Đêm phủ tấm màn nhung đen xuống khoảng sân lồi lõm, vắng tanh. Âm thanh bồng bềnh của tiếng ếch nhái rỉ rả chìm trong tiếng nước róc rách vọng lại từ mé sông phía sau dãy nhà tối ám, lẫn vào tiếng chó sủa từ xa vọng lại nghe mơ hồ như có như không. Trong cái khoảng âm u ấy, một chiếc bóng nhỏ bé lừng lững dò từng bước chập choạng trên nền đất ẩm. Cái bóng đen ấy lướt đi – như thể hai chân không chạm đất – trong vũng đêm đen đặc.

Chợt tiếng dép lẹp xẹp vọng ra từ khoảng tối âm u của dãy nhà. Một bóng đen khác thập thò bên khung cửa, rồi phóng vụt về phía đầu dãy nhà, nơi ánh đèn le lói.

Tiếng gõ cửa dồn dập khuấy động cái tĩnh lặng của đêm. Rồi giọng ồm ồm của một đứa con trai vừa bắt đầu vỡ tiếng, vang lên, giật giọng, “Ma sơ ơi, Ma sơ ơi!”

Tiếng lách cách bên trong. Cánh cửa hé mở. Ánh đèn chảy loang bậc thềm.

“Hùng đấy à? Chuyện gì vậy con?” Giọng phụ nữ. Khô và dịu dàng.

“Ma sơ ơi, thằng Mọi Đen lại đi ngoài sân kìa.” Cái giọng ồm ồm lại cất lên. Khuôn mặt dài ngoằng của một thằng bé khoảng mười ba mười bốn tuổi hiện ra dưới ánh đèn. Một khuôn mặt phụ nữ với chiếc khăn trùm trên đầu lấp ló bên trong khung cửa.

“Sao, cái gì, đứa nào bị cái gì vậy con?” Giọng người nữ tu xớn xác.

“Thằng mọi đen. Thằng mọi đen đi ngoài sân.”

Cánh cửa mở toang. Ánh đèn tràn ra khoảng sân đất. Người nữ tu bước hẳn ra ngoài. “Nó đâu? Nó đâu rồi?”

Thằng bé xoay người chỉ về phía góc sân, nơi bóng cây me già đen thẫm lù lù góc tối.

Vị nữ tu quay vào lấy vội vật gì đó rồi lao nhanh ra sân. Ánh sáng ngọn đèn bin trong tay bà lóe lên, vung vẩy theo nhịp bước.

“Thằng bé này lại mộng du nữa rồi!” Bà lẩm bẩm.

Người nữ tu chạy nhanh về phía cái bóng đen đang lừng lững trôi trong vũng đêm keo đặc. Cái bóng của thằng bé tên Hùng cũng thấp thoáng trôi theo. Vị nữ tu đi chậm lại khi đến gần cái bóng đen nhỏ bé kia. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai nó, thì thào, “An ơi, An ơi, thức dậy đi con.”

Hùng từ sau lưng bà chồm tới, lớn tiếng gọi, “Thức dậy đi, thằng mọi đen!”

Vị nữ tu quay ngoắt lại, gằn giọng nhưng vẫn cố thì thầm với cái đứa vừa nói ra câu ấy. “Tên nó là An, con đừng đóng thêm đinh vào Thánh Giá Chúa như thế,” rồi vội vã đưa cái đèn bin cho nó, dịu giọng, “Con cầm dùm ma sơ.”

Hùng nheo mũi hít cái mùi gây gây của đất ẩm và nhanh nhẹn vồ lấy cái đèn bin.

Dì phước đặt hai bàn tay lên đôi vai bé nhỏ của thằng bé mộng du, níu chặt lấy nó. Giọng bà dịu dàng, “Thức dậy An ơi. Thức dậy đi con.”

Thân thể thằng bé bỗng dưng mềm oặt. Vị nữ tu dùng hai tay xốc nách cái bóng nhỏ bé ấy lên, dìu nó về phía dãy nhà tăm tối sau lưng. Tiếng nhóp nhép bóc lên từ những bước chân kéo lê trên mặt đất ẩm của khoảng sân chưa kịp ráo nước trận mưa ngày hôm trước.

“Hùng, con rọi đèn cho dì đưa nó về phòng.” Dì phước thì thầm.

Cái bóng của đứa thiếu niên nhanh nhẹn gật đầu. Ánh sáng ngọn đèn bin vạch một vệt dài loang lổ sân đất.

“Làm sao con biết nó ở ngoài này,” dì phước hỏi.

“Con… không ngủ…” Hùng ngập ngừng, “Con không buồn ngủ.”

“Sao vậy?”

“Con cứ nghĩ tới ngày mai…” Nó lúng túng nói, rồi quay qua vị nữ tu. “Ma sơ cũng thức mà.”

“Sao con biết?”

“Ban nãy con thấy ma sơ đọc sách.”

Người nữ tu lặng thinh. Ý nghĩ lan man trong đầu. Đúng là bà đang th