Tôi ngồi trong quán cà phê “Bụi” vào một buổi sáng chủ nhật yên tĩnh, ngoài cửa sổ bầu trời ngập ngụa trong những đám mây xám ảm đạm, những ngày tháng tám khởi đầu bằng một trận bão liếm vào đường bờ biển, ảnh hưởng tới cái thành phố chật chội và ồn ào này. Cả thế giới đường như được thu gọn trong cái ô cửa sổ đóng chặt nhìn xuống con đường tấp nập bên dưới.

Wound Man – tài liệu wikipedia.

Tôi nhấp một ngụm cà phê nguội, giữ nó một lúc ở trong miệng cho tới khi vị chua xuất hiện và hòa vào vị đắng rồi khẽ khàng nuốt.

Năm ấy tôi mười bảy tuổi, ngày thứ hai kể từ khi bỏ nhà đi.

Nheo mắt, tôi vùi mình vào chiếc ghế lười êm ái, nhắm mắt một lúc trước khi tiếp tục lên đường.

Mười bảy tuổi tôi đi hoang, không biết để làm gì nhưng cứ đi, trong đầu tôi le lói một biểu tượng gì đó, một dòng chảy để cuối cùng dẫn tôi tới quyết định này. Nhưng tất cả chỉ là những tấm biển chỉ dẫn mờ nhạt. Những lực đẩy xô tôi đến đây nhỏ bé tới mức chẳng bao giờ tôi cảm nhận được, như một thiên mệnh nào đó, như lũ chim di biết phải bay đi đâu khi mùa đông tới…

Chuyến hành trình của tôi bắt đầu vào một ngày lộng gióA, một buổi chiều mà sắc vàng của nắng nhạt chìm ngâp khắp thế gian. Như mọi ngày sau khi tan học tôi đạp xe song song với thằng bạn thân của mình. Người Lạ là cách tôi gọi nó, đó không phải tên thật, nhưng một ngày nọ nó đã quyết định là từ nay tôi phải gọi nó là Người Lạ, như cách nó vẫn trân trọng thông báo về mình.

Vậy là tôi với Người Lạ đạp xe về nhà với nhau, như mọi ngày chúng tôi dừng lại ở một cây cầu bắc qua con sông rộng lớn. Và vì nó bắc qua một con sông rộng lớn nên cầu cũng rộng lớn. Chúng tôi thích đứng ở giữa cầu và chiêm nghiệm quang cảnh rực rỡ của hoàng hôn. Khi những đám mây nhuộm màu nắng dịu, hoặc dòng sông lác đác từng đám lục bình trôi chậm rãi, hay các sà lan chở cát rẽ nước ngang qua. Những người đàn ông, đàn bà, trẻ con xa lạ vùn vụt lao qua cầu trên những chiếc xe đủ loại. Đôi khi chúng tôi trò chuyện, khi khác thì im lặng; thời gian lặng lẽ trôi qua, hai chiếc xe đạp dựng kế nhau yên ả như hai con ngựa đang say ngủ.

Có rất nhiều lý do để giải thích cho thói quen này nhưng tựu chung lại vì tôi với nó đều không muốn về nhà. Thỉnh thoảng cả hai đứng tới tối mịt mới mò về.

Ba của Người Lạ thường hay đánh nó, đó là một người đàn ông mà trong những lần ít ỏi tôi gặp mặt đều đang say. Ông ta gặp phải nhiều thất bại trên đường đời và vì khi ra ngoài xã hội ông bị mọi người hà hiếp nên lúc về nhà ông mới hà hiếp lại vợ con. Cái bị kịch kiểu domino đau khổ này vẫn thường thấy, nó đầy rẫy ngoài kia, nhàm chàn đến nỗi Người Lạ không bao giờ buồn nhắc tới. Nó chỉ nhếch mép, lầm lì nhìn xuống dòng sông mỗi buổi chiều. Nhưng những vết bầm tím và sưng trên tay chân thì không nhàm chán chút nào, chúng đau như bất kỳ vết thương nào khác.

Còn tôi, tôi chẳng có lý do gì để về nhà, ở nhà chỉ có người chị gái theo phong cách Emo suốt ngày ở trong phòng rạch tay. Mẹ tôi thì bận rộn với công việc đầu bếp cho hai nhà hàng. Khi nào về nhà bà hay làu bàu gì đó trong miệng. Mẹ hút thuốc, chửi rủa xã hội, đàn ông, cùng tất cả các sinh vật đang di chuyển trên cõi đời và lúc nào cũng kết thúc bằng việc nhổ nước bọt xuống đất. Một hành động đẹp đẽ mang tính biểu tượng của mẹ.

Tôi cảm nhận mẹ mình đã chịu nhiều nỗi đắng cay trong đời, nhưng bà chẳng bao giờ hé răng với tôi cũng như không bao giờ nói ba tôi là người như thế nào và vì sao ông lại không có mặt trong cuộc đời hai chị em tôi. Ngôi nhà như một thứ hang động tiện nghi nào đó, hoàn toàn không có hơi ấm con người.

Ngày hôm ấy tôi và nó đứng trên cầu tới lúc những ngọn đèn bắt đầu phát ra ánh sáng vàng vọt, thành phố lờ mờ tối.

– Ê tao chán quá, Người Lạ lên tiếng, nó quay mặt về phía con đường, tựa vào lan can và ngả người ra sau hết mức có thể.

– Ờ, tao thấy rồi.

– Thấy gì?

– Chán, tôi chau mày, nó như một lớp sương mù màu đen lơ lửng ở trên đầu mày, chỉ ngón tay vào một điểm cách đầu nó vài phân, cái đám đó thỉnh thoảng tao vẫn có vào những ngày mưa.

– Mày muốn bỏ nhà đi không?

– Đi đâu?

– Đâu cũng được, Người Lạ nhìn quanh, tính từ cây cầu này, tao với mày sẽ đi về hai hướng khác nhau.

– Để làm gì?

– Chả để làm gì hết, mày không muốn ở nhà, tao không muốn ở nhà nên cứ thế rồi bỏ đi thôi.

– Rồi sau đó?

– Chẳng có sau đó gì hết, tao hỏi mày ngay lúc này mày có muốn đi không?

Im lặng, tôi nhìn xuống dòng sông, đêm đã nhuộm đen con nước, nhổ một bãi nước bọt xuống dưới. Tôi nhìn nó rơi rồi bị dòng chảy nhấn chìm trong muôn vạn con sóng nhỏ đang nhấp nhô.

Một bãi nước bọt chẳng thể nào sỉ nhục được Trái Đất, người ta cứ nhổ nước bọt mãi vào nó mà nó có phản ứng gì đâu. Trái Đất im lặng và cam chịu.

Thỉnh thoảng cơn giận dữ tích tụ bùng phát và nó thổi một cơn bão ra giết chết vài trăm người. Nhưng mà chẳng ai quan tâm, tới ngày mai họ lại nhổ nước bọt xuống thôi, con người vốn chẳng học được điều gì từ những sai lầm. Họ cứ bước qua và lãng quên chúng.

– Ừ thì đi! Tôi nhún vai.

Người Lạ gật đầu, chúng tồi im lặng rồi đi về hai hướng ngược nhau. Đầu tiên tôi về nhà, cất xe đạp, lấy vài bộ quần áo bỏ vào ba lô, nhét cái thẻ ATM mà mẹ luôn để trên đầu giường phòng trường hợp bất trắc vào bóp. Suốt thời gian đó chị gái tôi ngồi ở bàn ăn và gục đầu xuống bàn. Mớ tóc được duỗi thằng rũ xuống một cách hoàn hảo.

– Mày đi đâu vậy? Chị ngẩng lên, đôi mắt lờ đờ hỏi.

– Đi với bạn một lúc.

Chị gật đầu rồi lại gục xuống.

Rất Emo!

Tôi lên đường vào lúc gần bảy giờ tối, đêm mát mẻ và dễ chịu; trong không khí thoang thoảng mùi khói xe nhưng vẫn ngửi được vị trong lành của cây cối. Vùi tay vào túi áo khoác tôi tiến lên, băng qua con đường quen thuộc, những cửa hàng mà tôi vẫn mua nhu yếu phẩm mỗi ngày. Một bà hàng xóm đi ngang qua nhìn tôi gật đầu chào, tôi đáp lại bằng một nụ cười phớt nhẹ.

Mọi thứ dường như thật đơn giản, một ngày nọ về nhà từ trường, thu xếp đồ và cứ thế mà bỏ đi. Hôm nay là thứ bảy nên mẹ tôi sẽ làm việc cả đêm, ngày chủ nhật bà về nhà lúc ba giờ sáng và ngủ tới tận trưa. Mẹ sẽ chẳng hề để tâm chuyện tôi làm gì ở đâu cho tới buổi tối, tôi có thể tận dụng thời gian ấy để đi xa khỏi phạm vi mà bà có thể tìm kiếm.

Tôi đi suốt cả đêm, tâm trạng hồi hộp và phấn khích làm tôi không thấy buồn ngủ. Thỉnh thoảng tôi ngồi nghỉ lại bên vệ đường hay một băng ghế đá trên vỉa hè. Càng về khuya đường phố càng vắng lặng, nơi tôi sống chẳng tấp nập gì mấy, một khu ngoại ô lặng lẽ. Đến nửa đêm gần như chỉ có mình tôi trên phố.

Lang thang vô định, tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, khi ánh sáng đã tắt đi thì hàng trăm vì sao trên bầu trời cũng lộ mặt, chúng rải ra như những hạt kim tuyến trên tấm vải đen. Bừa bộn, lấp lánh và đẹp đẽ.

Tôi bỗng nhớ tới thời gian hai ba năm về trước, khi chị tôi chưa thành Emo và thế giới này vẫn chưa trở nên quá tệ đối với mẹ. Thỉnh thoảng chúng tôi có một bữa ăn chung, mẹ nấu một cách vội vàng sau khi vừa về tới nhà, chị gái vừa ăn vừa nhắn tin trong khi tôi trao đổi với mẹ những chuyện vô nghĩa thường ngày. Không có gì quá đặc biệt nhưng mọi thứ vẫn rất dễ chịu.

Nhìn lên bầu trời đêm không hiểu sao tôi lại nhớ về những chuyện ấy, dường như vũ trụ gợi cho con người ta những ký ức tốt đẹp, lúc thế giới hãy còn ấm áp và tươi sáng.

Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng gia đình tôi ăn chung với nhau? Và chuyện gì đã xảy ra khiến mọi thứ như hiện nay? Nếu nghĩ lại thì dường như chẳng có biến cố lớn nào, chúng tôi sống những cuộc đời bình lặng, sự tồi tệ không đến ngay sau một đêm mà diễn tiến chậm rãi như nước bốc h