Hoa Đỗ Quyên

Du Uyên

Chương 3
Thắng lò dò về làng khi trời đã sụp tối. Các bạn đang chờ anh quanh mâm cơm dọn sẵn.
 
- Làm gì giờ này mới mò về, ông mãnh?
 
Tiến vừa so đũa vừa hỏi.
 
- Chả làm gì cả. Hút thuốc.
 
Hòa thắc mắc:
 
- Tao chả hiểu sao mày mê ngọn đồi đến thế?
 
- Nó là thi sĩ mà.
 
Hòa trề môi:
 
- Thi... khỉ chớ thi sĩ gì thằng cốt đột này. Đâu bữa nào mày rình thử coi có nàng tiên nào hiện ra với nó không mà nó mê dữ vậy.
 
Thắng lặng im, không cãi. Anh không muốn hé môi gì về Hoa Đỗ Quyên. Lũ quỉ này sẽ cười như cọp rống, sẽ nhạo anh suốt ngày, suốt tháng suốt năm không chừng. Thắng sợ những lời chế nhạo đó. Nó không làm thương tổn đến anh mà làm thương tổn đến sự trong trắng vô tội của Hoa Đỗ Quyên. Thắng không muốn.
 
Phát than:
 
- Tao ngán ở chung nhà với mấy cụ bô lão trong làng phải chờ cơm đợi canh, cả bọn đi mướn nhà riêng ở... rồi tới bữa cũng cứ phải đợi. Mẹ kiếp, mai mà bắt ông chờ là ông cho mày nhịn đói à.
 
Mâm cơm với đậu bắp luộc, canh thơm nấu với cá lóc và tôm kho. Bốn người con trai ăn uống ngon lành. Thắng cảm thấy đoi đói. Hòa chợt lên tiếng:
 
- Mai Chúa Nhật tao "lặn" nghe tụi bây?
 
Bốn anh chia phiên nhau, mỗi tuần một đứa "lặn" – "Bình hơi" được chuyền từ Thắng, Phát, Tiến và giờ đến lượt Hòa.
 
Phát gật đầu:
 
- Xong rồi. Mày có quyền. Mấy giờ khởi hành?
 
- Buổi sáng sớm. Chúng mày có nhắn gì với Sàigòn hoa lệ không?
 
Tiến nhún vai:
 
- Tao cóc có gì để nhắn cả.
 
Phát:
 
- Mày mang dùm thư về nhà tao nghe. Xin bà già vài bịch Capstan. Ở đây kẹt quá, thèm thuốc thơm hơn thèm người yêu.
 
Tiến cười:
 
- Vậy mày nên viết một bức thư thật lâm ly đi Phát, cho ông cụ bà cụ cảm động là được. Mày có nhớ bài hát hồi ở Tiểu Đoàn tụi nó hay hát không?
 
Phát lắc đầu:
 
- Sao?
 
Tiến hắng giọng:
 
- Theo tao biết tác giả là thằng Nguyễn Đình Sơn... cậu ở đại đội 25 E hôm trước thằng Thắng nói đó. Nó lắm tài vặt lắm. Nó đặt bài hát theo điệu nhạc "24 giờ phép" của Trúc Phương n