Đó là một buổi sáng dịu mát, bầu trời trong xanh, gió nhẹ. Dòng sông hiền hòa uốn lượn qua vùng đồng quê yên tĩnh. Ông lái chiếc xe bán tải chất đầy hoa, chở theo dăm đứa trẻ, dừng lại bên cầu. Ông ở độ tuổi trung niên, người tầm thước với mái tóc hoa râm; gương mặt chữ điền cương nghị của ông đã xuất hiện nhiều nếp nhăn. Trông ông toát lên sức mạnh tiềm ẩn cùng vẻ thâm trầm của người từng trải nhưng khi cười nom ông khá rụt rè bẽn lẽn. Hình như ông chỉ cười nửa miệng, mắt hơi nheo lại do tật lé kim, kết quả của một thời gian dài luôn nhìn cong và sống trong ngờ vực đa nghi. Ông chỉ làm bạn với trẻ con – trẻ con luôn là bạn tốt bởi chúng có đức tính vô cùng đáng quý: không toan tính. Thăng trầm của cuộc đời giúp ông nhận ra điều này dẫu hơi muộn màng và có phần cay đắng. Vả lại ông không còn người thân nào. Bầu bạn cùng bọn trẻ, ông thấy thoải mái dễ chịu. Ông thoát dần ra cái vỏ bọc của một người thành đạt và cô độc mà ông tự tạo cho mình hàng chục năm nay…

 *

Sương – photo UL

Sương chiều trùm phủ, nuốt dần vạt nắng yếu ớt cuối ngày. Con phố nhỏ dưới Trinh Nguyên Dốc Quán như co lại trước mắt cô. Thị xã vùng cao huyền ảo trong sương khói một chiều cuối năm. Không khí trong lành mát mẻ tuy nhiên cô thấy cái se thắt lạnh qua từng cơn gió nhẹ. Hơi lạnh làm dịu nỗi đau trong cô. Nỗi bức xúc của cô tích tụ dồn nén nhưng không có khả năng bùng phát, chí ít là vào lúc này, khi mà giọng nói tươi trẻ ngọt ngào thỏ thẻ – hơi chút ngại ngùng – bên tai cô, và mùi hương dìu dịu phảng phất.

            – Chị Nguyên uống gì… Trinh lấy.

            – Cứ để chị tự nhiên.

            Tuổi ăn tuổi lớn, Trinh thay đổi từng ngày, nhanh đến không ngờ, lột xác trở thành một người hoàn toàn mới, khác xa đứa em họ ngày nào cô đem từ quê lên đây.

            Hôm nay quán đóng cửa. Cô đến quầy, pha cho mình ly sữa nóng. Chồng và em cô đang trao đổi với nhau điều gì đó. Thấy cô, họ im bặt. Tường nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng còn Trinh lảng tránh chỗ khác. Tội nghiệp con nhỏ, dạo này nó buồn xo và thường tránh mặt cô. Chắc nó mặc cảm tội lỗi. Cô không trách mà thấy thương Trinh nhiều hơn. Nó trẻ khỏe tươi duyên, xứng đáng nhận được nhiều hơn thế… Đời phũ phàng quá, phụ nữ cảm nhận rõ điều này…

            Nhấp ngụm sữa nóng, bụng cô cồn cào. Cô bỗng thấy đói lả.

            Hai năm nay cô đã âm thầm chịu đựng. Bây giờ lại đến đứa em họ ư? Không, chừng đó là quá đủ. Nhớ đến nỗi đau đớn đã trải, cô rùng mình. Anh đứng sau lưng cô tự hồi nào.

            – Vậy chuyện đó thật à? – Cô hỏi trống không.

            – Tất nhiên. Cô biết cả rồi đấy. Cô muốn giải quyết thế nào thì tùy. Theo tôi! – Chồng cô nói, giọng nhừa nhựa.

            Vẫn kiểu ga lăng thủa nào, anh mở cửa xe, đỡ cô yên vị trên ghế rồi mới vào xe, khởi động máy. Chiếc xe chầm chậm đổ dốc.

*

            Ông cùng lũ trẻ tập kết hoa lên cầu: những nhánh lục bình màu tím, bông cúc vạn thọ màu vàng và vô số cánh hoa sen hồng. Ông xem giờ. Đúng 8 giờ, bọn trẻ bắt đầu thả hoa xuống dòng sông. Ông dặn chúng thả lần lượt chậm rãi. Khoảng 10 phút sau, ông bảo bọn trẻ về rồi ông lội xuống khúc sông đầy hoa. Ông bơi theo dòng nước, giữa đám hoa đang chầm chậm trôi. Dưới bầu trời xanh, ông trôi theo dòng nước xanh đầy sắc hoa, tâm hồn bay bổng. Kí ức vụt hiện về.

            Nàng đã bơi tới giữa sông, giữa những cụm lục bình tím. Nắng chiều hắt tơ vàng lên tóc nàng. Vòng hoa cúc trên đầu nàng trông tươi vàng hơn. Mặt sông phản chiếu ánh sáng khiến gương mặt nàng trông thật lộng lẫy. Những cánh sen hồng vương trên tóc, trên bờ vai trần, trên mặt nước quanh nàng làm dịu cả nắng chiều. Nàng thật mỏng mảnh dịu hiền mà lung linh. Ông lao xuống dòng sông, bơi theo nàng. “Khi nào thành danh thì cho cưới.” Nỗi vui sướng dâng tràn ứ nghẹn, ông không nói nên lời. “Chúng ta có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông?” “Có thể.” – Ông buột miệng.

Nguyên – Tường quen nhau thời sinh viên. Nguyên theo khoa báo chí còn Tường theo đuổi ước mơ trở thành kĩ sư xây dựng. Họ đính ước với nhau khi cả hai đều có công việc ổn định. Vào lúc 7 giờ ngày 7 tháng 7 năm 1992, hôn lễ được cử hành. Tiệc cưới khá linh đình với sự tham gia đông đủ của bạn bè, quan khách. Sau đám cưới, họ hưởng tuần trăng mật ở Nha Trang. Đó là một mùa hè nóng bỏng và đầy thi vị.

*

            Anh nhìn cô qua gương. Cả hai vẫn giữ im lặng và tránh nhìn nhau.

            – Tôi thấy lạnh. – Cô nói.

            Anh tắt máy lạnh, thắng xe.

            – Cô nói trước đi. – Anh bảo cô khi chiếc xe đã dừng hẳn.

            – Tôi không đồng ý.

            Tường nhấn ga. Mặt anh tái đi. Anh vẫn lầm lì, bặm môi, chân thắng chân ga tăng tốc. Khúc cua rợn người. Tiếng kin kít khô khốc kinh hoàng.

            – Anh… ơi… – Tiếng cô thất thanh, tắc nghẹn.

            Chính xác đó là tiếng thét đau đớn lẫn hoan lạc tột cùng, tiếng kêu hoang dại rất người rất thú. Đêm động phòng, cô đã để lại vết thương trên bắp vai trái anh mà đến giờ này dấu răng cô vẫn còn hằn rõ. Sau đó anh hoàn toàn ngã gục. Nhìn những giọt mồ hôi rịn trên khuôn ngực phập p