Bức Tranh Màu Xám

Chương 3

Tôi đang ngồi bên bàn học thì có tiếng chuông cửa. Chị bếp chắc đang bận dở tay. Tôi chạy ra mở cổng. Người khách đến làm tôi ngạc nhiên khựng người lại trong khoảnh khắc : NGẠN.
Trông Ngạn đen hơn lần đụng xe tôi nhiều, nhưng lại có vẻ khỏe mạnh ra. Thấy tôi đứng ngẩn người ra nhìn, Ngạn cười :
- Chào Vi, lâu nay Vi vẫn mạnh.
Tôi vừa nhường lối cho Ngạn vào cổng, vừa đáp :
- Cám ơn anh, vẫn thường như anh thấy.
Chúng tôi sóng bước trên con đường nhỏ dẫn vào nhà. Từ ngày Ngạn đụng xe tôi, Ngạn xin tôi địa chỉ mà mãi đến nay đã hơn hai tháng Ngạn mới đến chơi nhà. Điều đó dĩ nhiên phải làm tôi thắc mắc và sự thắc mắc đó bật lên câu hỏi trong khi chính tôi chưa kịp chuẩn bị.
- Lâu nay sao anh không đến nhà chơi.
- Tại sau ngày gặp Vi, tôi bận phải đi quân trường ngay nên không đến được. Mãi hôm nay …
Tôi gật gù :
- À nhỉ, mùa quân sự của sinh viên mà. Vi quên mất chứ.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau trong phòng khách nói những mẩu chuyện bâng quơ. Ngạn kể về nếp sống trong quân trường, dù chỉ có sống trong vòng tám tuần lễ thôi. Tôi chống tay lên cằm nghe Ngạn nói … Những điều Ngạn nói đối với tôi hết sức lạ lùng. Từ trước đến giờ chưa ai nói với tôi những chuyện như vậy. Ngạn đem lại được cho tôi một chút thoải mái sau những phút giây tù túng với tình thương gởi trao cho chú Ngọc. Bù lại những mẩu chuyện nho nhỏ làm quà của Ngạn, tôi nói cho Ngạn nghe về tuổi thơ ấu của mình, về những tháng ngày sống nội trú và nhất là về những bạn hữu hiện tại. Tôi chỉ tránh nhắc Thúy. Có lẽ tôi sợ rằng khi tôi nhắc đến Thúy thì tôi sẽ buột miệng gọi lên tên chú Ngọc.

Chương 4

Chú Ngọc ngồi dưới gốc cây, tôi thì đứng cách cây vú sữa khá xa. Tôi đang ghi lại nó trên khung vải bố và bằng những ống sơn dầu. Chính tôi cũng chả hiểu tại sao bức vẽ đầu tiên bằng sơn dầu tôi lại chọn cây vú sữa. Có lẽ tại một thúc đẩy nào đó trong tâm thức, bởi vì cây vú sữa là nơi từng chiều tôi vẫn ngồi với chú Ngọc. Từ hôm tôi vẽ bức tranh này, tôi không cho chú Ngọc thấy. Tôi bắt chú ngồi xa và không được nhìn vào khi tôi chưa hoàn thành. Chú Ngọc hứa nhưng chú cũng có vẻ thắc mắc. Chắc chú còn nôn nóng lắm vì hôm nay là ngày cuối cùng, tôi sẽ hoàn thành họa phẩm đầu tay của tôi, và lẽ dĩ nhiên, chú Ngọc sẽ là người đầu tiên chiêm ngưỡng nó.Khi cây cọ trên tay tôi chấm lên những đường nét cuối cùng, tôi buông vỉ màu xuống cỏ. Chú Ngọc hỏi :
- Sao vậy Vi ? …
Tôi đáp bằng sự thỏa mãn của một đứa con nít :
- Xong rồi chú.
Chú Ngọc đứng bật dậy.
- Chú xem được chứ hả Vi ?
Tôi gật đầu.
- Dạ, bây giờ thì Vi xin mời chú.
Chú Ngọc lớn bước lại phía tôi. Khi đứng trước bức tranh, nét ngạc nhiên hiện rõ trong mắt chú. Tôi hiểu vì sao : tôi vẽ cây vú sữa giống, phải nói là rất giống, nhưng nó lại màu xám thay vì màu xanh. Tôi tự hỏi tại sao mình lại pha trộn màu sắc một cách kỳ cục như vậy. Rồi tôi hiểu rằng bởi những bi quan tiềm ẩn trong chú Ngọc đã tác dụng sang tôi, khiến trong vô thức, tôi tự ý pha trộn cho bức tranh một màu sắc ảm đạm. Cũng chính bởi thế mà tôi không cho chú Ngọc coi lâu nay.
Giọng chú Ngọc thảng thốt :
- Kìa, Vi, sao lạ vậy ?
Tôi làm bộ ngạc nhiên.
- Tại sao lạ hả chú ?
- Vi pha lầm màu sao không nhờ chú pha hộ.
Tôi lắc đầu.
- Không, Vi có pha lầm đâu. Vi cố ý đấy chứ.
Chú Ngọc khẽ lắc đầu :
- Chú chịu, chả hiểu tại sao Vi lại pha mầu thế này. Thế Vi có thấy cây vú sữa màu gì không ?
- Màu xanh !
- Còn đây ?
- Màu xám !
Mãi đến sau này tôi mới thật sự hốt hoảng cho lời giải thích của mình hôm đó đối với chú Ngọc về màu sắc bức tranh. Tôi không ngờ mình đã can đảm và có cơ hội nói lên được những điều ấp ủ trong tâm hồn mình, dù sự nói lên đó rất mơ hồ.
Tôi bảo chú Ngọc :
- Chú có đoán được Vi nghĩ gì khi vẽ cây vú sữa màu xám không ?
Chú Ngọc lắc đầu. Tôi tiếp :
- Chú có thấy một vật thể nào khi ở trạng thái không vui thì sẽ ủ rũ. Vi không linh động hóa những gì chung quanh mình đâu, nhưng cứ thử đặt cho tất cả những vật thể chung quanh mình có linh hồn đi, để Vi có thể giải thích được bức tranh này.
Chú Ngọc gật đầu :
- Đồng ý, Vi cứ tiếp.
- Khi Vi vẽ, Vi đã tưởng tượng cây vú sữa cũng là một sự sống. Đúng chứ, nó là thực vật mà. Nhưng Vi đi xa hơn một chút, Vi cho nó có linh hồn. Rồi Vi đặt vào đó một niềm đau thương rất sâu kín. Có những người có sự đau khổ, mà không có cách nào tỏ lộ, họ thường gói ghém tâm sự vào những phương tiện để phô diễn được tâm hồn mình, dù là chỉ để phô diễn mà không cần ai hiểu. Vi cũng thế, Vi ở trong số những người đó. Vi không nói được nên Vi nhờ cây vú sữa mang dùm Vi một ít uẩn ức trong lòng Vi.
Chú Ngọc nhìn tôi thật sâu. Tôi nghĩ là chú đã hiểu tôi muốn nói gì. Chú Ngọc là một người đàn ông thông minh nhất trên đời, ít ra là dưới mắt tôi. Cho nên chỉ cần ánh mắt tôi nhìn chú chắc cũng đủ cho chú hiểu chứ cần gì đến những lời tôi nói xa xôi. Chú hiểu nhưng không đời nào chú nói ra. Chú giữ nó lại để phân chia cái giới hạn giữa tôi và chú, để mãi mãi tôi và chú không mất nhau. Bên cạnh chú Ngọc, tôi quả thật chỉ là một đứa con nít lên hai. Nhưng khổ nỗi, tôi chỉ bằng lòng làm một đứa con nít trong tình thương của chú Ngọc. Tại sao tôi lại gặp chú để rồi khổ sở đa mang ? Chú Ngọc im lặng ngồi xuống cỏ. Chú gục đầu trong tay. Tôi nhìn chú mà nghe niềm đam mê đi về choàng phủ lấy thân thể. Chú ngồi bên cạnh mà sao tôi ngỡ như sắp xa tôi vời vợi. Chợt chú Ngọc ngẩng lên, chú nhìn về phía giá vẽ, chú gọi :
- Vi !
- Dạ.
Tiếng « dạ » của tôi nghe lạc lõng. Chú Ngọc giọng chậm lại.
- Vi bỏ đi những gởi gắm đó. Thực vật muôn đời vần là thực vật Vi ạ. Vi cho nó một linh hồn trong dự tưởng của Vi thì cũng không làm nó linh động được đâu. Vi đừng mong nhờ cậy một cái gì để bày tỏ một việc gì đó. Hãy trả cây vú sữa lại mầu xanh cho nó. Nó không biết buồn thì hãy để nó sống tự nhiên. Đừng khoác cho nó một hình thái khác, điều đó vô ích.
Ngừng một giây, chú tiếp :
- Có những điều kiện không cần phải diễn tả người khác cũng hiểu Vi ạ. Nhưng đôi lúc, người ta không dám tỏ ra là mình đã hiểu, thế thôi. Vi là một cô gái thông mình và tế nhị lắm, nhưng Vi vẫn còn là một cô bé.
Tôi cảm nhận hai hàng lệ rưng rưng trên má. Chú Ngọc nhìn thẳng vào mắt tôi :
- Đừng khóc, Vi ạ. Giữa chú với Vi không có gì phải giấu diếm nhưng tốt hơn hết là nên tránh nói đến. Chú tự hiểu chú không thể làm gì được cho Vi cả. Dù sự thực chú mới là kẻ không xứng đáng để Vi lưu tâm tới. Vi còn nhỏ lắm, tuổi của Vi không phải là tuổi để vướng bận, để đau khổ. Một mai khi Vi lớn hơn nữa, Vi sẽ hối tiếc tại sao lại để cho hồn nhiên ra đi quá sớm.
Tôi lắc đầu :
- Không đâu, chú Ngọc …
Chú Ngọc đưa tay làm một cử chỉ ngăn chận.
- Để cho chú nói chứ, Vi. Tương lai Vi rất dài, hãy nhìn vào đó mà quên đi những gì Vi đang muốn nhớ. Vi nghe chú không ?
Tôi gật đầu nhè nhẹ. Nước mắt đã tuôn ướt đẫm má môi tôi. Chú Ngọc lấy khăn tay lau nhẹ trên má tôi. Tôi chợt nghe mình ước ao giây phút này sẽ kéo dài thiên thu, cho bàn tay chú Ngọc dừng lại trên má tôi vĩnh viễn. Nhưng chú Ngọc đã đứng lên :
- Vi nên quên chú. Có lẽ suốt đời Vi không làm sao biết được chú đối với Vi như thế nào. Nhưng cần gì. Có những điều người ta tránh nói đến mà lại hay. Về việc học vẽ, chú tin là từ nay Vi có thể tạm tìm hiểu một mình để tiến thêm. Vi không cần gì đến chú nữa đâu Vi ạ.
Tôi lắc đầu :
- Chú lầm rồi chú Ngọc, Vi cần chú hơn bao giờ hết.
Chú Ngọc cười buồn :
- Đó chỉ là một cách nói. Trong tương lai Vi sẽ ân hận vì đã lỡ thốt ra điều đó hôm nay. Bây giờ Vi hứa với chú một điều.
Tôi run giọng :
- Điều gì, thưa chú ?
- Từ nay Vi không đến học vẽ nữa.
Tôi nghe một sự sụp đổ nào dâng lên trong lòng nghèn nghẹn. Chú Ngọc tàn nhẫn đến mức độ nói lên được câu đó sao? Nhưng khi tôi nhìn vào mắt chú thì cả một sự tương phản rõ rệt với câu nói vừa rồi. Trong ánh nhìn của chú là nỗi mong chờ tôi trở lại và từ chối điều chú muốn. Có thể chú Ngọc cũng thương tôi như tôi thương chú vậy. Tại sao không chứ ? Nhưng chú không tiến lên như tôi đã làm. Chỉ vì chú cho tôi là một đứa con nít. Ừ, con nít. Tự ái con gái trong tôi đùng đùng nổi lên. Dù sao tôi cũng được rất nhiều người tìm đến tôi, mong nơi tôi một sự chấp nhận nhưng tôi đã lắc đầu từ chối. Không ai chối từ tôi khi tôi tìm đến cả. Chỉ có tôi chối từ người khác. Vậy mà hôm nay, chú Ngọc đã làm được điều đó, dù cho tôi có đặt tình thương vào chú nhiều đến bao nhiêu đi nữa thì tôi cũng không chịu đựng được một sự kiện tổn thương như vậy. Tôi gật đầu.
- Được, Vi hứa.
Trong chú Ngọc như vừa có một cái gì đổ vỡ, nhưng tôi quay phắt người đi. Bây giờ không phải là lúc tôi đứng phân tách trạng thái tình cảm nơi người khác nữa. Bây giờ chính là lúc tôi cần nằm một nơi riêng biệt để mà vùi đầu vào gối khóc nức nở. Sự việc xảy ra quá sức chịu đựng của tôi, nhưng tôi thực sự không muốn khóc trước mặt chú Ngọc. Tôi không muốn bị chú xem là đứa con nít một lần thứ hai. Tôi chạy lại thu xếp giá vẽ, khi tôi quay lại, chú Ngọc vẫn còn đứng im chỗ cũ. Tôi ôm đồ trong tay bước nhanh ra cổng không chào chú. Đúng hơn là tôi không có can đảm. Vì tôi hiểu nếu tôi đứng thêm một phút nữa chắc là tôi sẽ phục xuống chân chú Ngọc mà khóc và rút lại lời hứa. Tôi thương chú quá để có thể xa chú mà.

***
Tôi chỉ kịp về đến nhà, quăng giá bút vào một góc phòng tôi vùi đầu vào gối và khóc nức nở để nguyên cả quần áo trên người. Bao nhiêu là ý tưởng xâm chiếm tôi. Những ý tưởng thật mâu thuẫn, thật phức tạp mà tôi không làm sao tự mình có thể tìm cho mình một lối thoát. Nỗi cô đơn khôn cùng chợt từ đâu choàng ập lấy tôi một cách khủng khiếp làm tôi thấy ngột ngạt. Vậy là đã hết, đã chấm dứt rồi. Mơ xa tuổi con gái điểm nương tựa cuối cùng cho những đam mê, tôi nồng nàn trao gởi đã thực sự vuột thoát khỏi đôi tay nhỏ bé của tôi. Chú Ngọc dịu dàng, chú Ngọc ưu ái, tôi đã mất chú trong tầm ý nghĩ và ngay cả trong thực tế trước mắt nữa. Kể từ ngày mai, chắc tôi sẽ chẳng bao giờ còn trở lại căn nhà ở vùng ngoại ô của chú Ngọc để chiều chiều còn được ngồi bên chú, tựa lưng vào gốc cây vú sữa. Cây vú sữa thân yêu đã được tôi dùng như một phương tiện bộc lộ tình cảm. Cây vú sữa tôi biết ơn nhiều nhất nhưng cũng oán hận nhiều nhất. Bởi tại nó, tôi đã mất chú Ngọc. Những lời nói của chú Ngọc vang vang bên tai tôi : « cố gắng quên chú »…quên, làm sao tôi có thể dễ dàng quên chú được như thế chứ ? Chú quá vô tình để nói lên câu đó hay chú đã cố tình đưa tôi vào ngõ cụt để tự mình phải thoát ly ? Chú có thương tôi thật tình không hay tình thương trong chú chỉ là một thứ tình thương hại mà thôi ? Không có chú Ngọc, mỗi buổi chiều tôi sẽ làm gì cho hết giờ, những cảm nghĩ của tôi sẽ gởi đến cho ai đây khi mà chú Ngọc, người tôi thương mến đã chối từ ưu ái của tôi. Bóng đêm xuống chầm chậm, tôi ngủ vùi trong chập choạng. Khi tôi tỉnh dậy, bên ngoài trời đang mưa tầm tã. Những hạt mưa thật lớn đập mạnh vào khung cửa kính tạo nên những âm thanh rời rạc nhưng chát chúa. Tôi ôm gối nhìn ra mặt đường khuya, dưới ánh đèn đường, những đường nước mưa đan nhau thật rõ. Thỉnh thoảng một cơn chớp lóe lên xé màn đêm tối và tiếp theo đó là những tiếng nổ đinh tai. Tôi cảm tưởng như con mưa đã thay tôi nhỏ những giọt nước mắt xuống cho tình yêu đầu tiên trong đời con gái phải dở dang. Tôi phải làm cách nào để quên chú Ngọc được nếu không phải là cách lao đầu vào những đam mê mới. Chung quanh tôi còn nhiều, còn nhiều người lắm mà. Tôi bắt buộc phải quên chú dù điều đó làm tôi đau đớn tới đâu. Điều quan trọng là sau những cố gắng đó, tôi có quên chú Ngọc hay không ?

* * *
Kể từ hôm tôi không đến nhà chú Ngọc nữa, cuộc sống của tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi bắt buộc mình phải dung hòa trong một cuộc đời mới, một môi trường sống mà trước đó tôi vẫn ghét cay ghét đắng. Tôi đi dự những cuộc vui chơi của bạn bè và tụi nó ngạc nhiên khi không còn thấy nơi tôi vẻ xa lạ cố hữu nữa. Làm sao chúng nó biết được tôi đã dùng tất cả khả năng của mình để làm cho được việc đó ? Mẹ tôi ngạc nhiên một chút về sự thay đổi của tôi, nhưng chỉ ngạc nhiên một ít thôi vì tôi rất kín đáo không tỏ lộ ra nhiều những xáo trộn trong cuộc sống của mình.
Và mặc dù với bao nhiêu bạn bè và cuộc vui chung quanh, tôi vẫn không quên được chú Ngọc. Sau những giờ phút nói cười trong đám đông bằng hữu, tôi mệt nhọc trở về nhà, lê chân trên những bậc thang lầu và ngã nhoài người trên mặt nệm. Ở đó tôi bắt đầu cho cơn hồi tưởng những tháng ngày còn được gặp gỡ chú Ngọc. Buổi chiều bây giờ đối với tôi thật đáng sợ. Nó trống vắng một cách khủng khiếp. Nó không còn mong chóng đến giờ vác giá vẽ đi nữa mà tôi đếm từng khắc từng giây mong đêm mau xuống cho tôi thoát khỏi cái vị trí thời gian yêu thương cũ. Buổi tối nào tôi ngồi học bài, hình ảnh chú Ngọc cũng hiện ra chập chờn. Chú Ngọc với đôi mắt buồn thật buồn và giọng nói người Huế hết sức dịu dàng và ấm nồng âu yếm. Tôi nghĩ đến những buổi tối lạnh lùng trong căn nhà yên tĩnh vùng ngoại ô đó, hai đứa bé chắc đã ngủ, dì Thương thì đang đọc báo hay làm một công việc vặt vãnh nào đó. Còn chú Ngọc ? Chú có ở nhà bên cạnh vợ con hay chú đang ngất ngưởng bên ánh đèn phòng trà tranh tối tranh sáng. Đôi khi tôi mơ ước điên cuồng được chắp vào đôi cánh bay đi tìm chú Ngọc, quỳ dưới chân chú van xin chú một tình thương. Nhưng tự ái con gái giữ tôi đứng lại. Không, tôi không cần ai thương hại tôi hết. Tôi có thể khổ suốt đời với niềm kiêu hãnh là mình đã chưa hề quỳ lụy một ai.
Cũng có rất nhiều lúc tôi đã tự kết án mình. Là đã yêu thương một người đàn ông có vợ có con rồi. Như thế, không nhiều thì ít tôi cũng đã làm xáo trộn trong gia đình người ta. Nhưng tôi lại biện minh cho sự kiện đó. Gia đình chú Ngọc đã tự nó đổ vỡ rồi, đổ vỡ ngay trong cách thế đối xử của người vợ đối với chồng. Nếu dì Thương yêu thương săn sóc chú Ngọc thì đâu đến nỗi mỗi tối chú phải lang thang tìm cuộc vui trong khi gia đình mới chính là nơi ấm cúng nhất ? Và điều chắc chắn mà tôi biết là không phải tại tôi. Tôi ư? Tôi chỉ là đứa con gái thua cuộc ngay trong bước khởi đầu …

Chương 5
Sáng nay vào lớp, tôi ngạc nhiên khi thấy Thúy ngồi gục đầu vào bàn, đôi vai rung động. Nó đang khóc. Từ ngày chuyện tôi với chú Ngọc xảy ra, tuy Thúy không hề hay biết gì hết nhưng tôi giới hạn giao thiệp với Thúy. Có chuyện gì cần tôi mới nói qua loa với Thúy. Tôi sợ Thúy mời tôi đến nhà chơi và hỏi tôi chuyện này chuyện nọ, có thể trong một lúc vô tình tôi sẽ bộc lộ ra và điều đó chắc chắn sẽ làm phật lòng chú Ngọc. Hôm nay thấy Thúy khóc, tôi rất ngạc nhiên. Tôi biết tính Thúy, Thúy là đứa con gái cứng rắn ít ai bì kịp và từ dạo quen nhau tới nay tôi chưa hề thấy Thúy nhỏ một giọt nước mắt dù có nhiều chuyện thật buồn cũng vậy. Tôi đến cạnh Thúy, đặt nhẹ bàn tay lên vai nó.

- Thúy !
Thúy ngẩng lên, hai mắt nó đỏ ửng.
- Sao vậy ?
Tôi hỏi tiếp. Thúy nhìn tôi chăm chăm không đáp và lại gục đầu xuống bàn. Tôi hiểu là một chuyện gì rất trầm trọng vừa xảy ra. Tôi ngồi xuống bên Thúy, nhỏ giọng :
- Có chuyện gì buồn vậy Thúy ? Nói cho tao nghe với đi.
Lần này Thúy trả lời :
- Chuyện dài dòng lắm, thật tao không ngờ …
Tôi nóng ruột.
- Nhưng chuyện gì mới được chứ ?
- Chuyện gia đình chú Ngọc !
- Hả ?
Tôi thảng thốt. Âm thanh câu nói của Thúy như những ngọn roi quất mạnh vào da thịt tôi đau buốt. Chuyện gì đã xảy đến với chú Ngọc ? Chú Ngọc ! Tôi muốn gọi tên chú nhưng môi tôi vẫn khép cứng. Ruột gan tôi nóng cồn cào. Tôi nhìn Thúy.
- Chuyện gia đình chú Ngọc … sao, hả Thúy.
Thúy lại lắc đầu, vẻ chậm chạp của nó làm tôi nóng muốn điên lên. Tại sao nó không nói mau lên cho tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra mà lại ậm ừ như vậy ? Thúy vừa định mở miệng thì chuông vào lớp vang lên. Nó nói :
- Thôi vào học rồi, chút nữa ra chơi nói.
Tôi bắt buộc phải về bàn, nhưng suốt cả hai giờ học đó tôi không thâu thập được vào đầu óc mình một dòng nào. Những lời giảng của giáo sư đều đều lọt vào thính giác nhưng không một câu nào ghi lại trong ký ức. Bao nhiêu câu hỏi dồn dập hiện ra trong cân não. Hai giờ đồng hồ, một trăm hai mươi phút mà tôi ngỡ như nó dài cả thế kỷ. Cuối cùng chuông cũng reo lên. Chờ cho giáo sư ra khỏi lớp. Tôi đứng ngay dậy chạy lại bên Thúy. Hai đứa đưa nhau xuống câu lạc bộ. Câu chuyện có tầm quan trọng rất cao nên cả hai chúng tôi không đứa nào cảm thấy yên tâm. Thúy hỏi khi ngồi vào bàn :
- Uống một cái gì đi Vi.
Tôi bảo :
- Cho Vi chai Sprite.
Thúy gọi một Coca. Ly nước trước mặt hai đứa lóng lánh. Tôi nghe bồn chồn lạ. Giờ phút sao nghiêm trọng quá. Tôi lo lắng muốn biết chuyện gì đã xảy ra cho chú Ngọc, gia đình chú Ngọc thì đúng hơn.
Thúy nói :
- Chắc mày không bao giờ ngờ tới chuyện này đâu. Đáng lý tao không khi nào nói cho mày nghe, nhưng bởi vì mày thân với gia đình chú Ngọc rất nhiều nên tao hiểu là chẳng cần phải giấu diếm mày làm gì. Có thể trước sau gì tao không nói rồi mày cũng biết !
Tôi ngắt ngang :
- Mày dài dòng chi vậy Thúy, tao nóng ruột quá.
- Mày để yên tao nói có đầu đuôi. Trước hết tao hỏi mày, hồi mày đến học vẽ đàng chú Ngọc, mày có thấy cuộc sống vợ chồng chú thím tao hơi lạ không ?
Tôi nghĩ mình không nên dấu diếm Thúy lúc này. Tôi gật đầu :
- Ừ, tao cũng thấy có một cái gì hơi trục trặc trong hạnh phúc gia đình chú Ngọc.
Thúy cười khẩy :
- Mày thấy hơi hơi thôi à ? Vậy là mày dở lắm Vi ạ. Phải nói là một bất bình thường rất trầm trọng thì đúng hơn.
Tôi nghe nhói đau trong lồng ngực. Tôi cảm tưởng như Thúy đang kết tội tôi và nó đã biết tất cả những gì đã xảy ra. Nhưng không, Thúy tiếp tục nói :
- Tất cả là do người đàn bà Vi ạ.
Tôi thở ra nhẹ nhõm. Có lẽ Thúy đang nói đến dì Thương. Tôi biết mình quá ích kỷ và xấu xa khi thở phào vì không phải gánh nặng, nhưng tôi chỉ là con người, tôi cũng chỉ biết sống đúng theo bản năng mình. Tôi hỏi :
- Chắc mày nói dì Thương ?
Thúy gật đầu :
- Đúng vậy. Thật tao không ngờ Vi ạ. Một người đàn bà hiền thục đoan trang như thế. Tao cứ tưởng dì Thương sống lạnh lùng là vì cá tính nhưng bây giờ vỡ lẽ ra là …
Tôi hồi hộp :
- Là sao ?
- Dì Thương ngoại tình !
Tôi nghe mình đi vào một trạng thái lâng lâng bay bổng nào và cảm xúc mà tôi vừa tiếp nhận chắc chắn không có danh từ để diễn tả. Tôi chẳng hiểu tôi vui hay buồn. Dì Thương ngoại tình ? Trời ơi ! Tội nghiệp chú Ngọc … Chú yêu thương vợ nhiều, chú hy sinh phần đời cho vợ để rồi bây giờ … Ước chi mà giờ phút này tôi được ở bên cạnh chú Ngọc, tôi được nép mình vào vòng tay chú chắc tôi sẽ kể lể chú nghe nỗi nhớ thương của tôi và tôi sẽ nói với chú « chú Ngọc đừng buồn nữa, Vi hứa lúc nào Vi cũng có bên cạnh chú. Xin chú cho Vi được săn sóc lo lắng cho chú. Xin chú cho Vi được trở lại với chú như ngày nào … ». Giọng Thúy vẫn vang đều bên tai :
- Chú Ngọc bắt gặp và bây giờ hình như chú thím tao sắp ly thân nhau. Buồn quá Vi ạ. Tao chỉ thương cho hai đứa em nhỏ của tao. Cha một nơi, mẹ một nẻo. Tụi nó sẽ sống ra sao ?
Thúy thở dài. Tôi hỏi :
- Câu chuyện xảy ra lâu chưa ?
- Mới tối hôm qua đây.
- Rồi bây giờ …
- Bây giờ thì chú Ngọc đâu về nhà nữa. Tao không hiểu chú đi đâu. Ở nhà bây giờ như địa ngục mày ơi. Chắc hết hè này tao sẽ xin ba má tao ở nhà ông bác cho được việc. Ở nhà chú Ngọc, hai chú thím lục đục với nhau hoài tao học hành hết nổi.
Tôi không biết nói lời nào để chia buồn với Thúy vì đầu óc tôi lúc đó cũng đang rối bời – Chú Ngọc, người tôi quý mến nhất lại đang lâm vào một trạng huống tình cảm bi đát đến như vậy sao ? Tôi có cách gì giúp họ không ? Tôi thương chú Ngọc, liệu tôi có đủ rộng lượng để tạo lại Hạnh phúc cho chú với người đàn bà lăng loàn đó không ? Nghĩ là nghĩ như vậy chứ tôi làm được gì bây giờ ? Tôi cũng không thể trở lại tìm chú Ngọc. Tôi không thể làm bất cứ gì khác giờ phút này. Tôi không thể hỏi ý kiến ai giờ phút này. Tôi, bây giờ, tôi chỉ có thể làm một công việc duy nhất là tiếp tục tìm quên chú Ngọc. Biến cố gia đình chú ảnh hưởng nặng vào con đường tôi đang dấn bước. Tôi hiểu là tôi sẽ còn khó khăn hơn nữa trong việc xóa đi hình ảnh chú Ngọc trong tâm tư mình, vì chú Ngọc bây giờ không thuộc về ai nữa cả, không trách nhiệm với ai nữa cả. Tôi có thể ngang nhiên đến với chú mà không sợ mang một mặc cảm tội lỗi nào …
Suốt buổi trưa hôm đó, tôi không bước chân ra khỏi phòng, tôi ngồi trước bàn học mặc cho đầu óc trống rỗng không một ý nghĩ nào xâm nhập vào được. Bài vở nhảy múa trước mắt mà tôi có thấy gì đâu. Hết ngồi tôi lại đứng lên bên cửa sổ. Thời khắc hôm nay sao trôi chậm quá … Buổi tối tôi cáo nhức đầu không dùng cơm với mẹ tôi. Tôi sợ khi tôi xuống ngồi dưới ánh đèn néon sáng trưng trong phòng ăn, mẹ tôi sẽ đọc được nét rối loạn nơi tôi.
Khi tôi đang ngồi ôm đầu như thế, thì có tiếng gõ cửa phòng. Chị người làm ló đầu vô.
- Cô Vi có khách.
Tôi nhỏm dậy.
- Ai vậy ? Ai mà lại đến tìm tôi giờ phút này ? Tôi để nguyên đầu tóc rối bù không thèm chải gỡ đi xuống nhà. Tôi dừng lại ngay cửa buồng : Ngạn.
Ngạn đứng lên chào tôi.
- Vi ốm ?
Tôi lắc đầu :
- Không anh ạ. Hơi nhức đầu một chút.
Kể từ lúc Ngạn trở lại thăm tôi sau hai tháng quân trường, chúng tôi thường liên lạc. Ngạn đến nhà tôi thường hơn, và Ngạn cũng không có gì đáng để mẹ tôi phiền trách nên mặc nhiên Ngạn trở thành khách quen trong gia đình tôi. Tôi không yêu thương Ngạn nhưng tôi cũng chẳng ghét gì Ngạn. Ở Ngạn tôi tìm được một tình cảm chân thành như một người bạn. Cảm tình của tôi đối với Ngạn chỉ có thế và chẳng bao giờ vượt qua. Tôi không hiểu Ngạn đối với tôi thế nào và tự thâm tâm tôi cũng không muốn tìm hiểu làm gì nữa, chỉ thêm rắc rối nếu có một điểm nào đó không thuần tình bạn trong ưu ái Ngạn dành cho tôi. Tôi sợ như vậy.
Thường mọi hôm khi Ngạn đến vào lúc tôi đang bận dở một việc gì, tôi sẵn sàng tỏ ra khó chịu với Ngạn mà không cần biết điều đó có làm Ngạn phật lòng hay không. Nhưng hôm nay, sự có mặt bất ngờ của Ngạn lại là một cái phao cho kẻ sắp chết đuối như tôi níu vào. Tôi đang cần có một ai bên cạnh để nói chuyện, nói bất cứ chuyện gì miễn là có nói. Sự cô đơn cùng cực cùng với những ý nghĩ tương phản nhau về hạnh phúc gia đình chú Ngọc đã làm chết trong tôi một phần nào đời sống về tình cảm. Ngạn đến, tự dưng tôi nghe một chút cảm mến nào đi về bất ngờ. Ngạn vẫn đứng. Tôi nói :
- Anh ngồi chơi. Anh dùng gì để Vi lấy.
Ngạn ngồi xuống ghế, anh khoát tay :
- Thôi khỏi Vi ạ. Mới uống đàng nhà.
Tôi hỏi Ngạn :
- Hôm nay sao anh đến chơi hơi tối ?
Ngạn cười !
- Vi có biết tại sao không ?
Tôi lắc đầu :
- Không, Vi không biết.
Chợt Ngạn nói :
- Anh muốn hỏi Vi điều này. Ở nhà Vi buổi tối Vi xin đi chơi được không ?
Tôi ngạc nhiên :
- Chi vậy, anh ?
Ngạn đưa tay làm một cử chỉ trong không khí.
- Sao Vi không trả lời câu hỏi của anh.
- Cái đó còn tùy. Nếu như đi sinh nhật bạn hữu hay là có người quen thân mời thì được.
Ngạn cười rạng rỡ :
- Thế bây giờ nếu anh mời Vi đi chơi với anh hôm nay thì bác có cho phép không ?
Tôi mở lớn mắt :
- Mà … tại sao hôm nay anh Ngạn rủ Vi ?
Ngạn giải thích :
- Anh vừa coi bảng chiều nay xong trong trường. Đậu chứng chỉ này luôn rồi Vi ạ. Anh muốn được mời Vi đi nghe nhạc với anh để mừng.
Tôi cười, và mặc dù tôi cố gắng kìm hãm câu nói vẫn bật thốt ra :
- Sao lại mời Vi mà không mời một ai khác, bất cứ một người bạn nào của anh chẳng hạn?
Tôi đọc được trong mắt Ngạn một niềm đau đớn bộc khởi không cần giấu diếm. Tự dưng một chút thương hại len nhẹ vào từng tế bào, tôi nói :
- Nói vậy chứ anh thử xin phép gia đình hộ Vi.
Mắt Ngạn sáng lên :
- Được, anh nói với bác nhé Vi.
Ngạn tiến sang phía phòng mẹ tôi làm việc. Tôi ngồi im nhìn theo bóng Ngạn gầy gầy xiêu đổ. Tôi, chính tôi buổi tối hôm nay tôi cũng đang rất cần Ngạn đây. Sự việc Ngạn mời đi nghe nhạc buổi tối thật là một may mắn lớn cho tôi. Tôi đang cần một cái gì đó để lấp đầy khoảng thời gian trống vắng hiện tại. Tôi không thể ôm đầu ngồi nhà mà nhìn đêm trôi qua dài dằng dặc. Bây giờ chính là lúc tôi có quá nhiều điều để nghĩ nhưng tôi không biết phải nghĩ gì cho nên tôi nghe quay cuồng.
Đi chơi với Ngạn, một lối thoát đấy chứ. Tôi thở ra. Mình không thể tàn nhẫn như vậy được. Mình không thể dùng Ngạn như một quân cờ cho mình bám víu lúc cô đơn được. Tình cảm chân thành của người ta không phải để mình đem ra đùa bỡn …
Những ý nghĩ xung đột trong tôi như thế rồi cuối cùng Ngạn trở ra. Nụ cười trên môi Ngạn rạng rỡ :
- Bác bằng lòng rồi Vi ạ. Nhưng bác bảo Vi nên vào gặp bác một phút trước khi đi.
Chắc mẹ tôi cần dặn dò gì đó một chút. Tôi đứng lên nói với Ngạn :
- Thôi anh Ngạn ngồi chơi chờ nhé. Vi vào xem mẹ Vi dặn gì đây.
Tôi biến nhanh vào phòng mẹ tôi ngồi. Bà đang cắm cúi trên một lô giấy tờ. Bao giờ cũng vậy, chưa khi nào tôi thấy mẹ tôi rảnh rang được một chút xíu để mà lo cho chính bà. Tôi nói :
- Thưa mẹ, mẹ gọi con ?
Mẹ tôi quay lại.
- Ừ, Ngạn nó mới xin phép mẹ đưa con đi chơi tối nay. Mẹ cho phép là vì mẹ biết tính Ngạn. Nó sẽ đưa con về đúng giờ mẹ đã ấn định với nó. Phải cẩn thận trong lời ăn tiếng nói với Ngạn dù cả ngay trong lúc đang vui nhất nghe chưa. Nó là một đứa con trai thông minh lắm đấy.
Nhất thời khi đó tôi không biết tại sao mẹ tôi lại nói về Ngạn như vậy. Có lẽ những rối loạn của những diễn biến từ sáng tới giờ đã làm tôi mất đi một phần náo óc nhận xét khá tinh tế cố hữu. Mẹ tôi nói tiếp :
- Con đã hết nhức đầu chưa đấy ?
Tôi gật nhẹ :
- Thưa mẹ, đã.
Mẹ tôi ra dấu cho tôi ra ngoài, cúi xuống tiếp tục những gì mà sự hiện diện của tôi vừa làm dở dang. Tôi bước luôn về phòng mình.
Lôi hộp đồ trang điểm ra, tôi ngồi im tẩn mẩn vẽ từng đường viền của mắt. Việc này ít khi xảy ra đối với tôi, nhưng hôm nay tự nhiên tôi muốn vậy. Thường tôi ít khi trang điểm. Tôi sợ những mỹ phẩm nặng nề trên làn da mỏng của mình sẽ làm mất đi vẻ tự nhiên của tôi, vẻ mà bạn bè chúng nó thường xác nhận lại là một vẻ lôi cuốn tiềm tàng trong con người tôi. Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay tôi vừa tiếp nhận một nguồn tin có tác nhân làm giao động những cảm nghĩ bình thường trong tôi và tôi đang phải tìm quên nhiều sự việc. Tôi phải đi chơi để không còn nhớ gì nữa.
Khi tôi đặt chân trở lại phòng khách trong chiếc ái dài soirée may thật khéo, Ngạn đứng bật dậy như cái lò xo. Câu khen ngợi bật thốt ra khỏi đôi môi anh :
- Hôm nay trông Vi xinh quá !
Tôi thấy mình không có lý do gì để phải làm Ngạn buồn. Tôi cười :
- Tại anh mời nên Vi diện đó.
Nụ cười của Ngạn sáng như một buổi bình minh mùa xuân. Hai đứa tôi ra xe. Ngạn hỏi :
- Thường buổi tối Vi ưa nghe nhạc ở đâu ?
Tôi cắn môi im lặng. Sự thực, buổi tối tôi ít khi đi đâu lắm, có đi chăng là đi ăn sinh nhật của bạn bè chứ còn cái mục đi nghe nhạc khuya thì không có tôi. Tuy nhiên tôi vẫn cố moi óc ra tên một phòng trà nào đó để nói với Ngạn. Tôi nhớ đến những dòng quảng cáo trên báo. Tôi bảo :
- Anh có hay đến Thiên Thai không ?
Ngạn gật đầu :
- À, thỉnh thoảng có ghé, nhưng bộ Vi thích lắm sao ?
Tôi ư ? Tôi không thích gì cả. Nhưng giờ phút này tôi cần đến một nơi nào tuyệt cùng của sự ăn chơi để tôi thử du mình vào môi trường sống đó may ra tôi quên được chú Ngọc.
Chúng tôi bước xuống xe. Ngạn mở khung cửa gỗ nặng sơn mầu sẫm. Bên trong phòng trà Thiên Thai bóng tối nhờ nhờ, một thứ bóng tối đồng lõa một cách vội vã và tội lỗi với những cặp tình nhân ngồi từng đôi đây đó. Mấy ánh đèn gắn trên tường tỏa ánh sáng yếu ớt xanh ướt xuống không gian đông đặc bởi khói thuốc. Ngạn nắm khẽ cánh tay tôi đưa lối. Trên bục gỗ, người ca sĩ đang rên rỉ một ca khúc thương đau. Giọng cô cao ngất « kiếp nào có yêu nhau … thì xin hẹn đến mai sau – Anh đâu, anh đâu rồi … Anh đâu, anh đâu rồi … ».

Tôi nghe tim mình nhói lên giá buốt. Tôi đưa mắt nhìn chung quanh và chợt dưng mắt tôi đập mạnh vào một bóng dáng đang ngồi gục đầu trên quầy rượu. Mầu áo chemise trắng nổi bật trên nền gỗ của quầy. Tôi cảm tưởng những mạch máu trên thân thể mình chợt nhiên đông cứng lại trong khoảnh khắc và sự tuần hoàn đã ngừng hẳn luân lưu. Những thớ thịt trên mặt tôi như rung lên, tôi đứng chôn chân nhìn. Chú Ngọc đó ư ? Chú Ngọc của bao nhiêu ngày thương nhớ, của bao nhiêu buổi tối khắc khoải, của bao nhiêu buổi sáng chờ đợi. Chú Ngọc đó ư ? Chú Ngọc của một thảm kịch gia đình vừa mới xảy ra, chú Ngọc của một cơn đam mê nào đầu đời con gái mà tôi không thể với tay tới. Ngạn nắm cánh tay tôi lắc nhẹ.
- Vi, gì vậy ?
Và anh nhìn theo hướng mắt tôi. Nhưng tôi hất tay Ngạn ra. Với tôi bây giờ, chỉ có chú Ngọc mà không là ai khác. Chung quanh tôi như hoang vắng vô chừng, nhưng không còn ai hiện diện, trừ sự hiện diện của chú Ngọc nơi kia. Sự nhớ mong của bao nhiêu thời khắc đã qua từ ngày xa chú đột ngột trở về trong tâm thức. Làm sao tôi diễn đạt được hết cái phút giây tôi nhìn thấy chú đó. Ngạn vẫn mang một vẻ ngạc nhiên rất bình thường.
- Ai vậy Vi ?
Tôi nhướng mắt trả lời Ngạn nhưng vẫn không rời chú Ngọc một giây.
- Một người quen. Ông chú của Vi.
Ngạn gật khẽ :
- Thế à. Hay là mình mời chú đến đây luôn.
Tôi nghĩ, tại sao tôi không đến cạnh chú Ngọc, nhìn lại chú một lần, nói với chú một lời ! Tại sao tôi không làm việc đó khi tôi có thừa điều kiện làm … Tôi bảo Ngạn :
- Vi đến gặp ông chú một chút.
Không chờ đợi sự chấp thuận của Ngạn, tôi tiến đến bên chú Ngọc. Người chiêu đãi ngồi trong quầy, đập nhẹ vào bàn tay chú Ngọc trên bàn, la khẽ :
- Đừng có ỡm ờ. Tôi là Tuyết chứ Vi gì, Vi nào. Anh thì ngày nào cũng Vi, Vi … quên cả tên tôi rồi à.
Tôi ngỡ mình vừa rơi từ một nơi rất cao bình bồng vào không gian nhưng không bao giờ rớt xuống. Tôi nghe mình ngào ngạt hưởng nhận một nỗi hạnh phúc vô cùng tội lỗi nhưng thích thú. Chú Ngọc, trời ơi ! Bộ Vi được thường xuyên nhắc nhở đến như vậy sao chú ? Tôi muốn bây giờ mọi người biến đi đâu mất hết, cho tôi được gục đầu bên chú Ngọc mà nói lên với chú tiếng nói trung thực nhất của tâm hồn mình. Tôi thấy hai chân mình di động. Con người tôi giờ phút này như được điều khiển bởi một cơn mê nào không thuộc lý trí tôi nữa. Tôi đến cạnh bên chú Ngọc. Ánh mắt người chiêu đãi nhìn tôi chằm chằm. Tôi đặt nhẹ một tay lên vai chú Ngọc để cho chú biết sự hiện diện của mình. Chú Ngọc quay phắt người lại. Chú nhìn tôi bằng tia nhìn của một con thú bị thương sắp chết chợt gặp được một may mắn cuối cùng nào đó. Miệng chú lắp bắp :
- Vi … Vi … đi đâu đây ?
Âm thanh khàn đặc. Mùi rượu nồng mũi. Người chiêu đãi nhìn tôi gật gù. Có lẽ cô ta hài lòng vì bây giờ đã biết được người mà cô vẫn nghe chú Ngọc gọi trong cơn say. Nhưng hôm nay chú Ngọc chưa say, bằng cớ là chú đứng lên nắm hai vai tôi lắc mạnh.
- Vi, trả lời cho chú biết, nói cho chú biết mau. Vi đi đâu đây ? Vi đến đây làm gì, hả ? – Đến với ai … lâu chưa Vi ?
Chú Ngọc hỏi một dọc làm tôi không thể trả lời. Tôi đứng im lặng nhìn chú.
- Sao Vi không trả lời chú ?
Tôi nghe cổ họng mình nghèn nghẹn lại như sắp khóc. Tôi muốn nói mà sao âm thanh dường như chùng lại đâu đó. Ở đằng kia, ánh mắt Ngạn vẫn hướng về tôi với chú Ngọc. Tôi nói khẽ :
- Vi đi với một người bạn và Vi cũng vừa mới đến đây thôi.
Chú Ngọc thở hắt ra mệt mỏi. Đến lượt tôi nói :
- Đến đây lần đầu để thấy chú ngồi đó tự bao giờ, để hiểu là từng đêm từng ngày chú ngụp lặn nơi đây. Chú Ngọc, Vi vẫn ngỡ là bất cứ ai, cũng có thể làm tất cả những việc tồi tệ nào nhất trên thế gian này cũng được mà Vi không bao giờ thèm lý tới. Nhưng chú thì không. Chỉ trừ có chú thôi, chú nghe chưa. Thế nhưng hôm nay …
Chú Ngọc đưa tay làm một cử chỉ ngăn cản :
- Đừng, Vi, đừng nói nữa.
Tôi muốn nói hết bao nhiêu điều ẩn chứa trong lòng, nhưng sao tôi tìm không ra từ ngữ để diễn tả. Chỉ trong khoảnh khắc gặp chú nơi đây mà con người tôi thay đổi hẳn đi. Tôi không biết tôi phải làm gì bây giờ. Tôi cũng không thể đứng đây luôn với chú Ngọc mà bỏ Ngạn đằng kia không một lời giải thích. Tôi bối rối vô song. Chợt Ngạn tiến về phía tôi đứng với chú Ngọc. Tôi bắt buộc phải làm một cuộc giới thiệu gượng ép. Ngạn mời chú Ngọc về bàn chúng tôi, nhưng tôi hiểu chính ánh mắt van lơn của tôi đã dẫn bước chân chú Ngọc chứ không phải những lời mời mọc xa lạ của Ngạn đâu. Tôi đang cần ngồi bên chú, đang cần nhìn lại chú sau bao ngày tôi vắng chú, tôi mất hút chú khỏi tầm tay. Bây giờ thì tuy tôi chưa giữ được chú nhưng ít ra chú đang trong tầm mắt tôi nhìn. Chú đang là một thực thể hiện hữu trước mặt. Chú Ngọc nói với Ngạn :
- Đưa Vi đi chơi sao không chọn những nơi khác. Vào đây làm gì. Nơi này không thích hợp với một cô bé như Vi.
Ngạn đính chính :
- Chính Vi muốn như vậy, lúc nãy đã định đưa Vi đi chơi ở nơi khác …
Chú Ngọc quay qua tôi :
- Sao Vi lại thích vào đây ?
- Để xem cái không khí ở những nơi này lôi cuốn như thế nào mà có những người bỏ cả gia đình lao đầu vô.
- Và bây giờ Vi thấy rồi chứ.
Tôi chua chát :
- Dạ thưa chú, thấy rất rõ là khác. Vi không hiểu được người ta được gì sau những cuộc trác táng đêm đêm.
- Vi lầm đấy. Có điều mà một người con gái nhỏ bé như Vi không bao giờ nên hiểu là rượu nó đốt được thời gian Vi ạ.
Ngạn nhìn tôi và chú Ngọc, chắc Ngạn không hiểu gì mà cũng có thể là Ngạn hiểu tất cả. Nhưng tôi không cần Ngạn, không cần ai hết. Tôi chỉ cần chú Ngọc và duy nhất chú thôi. Làm cách nào để kể từ giờ phút này tôi không bao giờ mất chú ? Tôi muốn được đi về với chú trên một khoảng đường khuya nhưng điều đó thật khó khăn. Tôi phải nói với Ngạn thế nào đây. Dầu sao Ngạn cũng chính là người đã đứng ra bảo lãnh trước mẹ tôi cho cuộc đi chơi, và điều chắc chắn là Ngạn sẽ phải trả tôi về. Quả nhiên, Ngạn nhìn đồng hồ tay.
- Hơi khuya rồi Vi nhỉ.
Tôi biết Ngạn muốn gì. Ngạn muốn đưa tôi về ư ? Bây giờ tôi chỉ còn tìm cho được một giải pháp nào để được ngồi cùng một mình với chú Ngọc. Bằng cố gắng, tôi nói với Ngạn :
- Vi cần nói chuyện với chú Ngọc một chút.
Tôi hiểu là câu nói của tôi làm Ngạn tổn thương nặng nề. Nhưng tôi vẫn cứ nói. Ngạn đứng lên bước ra. Chú Ngọc nhìn tôi.
- Tại sao Vi lại làm như vậy ?
- Bởi vì Vi cần nói chuyện với chú. Vi cần chú. Ngạn chỉ là một người bạn. Ngạn còn những ngày khác để gặp Vi, nhưng chú thì không. Với chú, Vi chỉ có tối hôm nay thôi. Ngày mai không còn nữa … Hay là những gì xảy ra, Vi chưa biết được nhưng nó làm Vi sợ. Vi muốn níu kéo một cái gì đang thuộc tầm tay mình cho đến lúc nào khả năng mình không đủ để giữ thì thôi.
Chú Ngọc lắc đầu :
- Vi lầm. Có những điều người ta có thể giữ được một cách dễ dàng nhưng người ta không muốn giữ hay đúng hơn là không nên giữ.
Tôi thấy mình không thể nói dối lâu hơn.
- Chú Ngọc, làm sao chú biết những gì Vi dành cho chú ! Mỗi ngày qua đi là một địa ngục của khắc khoải. Với Vi, chú là hình bóng không bao giờ có thể bôi xóa đi bằng bất cứ cách bôi xóa nào.
Chú Ngọc đốt thuốc, khói thuốc quyện lãng đãng trong khuôn mặt chú.
- Vi còn nhỏ lắm, Vi phải sống thảnh thơi.
- Không, Vi không cần.
- Đừng nói vậy Vi ạ. Rồi Vi sẽ ân hận vì những gì đã thốt ra hôm nay. Mỗi người đều tưởng rằng mình không còn gì chung quanh cả, nhưng chính ra là họ cần nhiều thứ lắm, tất cả cũng nên. Không ai trốn chạy đời sống mình. Mà đời sống thì lệ thuộc bởi bao nhiêu là điều kiện bên ngoài …
Chú Ngọc vẫn cố gắng duy trì cái lớp vỏ mà chú ngỡ là tôi chưa nhìn thấy những gì bên trong. Nếu chú biết tôi đã nghe lời nói của người chiêu đãi lúc nãy chắc chú đã buông rơi mặt nạ của chú xuống, chú sẽ sống thật với con người mình, với tình cảm thực sự chú dành cho tôi. Tôi muốn được sống trong niềm hạnh phúc đó một lần, với chú, với niềm đam mê của riêng tôi. Chú Ngọc vẽ những vòng tròn trên mặt bàn, giọng chú chùng xuống.
- Chú không bao giờ muốn thấy Vi vào những nơi như thế này nữa. Vi hứa với chú đi.
Tôi lắc đầu :
- Không, Vi không hứa gì cả. Vi không nghe gì cả. Chú Ngọc, chú thừa biết là Vi yêu thương chú đến đâu. Chú thừa biết như vậy. Vi không thể nào tự tìm cho mình được một sự yên ổn tâm hồn nếu không có chú cộng tác.
Chú Ngọc cười buồn :
- Chú giúp được gì cho Vi bây giờ ? Hay chú đến chỉ làm Vi thêm giá lạnh với mớ ước mơ đầu đời không thực hiện nổi.
- Phải, có thể chú đã nói đúng. Nhưng Vi thà chết trong sự thỏa mãn cảm nghĩ mình hơn là sống hoài trong nỗi dằn vặt đau đớn. Vi ngỡ Vi sẽ tìm quên chú được dễ dàng như lời chú nói. Nhưng chú đã lầm cũng như Vi lầm chú Ngọc ạ. Vi càng cố gắng tìm cách quên chú, thì Vi càng nhớ chú. Vi không thể làm gì hết. Tứ chi Vi không được điều động bởi tri thức đã hầu như trở nên vô dụng …
Chú Ngọc nhìn tôi. Trong mắt tôi và chú nhìn nhau, tôi hiểu như một lời tự thú. Lời tự thú làm nồng nàn thêm cho tương lai. Tôi hiểu là tôi đã chinh phục lại được chú, và từ nay chú sẽ không khi nào chối từ tôi như chú đã làm. Chú Ngọc xoa nhẹ bàn tay trên tóc tôi.
- Chú thương Vi lắm, nhưng chính vì thế mà chú không muốn Vi đến gần chú và ngược lại, Vi phải nhìn rõ thực trạng chứ không thể sống hoài trong ảo tưởng. Vi thấy không, chú đã là một người đàn ông có trách nhiệm, có bổn phận. Đời chú đã bị ràng buộc bởi những thứ đó, chú không thể thoát ra một cách dễ dàng được. Mà cho dù có thoát ra được đi nữa thì dấu vết vẫn hằn sâu rồi. Mình không thể xóa đi một cái gì đã có Vi ạ.
Tôi ngắt ngang.
- Nhưng mình cần gì những việc xảy ra chung quanh hở chú. Với Vi, chỉ cần một điều duy nhất : chú cũng thương Vi, thế là đủ.
- Không đâu, Vi. Rồi một mai Vi sẽ tự hối tại sao ngày trước Vi lại có thể đi yêu thương một người đàn ông đã có vợ có con ? Một người đàn ông đang bước dần đến hố sa đọa. Lúc đó thì chú không làm sao cứu vãn được những gì chú đang duy trì hôm nay.
Ngừng một lát chú tiếp :
- Giữa chú với Vi, bức tường cao chất ngất Vi ạ. Mình nên đứng bên này nhìn vào chứ đừng leo qua vô ích. Bên kia sẽ chả có gì đâu, sẽ không hoa mộng như mình tưởng mà sẽ chỉ là một đồng cỏ hoang sơ khô cháy … Sống bằng ảo tưởng tuy xa vời thật đấy nhưng đôi lúc mà lại hay Vi ạ !
Tôi ôm lấy bàn tay chú Ngọc.
- Nhưng Vi không thể sống thiếu chú.
- Vi đã sống qua bao nhiêu ngày không có chú rồi mà.
- Phải, nhưng đó là trước kia. Kể từ bây giờ, Vi cần chú như hơi thở. Chú Ngọc, chú đừng bỏ Vi, chú đừng bỏ Vi nghe chú Ngọc. Tội nghiệp Vi mà chú Ngọc. Chú đâu có hiểu nỗi khổ của một đứa con gái như Vi …
Bàn tay chú Ngọc gầy và xanh. Tôi muốn được trọn đời ôm bàn tay chú.
- Chú thương Vi phải không chú Ngọc ? Tại sao chú không nói, tại sao chú làm mặt lạ, tại sao chú xua đuổi Vi ? Vi đã làm gì nên tội đến đỗi chú không muốn chấp nhận Vi …
Chú Ngọc trầm giọng :
- Không, Vi không làm gì nên tội, nhưng chính là sự vô tội của Vi đó mà chú không muốn đến gần Vi. Chú muốn giữ gìn cho tương lai dài và đẹp của Vi không một bợn nhơ. Vi phải hiểu đâu hẳn lúc nào người ta cũng sung sướng thoải mái với những quyết định của chính mình …
Tôi không trả lời chú Ngọc, nhưng tôi hiểu là từ ngày mai, chú sẽ phải bỏ rơi bộ mặt của chú xuống. Tôi sẽ chinh phục lại chú Ngọc, tôi sẽ không phải mang một mặc cảm khổ sở tội lỗi nào. Điều quan trọng và cần thiết nhất là biết xem chú Ngọc có thương tôi không ? Điều đó tôi đã biết. Bây giờ là lúc hành động.
Ngạn vừa trở vào … Anh nói :
- Xin phép cho tôi đưa Vi về. Lúc nãy xin phép bà cụ đi không lâu.
Tôi nhìn chú Ngọc. Chú Ngọc tránh mắt tôi, trả lời Ngạn.
- Vâng, anh đưa Vi về. Cũng đã khá khuya.
Rồi chú quay sang tôi :
- Vi về với anh Ngạn. Đi đi, khuya rồi …
Tôi đứng lên với một niềm tự tin rất lớn vừa tìm lại được. Tôi sẽ có chú Ngọc … Tôi tin là mình làm được việc đó …
Ngạn và tôi bước ra. Con đường khuya thật im vắng. Hai hàng cây im lìm đen sũng đứng rũ bóng hai bên vệ đường hiu hắt. Ngạn bước những bước chậm bên tôi. Chợt Ngạn nói :
- Anh ân hận đã đưa Vi đi tối nay. Hình như cuộc gặp gỡ vừa rồi gây cho Vi một xáo trộn lớn ?
Tôi im lặng. Rồi tôi nghe mình nói với Ngạn :
- Anh Ngạn, người đó không phải là …
Ngạn gật đầu trước khi câu nói của tôi dứt.
- Anh biết.
- Vi rất khổ, một thời gian đã lâu. Nhưng trong tình yêu anh hiểu dùm là có những điều mình không thể dự phòng được.
Ngạn lại gật đầu :
- Vi cứ nói.
- Vi yêu dù Vi hiểu là cuộc tình đó như một cái gì mình không thể đạt tới được một cách toàn vẹn. Nhưng đã yêu thì …
Bấy giờ Ngạn lên tiếng :
- Vi ở vào cái tuổi bồng bột nhất. Ở tuổi Vi, nhiều lúc các cô tưởng là mình đã yêu thương nhiều mà sự thật đôi lúc là các cô bị dồn vào một chân tường, vào một cái thế nào đó, buộc tâm tưởng mình phải dựa vào một hình bóng nào đó để dưỡng nuôi cho cuộc sống tâm tư mình. Vi cần thiết phải nương dựa và có thể chú Ngọc đến vào lúc mà Vi lạc lõng nhất. Anh không biết rõ tình cảm Vi, nhưng anh nói theo những sự kiện anh nhìn thấy.
Tôi im lặng đếm bước bên Ngạn. Những lời nói của Ngạn vang vang bên tai tôi, nhưng lý trí tôi lại đang làm việc cho những gì sắp đến. Một chú Ngọc sắp thuộc về tôi mà không một cản ngăn, không một trở lực …

Chương 6 (hết)

Trưa hôm nay tôi ngủ dậy muộn, bởi vì tối hôm qua, Ngạn đưa tôi về thì đã khuya. Mãi đến bốn giờ chiều tôi mới thức dậy. Không khí về chiều ngầy ngật. Tôi rửa mặt bằng những tia nước lạnh mát săn da thịt. Đứng trước gương, tôi vừa chải lại mái tóc vừa hát nho nhỏ một đoạn trong bài ca thời trang. Viễn tượng một ngày mai làm tôi cảm thấy yêu đời và không gian như hồng lên.

Có tiếng chuông. Tôi chạy nhanh ra mở cổng. Người khách mới đến làm tôi khựng lại sửng sốt. Tiếng dì Thương vang lên :
- Chào Thúy Vi.
Tôi lùi từng bước. Dì Thương đến đây làm gì? Còn chú Ngọc, chú Ngọc đâu ? Dì Thương mặc áo dài mầu đen thật buồn, dì nói :
- Vi không mời tôi vào nhà sao ?
Tôi lí nhí mấy câu, bước vào trước. Dì Thương ngồi trên chiếc canapé đỏ thẫm, mầu da dì trắng xanh. Giọng dì khàn đục :
- Tôi có chuyện riêng cần nói với Vi. Vi có rảnh không ?
Hai bàn tay tôi run run đặt trên đầu gối. Mồ hôi ra ướt đẫm chân tóc trán. Tôi có cảm tưởng một việc gì sắp xảy ra cho tôi và có thể nó sẽ đảo lộn hết những dự tính tôi vừa bắt gặp.
- Vi không bận gì cả, dì có thể nói chuyện tại đây và bây giờ được.
Dì Thương gật đầu :
- Trước hết tôi muốn nhận được nơi Vi một sự thông cảm. Giữa tôi và Vi mặc dầu không có một liên hệ nào hết, nhưng giữa chúng ta lại có một gạch nối rất đậm đà và bất ngờ, là nhà tôi. Chưa bao giờ gia đình chúng tôi lại bị rơi vào một tình trạng bi đát như hôm nay. Thúy có khi nào nói với Vi không ?
Tôi gật đầu :
- Có dì ạ. Thúy nói hình như giữa dì và chú Ngọc vừa có một rạn vỡ.
Dì Thương gật đầu :
- Phải, và chính vì rạn vỡ đó mà hôm nay tôi đến đây. Tôi sẽ nói với Vi những điều mà đáng lý ra phải giấu kín vì nó như một sự sỉ nhục cho tôi nói riêng và hạnh phúc gia đình tôi nói chung. Nhà tôi bắt gặp một chuyện không hay nơi tôi. Nhưng thú thật với Vi, đời người ai không một lần lầm lỗi. Tôi đã nghĩ rằng bây giờ tôi ăn năn và quay lại thì chắc nhà tôi sẽ tha thứ hết. Nhưng có một điều nhỏ mà tôi không hề ngờ đến và mãi tới khuya hôm qua tôi mới biết được. Tối hôm qua nhà tôi về, say khướt và trong cơn mê anh luôn gọi tên cô. Tôi hiểu có thể nhà tôi yêu cô. Cô Vi, và đó là một trở lực quá lớn cho sự tìm về của tôi. Tôi hiểu mình chỉ là một người đàn bà không ra gì. Hạnh phúc đời tôi không phải là điều cần thiết, nhưng tôi còn hai đứa con. Hai đứa bé ngây thơ vô tội bắt buộc phải được dưỡng nuôi trong sự giáo dục của cha và tình thương của mẹ. Tôi mong nơi cô một sự cộng tác. Vi hãy vì hạnh phúc mà chúng tôi sẽ tạo được trong tương lai mà bước đi trên một con đường tương lai khác đẹp hơn. Vi còn nhỏ quá và ở tuổi Vi mọi quyết định đều không được coi là chín chắn.
Tôi nghe tai mình lùng bùng. Cảm giác kỳ lạ đến làm tôi chới với. Chỉ mới tối hôm qua tôi ngủ một giấc ngủ yên tâm vì tôi nắm được trong tay một yếu tố giúp tôi thành công trong dự tính. Tôi sắp được tình thương, thì sáng hôm sau tỉnh giấc tôi đã phải trả lại cho thực tại tất cả rồi sao. Còn gì đau đớn hơn ! Tôi có nên nghe lời dì Thương không? Dì có phải là một người đàn bà đáng khinh và không xứng đáng hưởng hạnh phúc? Nhưng dì đã viện dẫn đến tương lai của hai đứa bé thì tôi thấy mình không có quyền đứng lại nữa. Tôi đã tưởng từ nay mình sẽ thoát được những cô đơn lạc lõng, nhưng hôm nay mới chính thật là giờ phút tôi rơi vào tận của miền cô đơn. Bằng tất cả cố gắng, tôi nói với dì Thương :
- Vi hứa, dì Thương. Vi xin hứa.
Đúng lúc đó mẹ tôi bước ra. Tôi ngỡ là sẽ được nghe những lời khiển trách của mẹ. Nhưng không ! Mẹ tôi đến cạnh tôi và bằng một cử chỉ mà từ trước đến giờ chưa bao giờ bà biểu lộ với tôi. Mẹ tôi dang hai tay ôm tôi vào lòng. Mẹ nói với dì Thương :
- Bà hãy yên tâm ra về. Thúy Vi sẽ giữ đúng lời hứa. Nó cũng không bao giờ còn có một liên lạc nào với ông nhà nữa đâu.
Dì Thương cám ơn mẹ tôi và bước ra. Mẹ tôi ôm siết tôi vào lòng. Nước mắt tôi rơi nhòa nhạt ngực áo bà. Mẹ tôi ! Bà đã không còn là bà nữa sao ? Giọng mẹ ấm dịu :
- Thúy Vi, mẹ đã nghe hết, mẹ đã hiểu hết. Mẹ hiểu cả nỗi buồn, nỗi lạc lõng của con nữa. Vi ạ, từ nay lúc nào, mẹ cũng sẽ ở bên con.
Tôi vòng hai tay sau lưng áo mẹ. Có lẽ đây mới chính là điều duy nhất mà tôi cần tìm đến chứ không phải là những tình cảm giả tạo lâu nay. Tất cả chỉ bởi sự xa cách nơi mẹ, sự cô đơn nơi tôi. Có lẽ điều tôi cần nhất chính là vòng tay mẹ và những lời nói vừa thốt ra, những lời nói biểu lộ một tình cảm thiêng liêng mà bất cứ người đàn bà nào cũng có : TÌNH MẪU TỬ.
Hai mẹ con tôi đứng như thế rất lâu. Bên ngoài đêm thật đen …

Ý Yên 

 67 total views,  5 views today

Be the first to comment

Leave a Reply