củi làm Miên cảm thấy yêu rừng. Bàn tay của chú Hiên truyền một hơi lửa ấm áp. Miên để yên cho chú dẫn Miên đi, con đường trước mặt như quá ngắn, Miên không còn thấy lạnh, không còn thấy cô đơn như những lần đi học về một mình, hay với chị Hạnh, cũng tay cầm tay, cũng nói cười, đùa giỡn, nhưng với chú Hiên, Miên vẫn có một cảm giác riêng, cảm giác làm cho Miên thân mật với đường phố, với cỏ cây và cả cái lạnh nữa…

Miên bỗng buồn vô cùng, trời lạnh như cắt. Miên rét rung, nàng cảm thấy co ro, cứng nhắc trong lớp quần áo quá dầy. Miên đưa hai bàn tay tím ngắt lên nhìn: Tay ơi, tay cũng buồn với Miên nhé.

Tiếng chân Miên như nhịp trong lòng đường, Miên lắng tai nghe. Không, không có gì hết. Mưa bỗng nặng hạt, Miên bước vội vàng. Cổng trường đã hiện ra cuối con dốc, Miên che cặp sách trên đầu và chạy ù một mạch. Con Chi đứng trước hiên trường, chụp lấy Miên:

“Ê, chú Hiên mày đi rồi phải không?”

Miên bỗng nổi cáu. Miên hất Chi ra, vùng vằng:

“Không biết”.

Chi bĩu môi:

“Làm bộ”.

Làm bộ cũng được, Miên bỏ vào lớp ngồi gục xuống bàn. Mùi gỗ bốc làm Miên nhớ bàn tay chú Hiên. Miên nhớ ngây ngất; nhớ không nói nổi. Miên mơ màng nghĩ tới ngày chú Hiên về, Miên tin là chú sẽ về, sẽ về với Miên, và còn dự đám cưới chị Hạnh nữa. Còn một tháng nữa nghỉ hè và chú Hiên ra trường… Đám cưới của chị Hạnh, đám cưới chị Hạnh sẽ vui như thế nào. Miên kêu: “Miên ơi, Miên ơi”. Hơi gỗ mặt bàn bỗng thơm mùi da của chú Hiên, ấm lạ…

Buổi tối chị Hạnh ngồi ở phòng khách đọc sách. Miên biết chị chẳng đọc chữ nào hết vì ngoài cửa sổ thì mưa hắt mà chị Hạnh ngó ra ngoài đó mơ màng. Củi ở lò sưởi đã lụi dần sắp tắt. Ba má cũng đã đi ngủ từ sớm, chỉ còn hai chị em còn thức thôi. Miên đứng dậy định bỏ thêm củi cho ấm rồi đi viết nhật ký thì chị Hạnh nói:

“Thôi Miên, đừng cho thêm củi nữa”.

Miên ngạc nhiên:

“Em lạnh quá, chị không lạnh à?”

Chị Hạnh vẫn nhìn ra ngoài trời:

“Lạnh. Năm nay Đà Lạt tự nhiên lạnh kinh khủng. Miên, mày không chịu đi ngủ đi à. Khuya rồi. Chị nhìn đồng hồ