Đàn bà lắm chuyện, chưa đặt đít đã vén môi, ghét đàn bà cái thói ấy, nàng thề không lấy vợ. Nàng, mảnh đất hoang chờ chàng nông chi điền chăm chỉ, hắn ta sẽ khai phá, thâm canh, đưa vào đất chất mầu mỡ tốt tươi, tưới tắm bón thúc. Đất dâng mùa quả ngọt.

***

Thời thiếu nữ nàng cẩn thận, sạch sẽ. Nàng tưởng rằng nàng sẽ là đàn bà năm mười sáu, đó là đêm tối trời nàng tắm bên bờ ao, nàng không thể hét lên được, người đàn ông đêm ấy nhìn nàng. Mắt vuốt dọc cơ thể. Cái đêm ấy thật đặc biệt, người đàn ông chỉ nhìn nàng rồi lặng lẽ đi.

Nàng sạch hơn hai ba người đàn bà khác cộng lại. Mùa đông lạnh giá, trong làn nước lạnh lẽo, nàng vẫn tắm gội, da thịt tím bầm. Nàng khoái cảm đặc biệt với nước, nước vuốt ve. Cơ thể thoảng bay mùi hoa cỏ, da thịt nồng nàn. Mèo có bộ lông mượt đẹp nhiều người ôm, đàn bà sạch chỉ làm mồi cho đàn ông. Đất xốp tơi khiến cỏ cây hau háu thọc sâu gieo hạt giống.

Nàng yêu người đàn ông, mùa hè một tuần mới tắm một lần, mùa đông thì phải hàng tháng. Người đàn ông dong dỏng cao, hôi nách, mùi của động vật hoang dã, mùi hang hốc bầy đàn. Mỗi lần yêu, nàng rúc vào nách gần gụi nhau, lũ chồn âu yếm, cảm xúc cơ thể dâng vùn vụt, ngọn cỏ rướn lên hứng giọt sương mai. Con gà không nghĩ con đường, người đi trong nhà không nghĩ đến luật giao thông, không cần tránh, yêu điên dại. Nàng lắng lòng, quan sát tự nhiên, nghĩ về mình, nàng thấy, nàng như đất hạn khát cơn mưa. Cơn mưa hối hả vào đất, đè nén đất, băng hoại đất, đất bốc hơi, hơi đem theo mùi ngai ngái. Nàng muốn đi, đi thật xa để phá tan cái kiếp này, cái kiếp của một nông dân quanh năm, thậm chí cả đời chỉ được làm chủ mảnh ruộng bé tí, không nhẽ cuộc đời này chỉ biết thế thôi sao. Nàng phân bì so sánh, nàng thấy nàng lạ lùng và khác trước, đó là lúc nàng khát thèm mãnh liệt, tìm đến trốn ái tình, đằm mình đến rách nát, con mái đến chu kỳ thèm trống, con lợn nái hướn phá cũi xổ chuồng tìm đực, ả nạ dòng đến ngày bí mật, thèm giao hoan, phút đam mê cơ thể đượm dịch nhờn. Mùi nồng nàn, lan toả trên thớ thịt làn da, bản năng đấng tối cao hài lòng thuần phục con chiên bất trị… Nàng mong thích như vậy.

Lâu nay, không khi nào, không lúc nào nàng được ở một mình trong phòng, đám đông mười mấy con người, cảm xúc thân thể ai đó bộc lộ ra, trở thành đề tài hay cho người khác bàn luận khi người đó vắng mặt, bây giờ thoải mái, nàng ung dung ngắm mình. Hôm nay, cơ hội vàng, bạn cùng phòng đi hết. Nàng cởi quần áo vứt lên giường, ném mớ nội y lên giường, nếu có một người đàn ông bên cạnh nàng sẵn sàng vứt tấm thân lên giường. Lạc đà nhong nhong qua sa mạc, nàng nồng nỗng, chẳng biết hôm nay có đàn ông nào xé rào không, đây gái đồng trinh mười chín tuổi chưa biết mùi đời, nàng nghĩ ngợi, tự cười. Đứng trước gương, hai tay bóp đẩy vú, đầu vú chạm thành nụ hôn. Người đàn ông năm xưa có về đây không, đã ba năm rồi, kể từ ngày bên bờ ao đêm tối, nay em vẫn như xưa, đầu vú chạm khẽ hôn.

Phòng nàng, mỗi người sở hữu một vẻ đẹp, người có mái tóc, người có gương mặt, người có dáng, người đôi chân, bờ môi, sống mũi… Còn nàng, có bộ ngực, đôi bồng đảo căng mịn, nhũ hoa trong thạch động chực chờ rơi, căng nhô phía trước đầu vểnh lên tưng tửng. Nàng ngắm mãi, tưởng tượng có một chàng trai sẽ đặt nụ hôn, râu cọ nhộm nhoạp, đòi hỏi, khát khao. Nàng thèm muốn được đắm chìm, ai sẽ là người đầu tiên, người cướp đi thời con gái. Nàng khẳng định với bản thân mình, người ăn cướp đó phải người nàng yêu. Cướp… nàng phì cười, nghĩ rằng cứ nhẩm mãi động từ cướp biết đâu nó nhập, một ngày nghe tiếng hô cướp lại động tình.

Ba bông hoa hồng giá một nghìn bạc cắm vào lọ tong teo. Có hoa cũng như không. Hoa vừa nhỏ vừa ít nên nhìn thật kỹ mới thấy. Mấy bông hoa mới chỉ là nụ già, hoa bé chỉ tuyền cành cây lá, nhìn kỹ mới thấy hoa. Trong căn phòng sinh viên bé bỏng, nàng ước ao có một chục bông, hai chục bông, ba chục bông. Nhiều hoa, thật nhiều cho nàng cắm thoải mái, cắm chật ních. Những bông hoa chen nhau trong lọ, vẻ đẹp của từng bông xô đẩy, cuống chà sát chầy xước, lọ vỡ tan, nước chảy lênh loang trong phòng. Ước mơ đơn giản cho một ngày nghỉ thế thôi, một ngày nghỉ, một ngày tìm tòi, khám phá. Bạn bè trong phòng người về quê, người đi chơi, đi vắng. Một mình trong căn phòng vốn dĩ đông người nên quen thuộc, giờ có một mình, yên tĩnh mênh mông… Nàng có cảm giác rằng mấy bông hoa cũng buồn, đang cựa mình trong lọ kiếm tìm bướm ong. Nàng định đọc một cuốn sách, chữ nghĩa nhảy nhót, chữ nghĩa xa lạ, chữ nghiã bỗng lạnh lùng, nàng thèm hơi ấm! Nàng thèm người tâm sự. Chỉ để tâm sự thôi. Không, hình như nàng đang thèm tình yêu. Nàng nghĩ thế, ước ao dâng lên, các mô cơ liên hoàn trong người nàng chèn nhau, khiến từng cơ quan cứ vênh váo ngỗ ngược, kình nhau. Tiếng gõ cửa… Ai đây, người đàn ông nào đây, anh của ba năm về trước hay anh mới quen… Anh! Anh, người đã tỏ tình. Anh hơn nàng nhiều tuổi. Hai người xa