6 chuyện cực ngắn

Lê Thị Huệ

Lịch Sử.

Tôi theo ngành Tâm Lý Học ở San Francisco. Joe học cùng lớp. Joe gầy, người da trắng, tóc đen, cao, khuôn mặt như anh chàng Mễ thông minh. Câu đầu tiên Joe gây ấn tượng với tôi: “Vậy là cô muốn học để đọc xem trong cái óc của người khác nói gì hả.” Joe giới thiệu tôi với Kit, con trai một tổng lãnh sự. Kit rủ tôi đến một bữa tiệc trong toà tổng lãnh sự một nước trên đường khu Japan Town. Tôi được dặn vì đấy là nơi đặc biệt chỉ dành cho con cháu cao cấp của toà tổng lãnh sự.  Người lạ không được phép vào.  Kit yêu tôi nên tráo tên tôi thành tên của người đạo Hồi.

Tối đó tôi sa vào tay ông Abel. Tôi đã linh tính ông ta biết tiếng Việt từ buổi gặp gỡ đầu. Ông khoảng năm mươi gì đó. Ông luôn mỉm cười và nói năng rất bặt thiệp, mặc áo màu cứt ngựa, cà ra vát đỏ rượu. Ông nhìn tôi nói khâm phục vì tôi nói sõi bốn thứ tiếng. Việt, Lào, Pháp, Anh. Những ngày sau ông đưa tôi đi ăn chơi ở những tiệm ăn cao nóc nhất thành phố San Francisco rồi sòng bài Reno. Tôi nhớ nhất lần ngồi trong tiệm ăn của một khách sạn sang trọng bên bờ biển Halfmoon Bay, ông Abel hỏi tôi đang vui điều gì vậy. Tôi nói tôi vừa gửi một bài thơ bilingual đến dự giải thơ của tờ Da Màu trong thành phố. Ông nói em muốn giải thưởng nào tôi sẽ lập ra giải thưởng đó tặng cho em. Tôi cười nói no way jose. Sau đó tôi trúng giải hai cuộc thi thơ của tờ Da Màu ấy.

Rồi ông bỗng biến mất không dấu vết. Chàng Joe hỏi tôi: “cô biết ông Abel sao ?”

Năm năm sau, tôi sang Washington DC chơi. Nhân vài buổi sinh hoạt cộng đồng Việt Nam trong thành phố, tôi được xếp ngồi gần một người đàn bà hơi quê quê gốc Bạc Liêu rất ít nói.  Người đó là vợ của ông Abel. Người ta gọi ông là ông Ngọc Bảo.  Ông cũng có vẻ là một cây đinh ở những nơi nào ông hiện diện. Tôi cố gắng nhìn ông như người không hề quen biết. Tôi ráo riết hỏi về quá khứ của ông với những người bạn trong thành phố.

Hai mươi năm sau, khi đi Thượng Hải tìm tài liệu viết sách văn hóa, tôi đã thấy tấm ảnh của ông trong thư viện của một đại học. Tôi bỏ nhiều thời gian săn tài liệu và được biết ông đang dạy tiếng Hoa ở đây. Tôi gầm mặt chúi mũi đọc một quyển sách như bị ma đuổi và thiếu điều muốn són ra quần.

Ông Abel Sarraut tên là Huỳnh Quốc Nam. Ông là một nhân viên tình báo cao cấp, tôi nghĩ. Cứ theo những điều tôi ráp nối, thì ông chính là người đã chỉ huy kế hoạch ám sát ông tổng thống nước tôi. Trong cuộc đảo chánh năm X, ông tổng thống nước tôi chạy vào nhà ông Tàu để xin đi tị nạn Đài Loan, nhưng Albel Sarraut đã cho người bắn gục ông tổng thống trước nhà ông Tàu.

Một lần tôi về lại Washington DC, nghe người ta nói ông chết lâu rồi trong một tai nạn xe rơi xuống đèo Virginia.  Tôi gặp lại bà vợ của ông ở một hội chợ trong thành phố. Tôi không còn trẻ nữa để nô nức muốn khám phá về bà vợ của ông như ngày nào tôi đã ấm ức thôi thúc tìm hiểu cho bằng được niềm bí mật về ông Abel.

Hạ

Alice cao 1m8 to và đẹp như một bức tượng đồng Ethiopian. Alice chỉ mê đết các cầu thủ banh bầu dục. Mỗi lần Alice đết một anh đàn ông nào là lạ, Alice tìm tôi kể cho tôi nghe ngay.  Alice biết tôi là nhà văn và rất muốn tôi viết sách về cuộc đời của Alice.

Dù trí tưởng tượng của tôi phong phú đến đâu, chúng cũng đã phản bội tôi trong lần tôi nghe câu kết luận về sự hoang tưởng tình dục của đàn ông khi Alice kể lại một kinh nghiệm.

“Little Old Man” làm bác sĩ ở một bệnh viện Nhi Đồng. Ổng dẫn tao đến một biệt thự trên đồi Santa Cruz. Mày biết phải lái xe vòng vèo từ dưới núi đi lên. Có thằng gác cổng Mỹ Trắng miệng nó hỏi ổng mà mắt nó nhìn tao vì tao là Mỹ Đen, mày biết rồi.”

Nói tóm lại, Alice kể chuyện ông già 69 tuổi da trắng trưởng phòng bác sĩ bệnh viện, xếp cao cấp nhất của Alice rủ Alice về làm chuyện con heo có trả tiền.

“Ông già điên. Mày biết sao không. Ông mở phim bọn xì ke ở New York đóng. Toàn là phim bọn nó làm tình với ngựa và chó. Ổng bắt tao coi. Mày nói cái gì. Để tao đi pee cái đã. Ê trong cái cầu tiêu này nó có cái lotion này thơm. Mày ngửi tay tao đi. Tao nghĩ ông già điên. Tao không ke. Miễn ổng trả tiền nhiều cho tao.  Tao không hỏi câu đó. Nhưng có lần hình như ổng nói nỗi hoang tưởng của ổng là ước gì tao fuck ổng một cái,  cứt đái phọt ra hết trên mặt ông. Ừ ổng khóai.  “Có những đàn ông thế đó.” Tôi không bao giờ quên câu nói sau cùng này của Alice.

Danh

Họ nhà tôi vang danh là đã sinh ra được hai nhân vật nổi tiếng.

Tôi theo hoc ngành sử, đang tập tành viết sử. Kể lại truyện sau.

Một ông trẻ phía bên nội tôi là một nhà cách mạng đi vào lịch sử. Sách sử ghi ông là nhà lãnh đạo phong trào chống chế độ A. Sau ông vô bưng theo chế độ B. Khi chế độ A sụp, ông lập nên chế độ C. Ông lên ngôi thủ tướng ba tháng. Ông nổi tiếng là “Thủ Tướng Ba Tháng Ất Mùi”.

Bà trẻ của tôi là một nhà văn nữ. Tác phẩm nổi tiếng của bà kể chuyện một người con gái dậy thì rơi vào cơn mộng dâm với Chúa Jesus. Sách của bà còn táo bạo hơn sách Cậu Chó của Trần Đức Lai.  Sách được tái bản mấy chục năm nay. Thời nào cũng có độc giả đọc ngấu nghiến “Phía Vườn Điạ Đàng” của bà trẻ. Sách được nhiều nhà phê bình văn học ca ngợi là một cuộc giải phóng tình dục phụ nữ vĩ đại nhất, của một cây bút nữ can đảm nhất, từ trước đến nay.

Đó là chuyện ngoài đường.

Còn trong họ nhà tôi thì ai cũng biết chuyện ông trẻ đã chẳng vào bưng biếc gì ráo.  Ngày xưa ông trẻ đẹp trai và ăn chơi đàng điếm kinh. Một lần theo tán em gái bạn, ông lạc vào một cuộc biểu tình chống chính quyền. Ông bị bắt nhốt với bạn là một tay hoạt đầu chính trị nặng ký. Bà cố tôi thương con nên chuộc ông trẻ ra rồi gửi ông trốn sang Tàu.  Thủ lĩnh chính trị sau đấy cũng được bà cố tôi giúp tiền để các đồng chí đưa sang Tàu hoạt động cách mạng. Ai hoạt động ra sao không biết, chớ ông trẻ tôi những năm sống ở Quảng Châu thì vì bộ mã đẹp trai nên ăn chơi bồ bịch đã để lại biết bao là con rơi, và còn bị bịnh lậu nặng khi trở về nước chữa trị mãi.

Riêng chuyện nổi tiếng của bà trẻ tôi được họ nhà tôi truyền tụng lại như sau: Tên tuổi bà trẻ là do chồng bà tạo dựng. Chính ông trẻ là người sáng tác ra truyện “Phía Vườn Địa Đàng”, rồi ký tên bà trẻ.

Người ấm ức nhất trong vụ này là bà nội tôi, một bà già vô danh tiểu tốt. Bà tôi nói: “Ngày trước tao mới chính là người văn hay chữ tốt và rất muốn trở thành một nhà văn nữ. Tao đẹp hơn bà trẻ. Tao được nhiều người theo đuổi hơn bà trẻ. Nhưng ngày ấy “người ta” đè tao ra một lần ngay trong nhà ông cố. Tao chạy trối chết. Tao không bao giờ chấp nhận chuyện ấy nên tao đã đoạn tuyệt với “người ta”. Sau “người ta” đè bà trẻ mày, bà trẻ mày để yên. Bà trẻ mày chỉ là nạn nhân. Đàn ông kinh lắm cháu ạ. Chúng nặn ai là người ấy thành. Cứ nhìn chuyện bà trẻ mà tao ngán ngẫm và sợ hãi đàn ông. Tự nhiên vậy mà “người ta” nặn bà trẻ thành một nhà văn nổi tiếng trong thiên hạ. Đời đúng là huyễn mộng, dối giá. Chả ra cái gì cả. Nhưng dù gì đi nữa. Cháu muốn gì thì phải kiếm một người đàn ông đỡ đầu.  Tự thân đàn bà, không bao giờ thành được cái gì đâu cháu ạ.”

Bà trẻ tôi tự vẫn chết sau khi sanh đứa con thứ hai. Sách ghi bà tôi chết vì bị phong đè.

Đạo

Tôi bị bệnh máu hoại. Ông bác sĩ trẻ mùi thịt thăn cà ri gốc Ấn Á bệnh viện Mussett nói như hát thầm bên tai: “Cô Xinh Xinh ơi, hãy làm điều gì cô thích nhất. Sống tràn đầy từng ngày một!” Ông ta nói tôi chỉ còn sống được sáu tháng. Tôi tuyệt vọng và tìm đến Lai. Người ta nói Lai nuôi ma xó. Lúc ấy tín đồ của Lai mới non ngàn người. Tôi vượt mấy đại dương, bay sang xứ sở Cỏ Ương của anh để chữa bệnh.

Như một phép lạ, anh chữa lành bệnh của tôi. Tôi bằng lòng dâng hiến thân xác. Thời gian đầu về với anh, mỗi lần trước khi ân ái, tôi được tắm rửa bằng nước xê ri nâu trộn với hường mân côi.  Lai đưa tôi lên nằm trên một bàn thờ. Chiếc bàn thờ êm ái phủ lớp nhung lụa tím ấm áp. Người tôi ngập sữa da hoa phơn phớt dịu êm. Lai cho tôi uống một loại rượu đen LeLai do anh chế biến. Phải công nhận qua những buổi hành lễ ấy tôi học được thú ân ái.  Anh có một bộ sưu tầm ba vạn sáu trăm con. Mỗi con rung một kiểu.  Mỗi lần rung mười con. Nhưng không điều gì thay thế được bằng chính anh. Tôi say anh rung.

Mỗi người con gái chỉ được phép lên nằm vị thế ma xó mười ba tháng. Giáo phái anh dạy con người ta hành lạc một cách hiệu quả. Mặt đất bấy giờ hằng hà sa số triệu triệu nam nữ tín đồ theo anh.

Anh bị kết nhiều tội. Chúng tôi tự nguyện đi theo anh mà. Tất cả mọi người nữ được anh đưa lên bàn thờ đều bị thiêu đốt để dâng hiến cho Đ. Cho dầu anh đã đốt nhà và định thiêu sống tôi, tôi vẫn yêu anh như thường. Chỉ những người yêu rồi mới hiểu được sức mạnh của tình yêu.

Người Đàn Ông Té Hai Lần

Tôi mới mười lăm tuổi con gái cà rưng lưng tưng.

Ông ta đã lừng lẫy nổi tiếng thi sĩ được nhiều người ngưỡng mộ. Trong tủ sách gia đình ba tôi có hai tập thơ của ông in tự thuở nao. Một quyển đề nhà xuất bản Cái Thơ xuất bản năm 1939.

Tôi đi tập hát đồng ca văn nghệ lễ Hai Bà Trưng. Tôi hát dở khẹc và không biết sao mình được chọn. Cuối một buổi dợt văn nghệ ông thầy giáo dạy nhạc cười miểng đẩy tôi cho ông đưa tôi về nhà. Khi ra bãi đậu xe ông đứng ngó trời rồi rủ tôi đi uống cà phê. Nhìn qua đôi kiếng to đen như tài tử xi nê của ông, tôi thấy ông lớn bằng tuổi ba tôi, tôi lí nhí nói “dạ cũng được”. Lúc tôi đứng sau lưng ông, ông kéo chiếc xe máy ra. Chiếc xe ngã nhoài về phía trước kéo ông ta đổ xuống theo. Tôi thấy kỳ kỳ.

Ông ta chở tôi đến cà phê Tu.

Lần đầu tiên bước song song với một người đàn ông lớn tuổi vào quán nước, tim tôi đánh thích thịch. Mồ hôi ra rịn ướt nịt ngực thành phù sa Hồng Hà xuống tận quần lót. Tôi cảm được điều này. Không biết chúng làm cho tôi xót hay làm cho tôi mát. Tôi thấy cả người tôi dích dích.

Tôi kêu một ly cà phê và không nhớ hôm ấy chúng tôi đã nói những chuyện gì trong quán. Nhưng có một điều tôi nhớ rất rõ là hôm đó quán có chơi bài “Bao Giờ Biết Tương Tư”, giọng hát Thái Châu.

Sau mười giờ đêm. Chúng tôi ra về. Tôi bắt đầu thấy tim đập loạn xạ vì lần đầu tiên uống một ly cà phê phin đen đặc vào giấc tối. Nghĩ không biết về nhà sẽ ăn nói làm sao khi ba nhìn thấy ông thi sĩ đưa tôi về.

Ông mặc một cái áo sơ mi trắng. Đèn quán cà phê chiếu vào áo ông thành màu tím. Ngay cả khi ra về, đứng dưới gốc cây trong sân, chỗ gửi xe, chiếc áo của ông cũng sáng tím. Ông nhìn lên tàn cây khế trong đêm tối và nói: cây khế của cà phê Tu ban ngày có những chùm hoa tím rất đẹp. Làm cho tôi cảm tưởng ông thi sĩ này chắc trong máu ông có màu tím.

Tôi nhớ tôi đứng ngay dưới gốc cây khế rướn mắt nhìn lên cố tìm một chùm hoa theo giòng âm tiếng Huế Lai của ông mô tả. Lùm cây đen thui. Hoa khế tím không thấy chỉ thấy li ti những vì sao dát đầy bầu trời đêm. Giữa tôi và ông cách một chiếc xe máy chưa nổ. Ông kéo xe de ra phía sau để đưa xe ra khỏi chỗ đậu. Lại té nhào ngã theo xe lần nữa. Tôi phản ứng tức thời. Bỗng dưng tôi mạnh dễ sợ. Kéo xe lên cùng với ông. Tôi thấy người ông nóng như sắp bốc khói.

Một đứa con gái học lớp ta’m, lần đầu tiên thấy một người đàn ông đáng tuổi ba mình té sấp hai lần trước mặt mình. Đêm đó về nhà tôi không cách chi ngủ được.

Thượng.

Ngày chị theo chồng mới cưới vượt biên, tôi còn nhỏ. Má không cho tôi đi theo. Chị đi rồi, anh ghé nhà tôi mỗi chiều để chỉ nói tinh về chuyện chị. Tôi đóan lờ mờ anh yêu chị thiết tha. Năm năm sau tôi lớn ngồng gió thổi. Một buổi trưa cả nhà ba má đi vắng, anh đến đưa cho tôi một bịch bọc nhiều lớp giấy báo, cột bằng dây cao su và để trong một cái túi ni lông. Anh dặn tôi giữ dùm cho đến chiều. Đúng 6 giờ ra cái hàng nước bà lão đầu nghĩa địa trao cho một người bạn của anh

Tôi đạp xe đạp mini ra nghĩa địa gặp anh chứ không gặp bạn anh. Anh rủ tôi đi chơi rồi đưa tôi xuống thuyền vượt biên. Sang đảo Mã Lai tôi sống chung với anh và hai người em một trai một gái của anh. Có khi tôi nằm cạnh anh. Tôi lâm râm thầm nghĩ trong đầu nếu anh làm gì bậy bạ, tôi sẽ xô anh vùng lên chạy. Nhất định không để cho anh hãm hiếp. Vì anh yêu chị tôi mà.

Anh không làm gì tôi cả. Có khi anh hôn tôi rồi bật ngồi dậy và đi ra ngoài trước khi tôi kịp xô anh.

Sang Mỹ, tôi về sống với chị tôi. Lúc ấy chị đang giận chồng và chỉ muốn nuôi đứa con nhỏ. Chị nói sao tôi không lấy anh. Anh học giỏi, thế nào cũng lấy lại được bằng bác sĩ. Tôi nói sao chị không lấy anh. Anh yêu chị mà. Hai chị em tôi đẩy qua đẩy lại mỗi lần anh gọi điện thoại về hỏi thăm.

Một kỳ lễ cuối năm anh về thăm hai chị em tôi. Sau buổi cơm chiều, anh trao cho tôi một món qùa với tấm thiệp chúc mừng sinh nhật. Tôi cầm phong bì và gói kẹo sô cô la và nói: Hôm đi vượt biên anh trao cho em cái bịch gì vậy. Đến giờ này em cũng chưa biết trong bịch ấy có cái gì. Anh nói có khẩu súng. Tôi và chị tôi la lên oai oái, sao anh đưa cho em gái cái gì mà nguy hiểm vậy.

Tôi hơi đoảng. Anh ra xe rồi tôi mới mở phong bì và thấy tấm chi phiếu anh bảo để tôi mua xe hơi đi học khỏi đi xe buýt lạnh lẽo.

Sau đó tôi bồ bịch với người cùng lớp lỡ dính bầu nên phải làm đám cưới. Anh miệt mài bên New York học cho xong bằng hành nghề bác sĩ. Chồng cũ của chị tôi thì cứ thòm thèm trở lui trở tới. Sau dọn vào trở lại với chị.

Hai chị em tôi thỉnh thoảng nhắc về anh và nói công nhận anh là người đàn ông cao thượng.

lê thị huệ

 104 total views,  2 views today

Bình luận