Con bọ trong guồng quay

Gã đứng nhìn về phía trước. Cái nhìn tự tin nhưng không biểu lộ đang nhìn vào cái gì cả. Tôi tin như thế vì ở đầu này sân tập, bước đều trên máy với tốc độ được lập trình sẵn diễn ra suốt ba mươi phút mỗi ngày, mắt tôi luôn nhìn phía trước. Tôi nhìn gã trắc diện và mọi động tác tập thể dục của gã không ra ngoài tầm nhìn của tôi. Không hiểu tại sao mỗi khi nhìn thấy gã, tôi cho rằng mình đang nhìn một thế kỷ đi qua? Thật lạ lùng và vô nghĩa! Làm thế nào một gã đàn ông khoảng năm mươi lăm tuổi tập thể dục lại có thể đại biểu cho một thế kỷ đang chuyển động cho được? Tôi có bất bình thường trong suy nghĩ hay chính tôi cũng là một gã điên rồ, và ngu ngốc nếu cố bày tỏ sự suy nghĩ bất chợt của mình cho người khác hiểu?

Thực ra tôi đang chiêm ngưỡng những thành quả của thế kỷ. Willy đứng cách tôi sáu mươi feet đang làm những động tác nóng người thường ngày, trước khi kéo hai quả tạ bằng hai sợi dây lò xo. Trên tầm nhìn đến Willy phía bên phải, một người con gái chừng hai mươi tuổi, đang từng bước tập động tác chân để tiêu mỡ hông qua dụng cụ leo cầu thang. Cô ta cứ dăm bước lại thay phiên đưa chân lên cao. Cô nói chuyện qua cell phone, một tai đang nghe nhạc qua iPod đeo trên cánh tay phải. Mắt cô gái chăm chú đọc một quyển sách đang cầm trên tay trái mà tôi nghĩ phải là bài học ở trường. Cô ta là biểu tượng của thế kỷ. Cô đang diễn tả chức năng multitasking của máy tính. Multitasking là chức năng đặc thù của nhu liệu Windows và Windows mở ra những cánh cửa biểu hiện khát vọng con người. Bill Gates sáng tạo nhu liệu Windows, trở thành tỉ phú sau khi cấu tạo được bộ óc con người bằng máy và mở đầu cho kỷ nguyên người máy.

Cô gái bên phải tôi tên Jenny là biểu tượng của một PC, và Windows đang mở cửa ra để làm nhiều việc cùng một lúc. Ngay lúc này Jenny làm bốn công việc khác nhau: trả lời phone, học bài, nghe nhạc và tập thể dục. Thế kỷ trước, lúc tôi bằng tuổi cô ta, cha mẹ, anh chị em, bạn bè tôi chưa có người nào làm được công việc mà Jenny đang làm.

Bên trái Jenny là một người đàn ông mập. Người này là nhân viên của phòng tập thể dục. Nhìn phía sau lưng ông ta trên bộ đồng phục, sẽ thấy hàng chữ in màu trắng trên nền đỏ: “Chúng tôi là lực sĩ”. Nếu đó là một định nghĩa để miêu tả nhân viên phòng tập thể dục thì thật đáng thất vọng! Điểm này có thể trái ngược với tinh thần quảng cáo sản phẩm, vì nếu ông ta là lực sĩ, tất nhiên không ai đến phòng tập này. Ông ấy mập đến độ cái bụng phía trước thiếu điều rơi xuống đất. Ông cũng là biểu tượng của thế kỷ. Thế kỷ của quảng cáo! Quảng cáo cố làm cho người ta thích, đôi khi say mê nhưng chưa chắc là thực. Người ta ai cũng có thể thích qua cảm tính, qua bản năng, nhưng từ một ước muốn đến hiện thực dù không xa, chưa có gì chắc chắn là thật như gã đàn ông trước mặt. Tôi nhớ câu “chiếc áo không làm nên thầy tu” và trường hợp này không sai. Không có loại lực sĩ nào mà thân thể đầy mỡ như gã. Thế nhưng gã vẫn lượn lên lượn xuống phòng tập. Đi lòng vòng giữa đám người đổ mồ hôi làm công việc tiêu bớt năng lượng dư thừa của mình trên hằng trăm cái máy tập thể dục.

Không buồn nhìn gã nhân viên ấy nữa, tôi nhìn xuống cái đồng hồ đo trước mặt xem hôm nay mình đã đốt hết bao nhiêu năng lượng, chạy được bao xa và trung bình bao nhiêu vòng đạp một phút? Ngẩng đầu lên, tôi lại thấy cái nhìn không nhìn của Willy cùng cái cười không cười của anh ta. Thật lạ lùng, và bên phải tôi Jenny tiếp tục multitasking.

Tôi chạy tiếp thêm năm phút, đo nhịp tim để tự củng cố niềm tin rằng “tập thể dục đều đặn rất tốt cho lứa tuổi sau năm mươi” mà đôi khi trong đầu cứ lởn vởn câu “mê tín dị đoan”. Mỗi lần nghĩ đến văn minh nhân loại, tôi nhớ đến cái vòng tròn rồi cho rằng càng văn minh, con người càng trở về tinh thần bộ lạc của thời xa xưa. Tôi bướng bỉnh phán đoán đấy là tuyệt vọng chứ không hề hy vọng, bởi con người đang tranh thủ cuộc đời này một cách tiêu cực. Một phát minh ra đời với lý do nếu không có nó, con người sẽ lâm vào cảnh hiểm nghèo hơn như những cái máy chung quanh tôi. Con người sẽ nguy vì mập, mà mập là đầu mối của bao căn bệnh chết người. Con người ngày hôm nay say mê, thờ phụng sản phẩm và tin vào sản phẩm bằng niềm tin bộ lạc, để rồi sản phẩm trở thành thần thánh cứu chuộc con người. Tôi cho hai cái earphones vào tai rồi mở iPod. Nhạc êm dịu dễ chịu với một chút thoải mái khiến thân thể như nhẹ hơn, và tôi bắt đầu chạy trên mười đầu ngón chân. Cách này, theo võ thuật đông phương là đề khí, làm nhẹ trọng lượng thân thể, không gây tiếng động. Khác với gã thanh niên bên cạnh, đang chạy mà như mang cả toa xe lửa gầm thét chạy theo sau! Chạy kiểu này mệt hơn bình thường, nhưng tôi tin rằng ngườicó sức khỏe khá mới thực hiện được.

Tôi ngừng chạy và chiếc máy ngoan ngoãn dừng lại. Tôi chạy đến đâu nhỉ? Bắt đầu chạy cuối thế kỷ và dừng lại đã đầu một thế kỷ khác? Willy cười. Lại cười trong những động tác thể dục nặng nhọc thế này! Thật là một gã lạc quan lạc loài. Tôi đến gần, gã nhìn tôi nhưng vẫn tiếp tục cười và nâng tạ. Tôi nhìn vầng trán cao, mái tóc bạc hất ra sau. Toàn khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng Willy trông khỏe, không mập như đa số những gã Mỹ lớn tuổi khác trong phòng tập. Tôi chào. Willy đứng dậy:

“Mày khỏe không?”

“Cám ơn, tao được được. Nếu ngon lành, tao đã không vào đây!”

Willy cười. Chúng tôi quen nhau. Gã biểu lộ sự thích thú trên mặt khi biết tôi là người Việt Nam. Will nói như gào trong cái ồn ào của những chiếc máy tập thể dục đang vận hành tối đa công suất:

“Tao là cựu chiến binh chiến tranh Việt Nam đây!”

“Ồ! Thật hả?!”

Tôi cũng gào lên trả lời. Willy móc trong túi cá nhân một chiếc nón vải xanh dương, trên có thêu chữ Đà Nẵng màu vàng. Hắn chỉ cho tôi hai chữ này rồi nói:

“Hồi xưa đơn vị tao đóng ở đây. Rất nhiều cô gái Việt Nam thích tao!”

“Tao thấy Tom Selleck cũng có cái mũ có chữ Đà Nẵng, không biết có phải cựu chiến binh như mày hay không?”

Willy cười cười lắc đầu, đôi mắt như mơ màng rồi nói “Ôi con gái Việt Nam! Tuyệt vời!” Tôi cười, gã nói không sai. Lịch sử cũng hay nhắc đến lính viễn chinh và các cô gái địa phương. Willy móc chai nước trong túi ra uống một hơi dài. Lấy tay chùi những giọt nước trên bộ râu hai phần ba bạc trắng, Willy nói vào tai tôi. “Mày có thường đến đây không?” Tôi gật đầu. “Mày còn đi làm hay không?” Tôi lại gật đầu. “Mày có tham dự cuộc chiến tranh?” Tôi gật đầu và nói vào tai Willy:

“Tao là sĩ quan quân báo.”

Một người đàn bà Mỹ to béo đến gần Willy. Gã nói, “Bồ tao!” Tôi đưa tay chào hai người nói, “Hẹn mày dịp khác” rồi ra sau đi tắm. Chiếc máy của tôi đã có một cô gái Mỹ to mập khác đang chạy. Tôi nhìn chung quanh mọi người đều chạy và mọi người đều mập. Tôi nghĩ đến những con bọ mập trên guồng quay. Tôi cũng là con bọ mập ấy. Bụng tôi to thêm làm chiếc quần chật và khó thở khi cúi xuống cột dây giày. Tôi thở dài và hòa mình vào đám mập trần truồng đi tắm.

Ra bãi đậu xe, Willy và cô bồ đứng nói chuyện đằng xa thấy tôi, gã cười và ra dấu chào. Tôi chào lại rồi lên xe. Nắng gắt, trong xe oi bức, tôi mở máy lạnh và mở nhạc. Một bản soft rock dễ chịu. Tôi ngửa lưng lái xe ra khỏi bãi đậu trở về nhà. Buổi trưa thứ bảy, bầu trời tháng tám cao, xanh ngắt không một gợn mây nhỏ. Xe chạy nối đuôi nhau. Bản nhạc chấm dứt. Chương trình luật pháp. Một cô gái gọi vào hỏi thủ tục ly dị. Hai phút sau một cô gái khác, rồi mụ đàn bà khác hỏi làm thế nào để đuổi chồng ra khỏi nhà mau nhất. Mụ đàn bà vừa hỏi vừa thở hào hển và cô phát ngôn cáu gắt:

“Chồng mày nói gì?”

“Nó chửi tao là con chó cái!”

“Như thế chưa đủ ly dị đâu!”

“Nhưng tao không muốn sống với nó nữa.”

Tôi nói nho nhỏ sau khi mở sang một đài FM khác, “Nghe mày nói thực tao muốn ly dị!” Nói xong, tôi cười một mình, nhớ đến Willy và Đà Nẵng. Tôi tự nhủ, ngày mai nói chuyện với hắn nhiều hơn về một nơi chốn xa xăm hay về trong cơn mơ. Đài FM 103.5 đang hát một bản nhạc nổi tiếng của Backstreet Boys. Khi nghe đến câu It’s hard to see in a crimson love… Tôi nhớ màu hoa phượng và buồn lạ lùng.

Hôm qua có người con gái nói với tôi:

“Tôi chọn nơi này làm quê hương.” Tôi hỏi: