Kẻ Lạ Mặt Trên Hải Cảng

Minh Quân

Chương 3
Sáng hôm sau, y hẹn, Minh đến kho hàng sớm để uống café sáng với bạn và chuẩn bị việc trục chiếc thuyền của mình lên.
 
- Sao, em nói con thuyền hiện chìm lỉm chỗ cầu neo số 1 phải không?
 
- Đúng vậy đó, anh ơi!
 
- Tốt lắm. Để đó tao lo cho! Phần em, cứ đi dạo một vòng thành phố như thường lệ…
 
- Em phải phụ với anh chớ?
 
- Khỏi! Mình tao đủ rồi. Hãy lo phần em đi!
 
Minh vẫn có lệ mỗi sáng dạo quanh một vòng thành phố, không phải dạo chơi mà là để bán những cái chai trong lòng có con thuyền do bạn nó làm.
 
Công việc không khó khăn chi : Minh chỉ việc rao lên và cho khách hàng xem món quà xinh đẹp. Đôi khi, gặp khách sang không mặc cả, Minh rất sung sướng đem về cho bạn những món tiền đáng kể. Minh hỏi lại:
 
- Mà sáng nay anh bảo em đem chai nào đi bán đây? Cái anh vừa làm xong hôm qua hay chiếc “La Belle”?
 
- Bán chiếc mới làm, để chiếc “La Belle” lại.
 
La Belle là chiếc thuyền kiểu Y Pha Nho có 4 buồm lại được anh ta trang hoàng tuyệt hảo, một công trình đặc biệt của anh ta. Minh rất ngạc nhiên thấy anh không hề nghĩ đến việc đem bán nó như mấy chiếc kia. Song Minh không bao giờ gạn hỏi lý do.
 
Trèo lên những bậc cấp ở bến tàu, chỗ tụ họp của du khách, Minh bắt đầu rao hàng. Đường phố cũng bắt đầu tấp nập, dọc theo lề đầy nhóc những chiếc vespa và lambretta lao vun vút, ngược xuôi. Minh đi sát lề đường để tránh những chiếc xe gắn máy leo lề qua mặt xe ba bánh.
 
Dưới Khải hoàn môn, con đường được lát bằng gạch men. Minh muốn bói một quẻ xem sao. Nó nhắm mắt lại đếm 3 tiếng, bước 3 bước, nó tin là nếu chân mình đặt đúng trên đường viền xi măng quanh tấm gạch men tức là nó sẽ may mắn hôm nay. (Minh cũng nghĩ rằng nếu anh bạn mà trông thấy trò này, anh ta sẽ giễu nó ngay). Cuộc thử thời vận thất bại : chân Minh đặt ngoài vòng mong muốn!
 
Minh nhìn quanh công viên : du khách ngược xuôi, vai mang máy ảnh, mắt mang kính mát. Một con bé tóc vàng đang rải mẩu vụn bánh mì cho bồ câu, thấy Minh liền bỏ trò chơi, chạy ù lại bên cha trong khi cha nó đang chụp ảnh cái vòi nước hình cá heo. “Ba ơi!” đứa trẻ nũng nịu, kéo tay cha về phía Minh. Minh không hiểu ngôn ngữ của cha con họ, song nó biết rằng con bé đang vòi cha mua cái chai có đựng con thuyền xinh xắn bên trong. Minh liền đưa ra cho họ xem, nét mặt tươi tỉnh, vì nó biết rằng người ta không ưa nhìn nét mặt cau có của kẻ bán hàng. Cùng một lúc Minh cảm thấy phấn khởi lên vì nghĩ rằng có thể trò bói toán của mình là thứ nhảm nhí, không đáng tin. Mình gặp hên rồi đây! Minh tự nhủ, còn đứa trẻ thì kéo áo cha, không ngớt kêu “ba, ba!”
 
Tội nghiệp Minh, nó quá tin tưởng : ông khách là người Mỹ với đôi má đỏ hồng không rộng rãi với con như nó tưởng (vậy mà người ta bảo những người to béo rất hào phóng!) Đứa con gái thất vọng không kém gì Minh, trở lại với đàn bồ câu.
 
Đồng hồ các nhà thờ thi nhau đổ : 9 giờ rồi! Minh vòng quanh công viên lần thứ hai, đưa cho du khách xem tỉ mỉ cái chai lần thứ sáu mươi mấy chi đó và toét miệng cười cũng ngần ấy lần không kém.
 
Khi đồng hồ gõ 12 tiếng, Minh cảm thấy rã rời cả toàn thân. “Nhớ trở về ăn trưa nhé?” Minh như nghe văng vẳng bên tai giọng gã đàn ông căn dặn. Đôi chân bỏng rát, Minh lê về bến. Ngang một công viên nhỏ, nó thấy Bình đang ngồi dựa vào bồn nước. Bình cất tiếng:
 
- Tao đợi mày đó, Minh ơi!
 
Bình là một thiếu niên cao lớn, đôi chân dài ngoẵng, vừa đúng 16 tuổi. Áo nó cụt ngủn, mầu đỏ mà bám nhiều bụi đến nỗi hóa ra mầu rượu chát, lông mày với khuôn mặt đầy tàn nhang cũng đầy bụi là bụi. Đôi mắt nó chiếu cái nhìn vừa buồn rầu vừa hung tợn, nụ cười nhếch lên khỏi vành môi, nom giống như một con ngựa trông thật khó chịu, và mỗi lúc cười, Bình để lộ khoảng trống của hai cái răng. Bình cười nham nhở, lặp lại:
 
- Ê. Tao đang chờ mày đó, bồ Minh!
 
- Để tao yên, tao không bồ bịch với mày đâu!
 
- Nghe tao nói đây, Minh! Tao…
 
- Không, tao không muốn nghe mày nói gì hết.
 
Giọng Minh cương quyết, dấm dẳng.
 
- Mày hãy nghe đã, nào! Tao có chuyện hay lắm…
 
- Tao biết chuyện hay của mày mà! Mà tao không muốn, nghe chưa? Tao đã nghe mày nói nhiều lần rồi…
 
- Ít nhất – Bình gằn giọng – mày phải biết nghĩ đến quyền lợi chớ?
 
- Mặc tao, nếu tao không nghĩ đến quyền lợi. có can gì mày không?
 
- Nhưng cũng có quyền lợi tao trong đó – Bình dịu lại một chút – Việc quan trọng cho cả hai đứa mình… Hãy biết điều! Nhận lời làm việc với tao đi!
 
- Không! Không bao giờ!
 
- Thôi đi, đừng có ngốc quá như vậy. Tao thuê mày và trả tiền sòng phẳng ; tao sẽ có nhiều tiền lắm, nghe Minh : mỗi gói thuốc lá tao trả mày 2 cắc. Phải nắm lấy cơ hội tốt chớ? Thuốc lá Mỹ…
 
- Đã nói không , đừng có nhiều lời, mất công. Tao không ưng dính vô đồ lậu…
 
- Tao sẽ trả 3 cắc, bằng lòng chưa?
 
- Không phải chuyện 3 hay 2 cắc. Tao không ưng dính…
 
- Nếu vậy, mày sẽ biết tay tao!
 
Bình đổi giọng, dọa dẫm, nom mặt nó lúc này càng giống mặt ngựa hơn. Dù vậy, Minh cố gắng để không tỏ ra  sợ hãi. Đột nhiên, Bình đứng lên, kéo quần, tiến lại gần Minh:
 
- Sao? Vẫn từ chối, hử? Mày thích làm mọi cho thằng lạ mặt hơn hợp tác với anh em nhà há? Mày biết tung tích nó ra sao không? Mày không thấy nó cứ lẩn quẩn dưới bến sao? À, coi chừng cảnh sát tóm cổ có ngày à!
 
- Cái gì? Sao lại cảnh sát tóm cổ người ta? Mày nói gì vậy?
 
Giọng lững lờ, Bình cười khẩy:
 
- Thì vậy đó, tao có nói tiếng Tàu đâu, mày nghe rõ mà? Đây này : tao cấm mày giao du với thằng cha đó…
 
- Mày quyền gì mà cấm tao? Anh ấy đối với tao như bạn, tao cần tình bạn…
 
- Hừ, tình bạn! Hắn sai mày đi bán ba cái chai có thuyền bên trong, rồi được đồng nào, nạp hết cho hắn. Tình bạn! Đừng có ngốc, em ơi! Dẹp lại, cộng tác với tao…
 
- Đừng có hòng lôi tao vô việc bất lương, thà tao chịu đói, nghèo…
 
- Nhất định hả? – Mắt long sòng sọc, Bình gặng.
 
Song dáng bộ hung hãn của nó không làm Minh do dự khi quyết định. Với Minh, to lớn chưa chắc đã can đảm và khỏe mạnh. Nó tìm chỗ an toàn để đặt cái chai rồi nghênh chiến liền. Bình không nói gì nữa, lao về phía địch thủ.
 
Minh nhanh nhẹn tránh được và dùng hai tay ôm chặt Bình, thằng này mất đà quờ quạng, hai cánh tay khẳng khiu của Bình khoa tứ tung trong không khí một chút rồi chộp cổ Minh. Cả hai đứa ngã lăn xuống đất, ghì chặt nhau, trận đấu diễn ra trên lề đường, không có trọng tài.
 
Minh chợt kêu to lên : Bình giật tóc nó, đấm vào mặt nó túi bụi, song vẫn không làm Minh phải đầu hàng. Minh cảm thấy đau ê ẩm, nhưng vì danh dự mình – và cả của người bạn lạ mặt nữa – phải chiến đấu tới cùng. Bình vừa đấm vừa la:
 
- Đầu hàng chưa? Nghe tao chưa?
 
- Thằng hèn! Đừng hòng tao sợ mày…
 </