Trời đầu tháng năm Cali nắng chan hòa ngoài đường nhưng Thanh còn thấy lạnh.  Thế này dù sao cũng còn đỡ hơn ba tháng trước thật nhiều khi Thanh mới theo chồng từ quê nhà sang Mỹ vào đúng giữa mùa đông.  Đồng hồ trên lò microwave chỉ mười giờ sáng.  Trong vòng vài phút thế nào Thanh sẽ thấy con bé tóc vàng ở nhà cuối đường đẩy xe có đứa bé trai tóc đen đi ngang qua.  Ngày nào cũng thế đã từ cả mấy tuần qua con bé tóc vàng đẩy con đi dạo ngang qua nhà đúng vào giờ này khi cả khu phố ai cũng đi làm đi học, chỉ có nàng và mẹ con nó ở nhà.  Nếu thấy Thanh đứng trong nhà nhìn qua cửa sổ thì con bé đưa tay vẫy chào làm nàng phải chào lại, một cách miễn cưỡng.  Con bé chỉ đi một hai block đường rồi quay về.  Thanh nhớ lần đầu tiên thấy mẹ con nó đi ngang nhà mình khi đang ở trong bếp dọn dẹp.  Thanh rất lấy làm ngạc nhiên.  Giữa tháng tư trời còn lạnh khiến run lên ngay cả trong nhà thế mà con bé hàng xóm dám đẩy đứa bé đi chơi bên ngoài.  Ở Việt Nam chỉ cần một ngọn gió thổi nhẹ ngang là mẹ vội chùm chăn con kín mít hay ra đường thì che nón không để một tị nắng nào lên người.  Bên xứ giàu có này thì ngược lại, con trẻ phải phơi nắng chịu lạnh.  Chiều hôm đó chờ chồng đi làm về, Thanh kể lại thì Lương cười bảo còn nhiều cái lạ lắm nhưng ở lâu sẽ quen mắt.

Sau lần đầu thấy đứa bé trai, Thanh cảm thấy ngờ ngợ rồi sau đó ngày nào cũng ra cửa sổ chờ mẹ nó đẩy ngang qua nhà để nhìn kỹ mặt thằng bé.  Lề đường hẹp nên mẹ con nó đi sát cửa sổ và Thanh nhìn rõ được mặt đứa bé.  Càng nhìn mặt nó Thanh càng thắc mắc.  Mẹ cha da trắng tóc vàng mắt xanh mà con lại tóc đen mắt xếch.  Thằng bé không thể là con nuôi con nhặt vì mẹ nó chửa bụng đã to khi Thanh mới về nhà Lương.  Chả lẽ mở cửa chạy ra chặn con bé hỏi tại sao vợ chồng cô da trắng mắt xanh tóc vàng mà con cô lại giống á châu thế.  Ở Việt Nam có lẽ hỏi được nhưng ở đây … Chả phải chồng đã nhiều lần căn dặn cô vợ ở Việt Nam mới sang Mỹ ở đây người ta trọng đời tư của nhau, không được hỏi những câu tọc mạch.  Lương còn dặn nhiều cái khác như phải luôn sẵn sàng chào hỏi, luôn miệng Cám ơn, Làm ơn và Xin lỗi, vân vân …  Lương cứ nhắc đi nhắc lại làm Thanh bực mình gắt, bộ em nhà quê sao!

Những lần sau đó nhìn thằng bé trai càng kỹ Thanh thấy nó sao càng giống … chồng mình, cũng tóc đen hơi xoăn, cái cằm nhọn, nước da hơi xậm và sống mũi tẹt.  Cha đứa bé, không, phải nói là chồng con bé tóc vàng, có lẽ là người gốc Đức hay một xứ sở Bắc âu nào, tóc vàng hoe, da trắng như bột, môi đỏ như son, cao lớn, đẹp trai như tài tử xi-nê.  Vợ nó cũng thế.  Mà cả xóm có mỗi nhà Thanh là dân á châu da vàng.  Thật lạ đến đáng nghi!  Hai vợ chồng trông rất xứng đôi vừa lứa, tính tình dễ thương, thân thiện nhưng từ ngày ngờ ngợ về đứa bé Thanh lại thấy dường như họ khác hẳn.  Nụ cười của con bé như nhạo báng, cái nhìn của thằng chồng thì như giận dữ.  Vẻ thân thiện biến mất.  Thanh hỏi chồng, dĩ nhiên không đả động gì đến nhận xét diện mạo đứa bé, thì Lương bảo- Em chỉ tưởng tượng, vợ chồng tụi nó không giao du với hàng xóm nhưng trông friendly chứ.

Có tiếng chó sủa từ nhà bên cạnh.  Thanh kéo màn cửa lại, nàng không muốn thấy cái nụ cười đáng ghét nhưng he hé đủ để nhìn thấy một khúc vỉa hè trước nhà.  Tự nhiên Thanh nín thở khi chiếc xe đẩy đi ngang.  Vẫn cái áo len hồng mỏng, quần jean xanh bạc phếch, cặp kính mát xám nhạt to tướng trên chỏm đầu.  Giữa hôm qua và hôm nay chỉ là một ngày mà sao Thanh thấy thằng bé sao lớn hẳn ra, mà nó càng lớn lại càng trông giống Lương.

“Chồng mình đã làm gì những ngày tháng trước khi về Việt Nam cưới mình đem sang đây?”, Thanh thắc mắc.

Có lẽ đoán có người đứng sau màn cửa nhìn trộm mình, con bé hàng xóm dù không quay đầu nhìn vào nhà nhưng miệng nở một nụ cười nhếch mép như để trêu.

“Nó lại nhạo mình nữa”, Thanh nghĩ thế mà trong bụng thấy sôi lên.

Mẹ  con nó đi qua hẳn, Thanh vén màn nhìn theo.  Phải nhìn nhận là con gái Mỹ có cặp mông đẹp, không xẹp như phụ nữ Việt.  Chả trách Lương không tự kềm chế được!  Thanh không muốn tưởng tượng ra thêm.  Trong vòng mười phút mẹ con nó sẽ trở lại, cũng bên này đường vì bên kia nhiều nhà có chó to dữ sủa rồ rồ chứ không như con chó hàng xóm sát nhà nhỏ xíu sủa the thé.

Mở cửa tủ lạnh, Thanh lôi ra mấy soong thức ăn cũ tối hôm qua, định chế biến một ít cho bữa trưa.  Lương hôm nào làm gần nhà thì về nhà ăn trưa với vợ vừa cho vui vừa tiết kiệm tiền.  Tự nhiên Thanh không muốn làm gì, thây kệ, lát Lương về thì tự làm bánh mì thịt nguội mà gặm.  Ở Mỹ hơn chục năm thì quen ăn giản dị mà, cần gì cơm phải có ba món mặn, xào, canh đầy đủ như bên nhà.

Vừa vào nhà Lương cảm thấy ngay có gì là lạ.  Thường thì mùi thức ăn thoang thoảng khi Lương mở từ garage đi vào bếp nhưng hôm nay chỉ có mùi Pine-Sol còn đọng lại sau khi Thanh lau nhà ban sáng.  Trong bếp im lìm thay vì câu chào hỏi mọi khi “Anh mới về đấy hả?” của vợ.  Đi vội vào bếp Lương thấy vợ ngồi thừ ra bên cửa sổ màn kéo đóng kín.  Mặt bàn ăn trống trơn.  Nhìn mặt vợ, Lương ái ngại.  Tính hiếu động, Thanh cảm thấy bị tù túng từ ngày sang đây.  Vài tuần lễ đầu vì cái gì cũng lạ nên nàng còn bận tìm hiểu nhưng dần dà đâm chán, cả ngày ngồi nhà chờ chồng đi làm về.  Anh văn kém, e ngại nói chuyện với dân địa phương, Thanh giam mình trong nhà, chỉ đi ra ngoài vào cuối tuần khi Lương chở đi chợ hay thăm bà con bên chồng vì nàng chả có ai bên này ngoại trừ một cô bạn ở xa.  Lỗi cũng tại Thanh vì Lương nhiều lần khuyên đi học để vừa trau dồi anh văn vừa có bạn nhưng Thanh thấy ngại lẫn phần nào lười.

– Em sao thế, bệnh hoạn gì không?  Lương lên tiếng.

– Con nhỏ nhà phía trong lại đẩy con đi ngang nữa, Thanh uể oải đáp.

– Thì có gì là lạ, chuyện nhà người ta … mà có gì ăn trưa không em, hôm nay anh phải đi làm lại gấp.

“Chuyện nhà người ta?!!” Thanh bực thầm trong bụng.

– Anh không thấy gì lạ?

Lương đáp ‘Không’ xong mở tủ lạnh lôi mấy dĩa thức ăn thừa tối hôm qua, bỏ vào microwave bấm nút.

– Vợ chồng nó trắng như trứng gà bóc mà thằng bé …

– Thằng nhỏ cũng trắng ghê chứ.

– Tóc nó đen thui chứ không vàng hoe như cha mẹ, mắt thì ti hí như … như …

Lương bật cười to, phán:

– Chắc con nhỏ ngủ với tên chệt nào, hì hì … nhưng sao mình biết được, đã bảo không phải chuyện mình hơi đâu mà lo.  Nó có ngủ với ai thì để chồng nó lo.

“Hay chồng mình lo!”, thêm một hậm hực trong lòng Thanh.

Nhìn Lương và cơm, Thanh cố tìm một vài nét trên khuôn mặt chồng xem có giống đứa bé trai hàng xóm rồi chợt nhớ đến câu truyện một người mất của đi đâu thấy ai cũng giống kẻ trộm, riết rồi nghi ngờ mọi người nhưng sau khi tìm thấy của mình để quên đâu đó thì thấy ai cũng giống người thiện.  Thanh bật cười vì thấy nỗi ám ảnh của mình sao giống người trong truyện.  Miệng đang nhai ngồm ngoàm, Lương nuốt vội xong ngẩng lên nhìn vợ.

– Em nói đúng, anh thấy có chuyện lạ hôm nay, em đấy, làm gì mà thẫn thờ bên cửa sổ, đầu óc đâu đâu!

Ăn xong Lương uống cạn ly nước cam, đứng lên hôn vợ.  Thanh hôn lại hững hờ.  Nhìn Lương đi ra garage, Thanh nghĩ chỉ vài năm nữa, nàng sẽ có dịp xem thằng bé lớn lên ra sao, dáng điệu đi đứng có giống Lương không, lưng hơi khòng, hai chân hơi dạng ra.  Lại cái chuyện người mất của …

Thanh nhớ lại lần đầu gặp Lương tại Sài Gòn.  Lương bước vào nhà sau lưng người chú đem đến để giới thiệu cho gia đình Thanh.  Cha mẹ Thanh ra đón khách ngoài sa-lông trong khi nàng ngồi nhà trong hé màn nhìn người muốn làm người yêu mình.

“Mình sắp có người yêu”, ý tưởng đó làm Thanh mỉm cười thấy vui vui trong lòng.  Lương cao, khòng lưng khi đi qua ngưỡng cửa cứ như là sợ va trán vào khung trên.  Thanh thích ngay cái tướng cao người mảnh mai của người đàn ông dù Lương trông hơi già.  Có cái đi hai chân hơi khuỳnh ra là trông thiếu cảm tình.

“Ở Mỹ lâu nên bắt chước cái tướng đi chàng hảng như cao-bồi cỡi ngựa”, Thanh nghĩ.

Quan sát kỹ người đàn ông Việt kiều đến ngấp nghé mình, Thanh có cảm tình với Lương ngay vì mặt dễ coi, tướng cao ráo.  Sau này, nói chuyện với Lương nhiền hơn thì Thanh lại càng mến hơn vì tính tình giản dị và chân thật.  Lương không khoác lác về đời sống của mình ở Mỹ, có gì nói đó, thú thật mình chỉ là thợ sửa ống nước, không là bác sĩ, kỹ sư hay chủ hãng hoặc chuyên viên này chuyên viên nọ như các Việt kiều khác.  Thanh không lo chuyện