Bông hoa thủy-tiên

Truyện ngắn này đăng trên Phong Hóa số 31 (24-1-1933) là số báo Xuân đầu tiên của Tự Lực Văn Đoàn. Theo nhà phê bình Thuỵ Khuê, đây là “truyện ngắn tân kỳ nhất của Tự Lực Văn Đoàn và của văn học Việt Nam lúc bấy giờ” và “Tứ Ly đã dùng thứ chữ nước đôi để ảo hóa một cảnh thực và thực hóa một cảnh ảo.”

*tranh Rachel Dein

Vân-sinh mở cửa sổ cho khói pháo bay ra.

Trời tối, hai dãy phố mầu đen sẫm in lên vùng trời sâu thẳm.

Tiếng pháo giao thừa nổ không ngớt trong khoảng đêm vắng …

Vân-Sinh đứng nhìn chậu thủy-tiên để bên cửa sổ. Chàng vốn rất yêu hoa thủy-tiên mà mấy giò trắng muốt trong chậu, chính tự tay chàng tỉa, nên bao nhiêu tâm trí chàng đều để cả vào mấy bông hoa hàm tiếu như còn đợi người tri-âm đến vuốt mới nở.

Chàng còn đương mải ngắm, chợt tiếng chó sủa xa xa gợi cho chàng nhớ rằng Lê-Dung có dặn chàng giao thừa xong đến xông nhà. Chàng liền khoác áo tơi, mở cửa bước ra. Cơn gió lạnh làm chàng rùng mình.

Chàng đi theo mấy dãy phố vắng tanh, lần đến nhà Lê-Dung. Bước vào cái cổng ngỏ, chàng không thấy hai chậu hoàng-lan ở bên ngõ mà chàng thường đứng xem. Hơi lấy làm lạ, chàng định kiến nhìn kỹ lại cảnh vật chung quanh, giật mình lẩm bẩm: “có lẽ ta nhầm … không phải nhà Lê Dung.”

Nhưng con đường sỏi chàng đang đứng như chàng đã qua lại nhiều lần rồi. Chàng ngửng đầu lên nhìn qua mấy cây tường-vi lá lăn tăn, thấy một tòa nhà trắng chung bóng in xuống dưới cái ao bán nguyệt trước mặt, lung linh như thực như hư. Chàng sực nhớ rằng xưa kia chàng đã từng vin cành tường-vi hái hoa, tắm mát ở dưới ao nước trong, liều giảo [rảo] bước lên thềm, đi qua một giãy [dãy] lan can bằng xứ (sứ), chàng vừa định gõ cửa vào, thì cánh cửa từ từ mở ra. Chàng cũng không lấy thế làm lạ, bước vào gian phòng, ung dung ngồi xuống ghế, cầm hộp thuốc lá để trên bàn, lấy một điếu ra hút, như chàng quen làm như vậy đã lâu. Trong gian phòng, đồ bầy biện đơn giản, mà đều một sắc xanh mướt, mà tịnh không có một ai, chỉ thoang thoảng một mùi hương thơm mát.

Chàng ngồi hút thuốc, thấy thân thể nhẹ nhàng như làn khói, cố định trí nghĩ xem mình ở đâu, nhưng không thể nhớ ra được, chỉ mang máng rằng cái gian phòng này, chàng đã thấy một lần, mà những việc sẩy [xảy] ra chàng cũng đã trải qua một lần. Chàng nhìn bức tranh treo trên tường vẽ một cô con gái đương thổi sáo, hai con hươu rỡn chung quanh, chàng càng nhìn càng nhớ ra rằng bức tranh ấy chàng đã xem qua. Chàng không hiểu ra sao, quay lại trông ra cửa sổ in một mầu trời xám, trông thấy chậu thủy-tiên còn hàm tiếu để bên cạnh. Cái chậu ấy bằng xứ [sứ] sắc trong xanh, mới thoạt trông thấy chàng đã đoán chắc rằng chậu có vẽ nàng Thôi-Oanh-Oanh đứng ân-ái với Trương-quân-Thụy, mà mấy hoa thủy-tiên kia, chàng đoán chắc rằng đồng hồ đổ mười hai tiếng hẳn là nở ra đều một lúc …

Chàng đương nghĩ mơ màng, tâm trí như phiêu lưu vào một thế giới khác, một thế giới mà chàng đã ở qua về một kiếp trước mà chàng không nhận được nữa … Bỗng trong khoảng đêm vắng, đồng hồ ở đâu gian bên cạnh từ từ buông 12 tiếng. Tiếng chuông lanh lảnh làm cho chàng nhớ lại rằng cái rèm treo ở cửa sổ kia sẽ từ từ cuốn lên. Chàng chấn định lại tâm trí, mình lại tự nhủ mình rằng việc đó không thể sẩy [xảy[ ra được …

Chuông vừa rứt [dứt] tiếng, chàng bỗng giật mình … cái rèm treo từ từ cuốn lên, rồi … rồi trong khung cửa, chàng choáng váng cả người, đứng dậy nhìn … nhìn một người con gái tuyệt sắc, trông chàng mỉm miệng cười … Chàng bâng khuâng như mình lạc loài vào động tiên, nhưng, cái khuôn mặt trái soan, cập môi thắm ấy đối với chàng quen, quen lắm, mà hai con mắt biếc như nước thu trong hình như hữu tình với chàng thủa xưa …

Chàng đương ngần ngừ, nửa nhận ra người quen, nửa ngờ là giấc mộng thì người con gái đã bước vào trong phòng. Cô vận cái áo xanh lá mạ để lộ ra hai bàn tay trắng muốt, cổ quấn một cái khăn mùi vàng để thõng xuống hai vai, cô trông chàng mỉm cười nói rằng:

— Chàng sao đến chậm thế, chúng em đợi đã lâu …

Câu nói đã ngắt. Vân-sinh vẫn còn nghe tiếng âm-hưởng như réo rắt trong lòng chàng một điệu âm-nhạc vô hình … chàng đương ngẩn ngơ, cô đã nói tiếp:

— Chàng ngồi chơi sơi nước.

Ngay lúc đó cửa phòng sẽ hé một con thị tỳ cũng mặc áo sắc xanh bước vào đưa cho cô con gái khay nước. Cô tiếp lấy rồi hai tay nâng chén khoan thai bước lại trước mặt Vân-sinh.

Vân-sinh cầm lấy chén nước, thấy thoang thoảng mùi hương lạ, chàng uống song [xong], trong mình khoan khoái mà mùi hương còn phảng phất …

Một lúc, cô con gái, bỗng thưa rằng:

— Chúng em đây 12 người, nhưng lúc nãy các em chưa trang điểm xong … nếu chàng có lòng yêu, em xin cho ra chào.

Lời nói chưa rứt [dứt], rèm châu đã thấy cuốn, rồi trong gian phòng nhỏ, mùi hương sực nức, Vân-sinh trông thấy hơn 10 người con gái đều áo sanh [xanh] lá mạ, khăn vàng quàng vai, lộng lẫy, hoa lệ. Chàng như ngây như giại [dại]…

Chàng ngồi nói chuyện một lúc lâu một cô hốt hoảng nói:

— Khuya lắm rồi, các chị ạ.

Nói song [xong], các cô con gái đều vội vàng cắt một mảnh khăn vàng đưa cho Vân-sinh để từ biệt. Vân-sinh đứng dậy muốn cáo từ, mà lòng còn vương …

Bổng một cơn gió lạnh thổi qua. Trong chớp mắt, mấy cô con gái không thấy đâu nữa, mà Vân-sinh vẫn thấy mình đứng ở nhà, tựa bên cửa sổ. Chàng chỉ còn thấy thoang thoảng mùi hương, trông lên chậu thủy tiên của chàng, mấy nét vẽ nàng Oanh – Oanh còn đậm nhạt trong bóng tối … mà trong chậu mấy bông hoa thủy tiên nở trắng. Chàng lại gần nhìn, thấy nở vừa chẵn 12 bông, nhị vàng như còn nét cắt, chỉ còn một nụ con vẫn bao bọc trong cái đài sanh [xanh].

TỨ – LY

 58 total views,  1 views today

Advertisement

Be the first to comment

Bình luận