– Cô hát hay lắm.

          – Ông làm tôi giật mình.  Ông ở đâu đến?  Ông rình rập tôi?

          – Xin lỗi cô, tôi không rình rập cô, tôi đang nằm chỗ kia thì giọng hát của cô theo gió đến với tôi.  Giọng cô hay lắm.

          – Thật không?

Hoàng Lan – ảnh ĐH.

          – Giọng hát cô đã ru tôi ngủ được một lúc.

          – Ông nói gì?

          – Xin lỗi, tôi quên là đối với người Mỹ thì một giọng hát dở mới làm người khác ngủ gục nhưng trong văn hóa Việt của chúng tôi thì chỉ những giọng hát hay mới có thể ru người nghe vào giấc mộng.

          – Cám ơn ông.

          – Cô chưa đến đây lần nào?

          – Chưa.

          – Tôi đến mỗi ngày vào giờ cơm trưa, nằm trên cái ghế đá đằng kia để chợp mắt một lúc trước khi đi làm lại.  Tôi làm trong cái bin-đing màu xám cao mấy chục tầng đó.  Cô thấy nó chứ, bên đia đường, sát cái billboard Toshiba.  Chả bao giờ có ai đến đây ngoại trừ tôi và vì thế tôi đến đây, sự yên tịnh, nhưng tôi đoán từ giờ trở đi tôi sẽ có bạn.

          – Xin lỗi tôi đã làm rộn giấc ngủ của ông.

          – Không, cô đâu có làm rộn giấc ngủ của tôi đâu.  Tôi đã nói cô đã đưa tôi vào giấc ngủ, xin lỗi, giọng hát của cô đã đưa tôi vào giấc ngủ.  Tôi bị bệnh khó ngủ, có nhiều tối tôi thức trắng đêm.  Hôm sau đi làm quá mệt, giờ trưa tôi vào đây mong chợp mắt nhưng không bao giờ làm được chuyện đó … cho đến hôm nay.  Tôi cám ơn cô.

          – Tôi rất vui đã giúp ông có được giấc ngủ dù ngắn ngủi. Bây giờ tôi phải vào lớp.

          – Mai cô đến?

          – Có lẽ!

          – Cám ơn cô đã đến và tôi đã ngủ được một giấc dài.

          – Dài?  Tôi chỉ hát một đoạn trong bài Un bel dì.

          – Thế sao?  Tôi thì thấy mình lang thang trong giấc mơ thật lâu, đến độ tưởng lạc đường quên lối về.

          – Tôi thật không hiểu ông nói gì.  Người Việt các ông nói chuyện như thế hết?

          – Cô sắp đi vào trường?

          – Hôm nay tôi có lớp lúc hai giờ nên ngồi đây lâu hơn hôm qua.  Khi nào ông phải vào sở lại?

          – Vài phút nữa.  Hôm nay tôi sẽ làm việc được nhiều vì cảm thấy khỏe hơn, nhờ cô đó. Tối hôm qua tôi lại thêm một đêm thức trắng mắt.  À, tôi định hỏi, có phải cô học ngành âm nhạc?  Tôi đoán vậy vì cách tập hát của cô.

          – Vâng, tôi học âm nhạc, chuyên về giọng.  Mộng tôi là đi hát opera.

          – Tôi chúc cô thành công, thành tài, thành ca sĩ opera nổi tiếng.

          – Khó lắm, nhà tôi nghèo, cha mẹ tôi không có tiền cho tôi đi học hát tại các trường nổi tiếng nên tôi nghĩ sẽ khó thành công.  Tôi chỉ biết tập trung cố gắng học vào lúc này, còn tương lai thì … sao biết được.

          – Que sera sera.

          – ?

          – Cô còn trẻ quá nên không biết bài hát này, thật ra chính tôi cũng còn bé khi bài này được viết nhưng vì nó khá thịnh hành ngay cả tại nước tôi nên người ta cho hát đi hát lại trên đài phát thanh thành thử tôi nhớ.  Tôi định hỏi cô là tại sao cô lại đây tập hát?  Trong trường không có phòng tập sao?

          – Tôi thích thiên nhiên, tôi thích hát dưới bầu trời bao la, giữa đồng cỏ mênh mông, cạnh những đóa hoa muôn màu sặc sỡ, gần những đàn bướm đàn chim.  Tôi không thích tập hát trong những căn phòng chật hẹp, lạnh lẽo, cho tôi cảm giác mình bị giam hãm, cô lập.  Khi tôi hát tại nơi nào bao la như chỗ này, tôi thấy mình phóng khoáng, giọng hát không bị kềm giữ, bị chặn lại.  Tôi thấy yêu đời khi hát ngoài trời, dù thời tiết nóng hay lạnh.

          – Tôi mong sự hiện diện của tôi ở đây không ảnh hưởng đến việc cô tập hát.  Nếu thật vậy thì cô cứ cho biết, tôi sẽ đi chỗ khác.

          – Không, ông ở đây không ảnh hưởng đến việc tôi tập hát, dù sao đi nữa ông là người đến trước và ông im lặng, im lặng đến độ tôi quên là ông ở đây.  Ông im lặng như một khúc cây, một … một tảng đá, ông như hòa nhập vào quang cảnh thiên nhiên, tôi tưởng như chỉ có một mình tôi thôi.  Tôi thích như thế, tôi không thích hát cho một đám đông nghe.

          – Vậy cô học hát làm gì, cô hát cho người nghe chứ hát cho cây cỏ sao!

          – Ông định không trở lại sở?  Hơn một giờ rồi.

          – Vâng, tôi đi đây.  Cám ơn cô một lần nữa cho giấc ngủ trưa.

          – Un bel dì, vedremo

          levarsi un fil di fumo

          sull’estremo confin del mare.

          E poi la nave appare.

          Poi la nave bianca

          entra nel porto,

          romba il suo saluto.

          – Bravo, bravissimo!  Cô hát hay không thua gì Renée Fleming.

          – Ông ngạo tôi?

          – Xin lỗi, tôi đùa hơi quá nhưng nói thật cô hát rấy hay.

          – Tôi không thích Renée Fleming.  Tôi nghĩ nhiều sopranos khác hát hay hơn Fleming.

          – Tôi cũng không thích Renée Fleming mấy.  Tôi có thể yêu cầu một bài được không?  Cô hát cho tôi bài …

          – Không, ông không thể yêu cầu vì tôi không thích cảm thấy bị bắt buộc.  Tôi hát gì tôi thích.  Dạo này ông ngủ được chứ?

          – Vào ban đêm?  Được một ít, trưa thì nhiều hơn nhờ giọng hát điêu luyện của cô.

          – Ông lại khách sáo nhưng tôi sẽ cố hát hay hơn để ông … như ông nói hôm nọ, để ông lạc lối quên đường về.

          – Tôi không thích thế, tôi phải ra khỏi giấc mơ để còn gặp cô nữa, để còn được thưởng thức giọng hát của cô.  Nếu chẳng may không nghe được cô, tôi sẽ buồn lắm.

          – Tôi e rằng ông cần tập quen thiếu giọng hát của tôi vì mai là thứ bảy và tôi không đến trường vào cuối tuần.  Ông trở lại cái ghế đá của ông đi để tôi hát nốt bài Un bel dì, tôi sẽ hát hết bài vì ông sẽ không nghe tôi trong hai ngày tới.

          Vedi? È venuto!

          Io non gli scendo incontro. Io no.

          Mi metto là sul ciglio del colle e aspetto,

          e aspetto gran tempo

          e non mi pesa,

          la lunga attesa …

          – Ông sao trông phờ phạc hơn tuần trước.

          – Hai ngày không được nghe giọng cô thì tôi thành như thế đấy.

          – Ông lại đùa nữa, thế trước kia khi tôi chưa lại đây tập hát thì sao?

          – Nó khác.  Trước kia tôi chỉ vật lộn với cái bệnh mất ngủ, bây giờ tôi nằm đó khắc khoải chờ thời giờ trôi qua, từng phút từng giờ cho đến lúc nghe lại giọng hát của cô.

          – Nếu thế thì không những tôi không giúp gì được