HOA QUỲNH

Kinh Dương Vương

“Trong tuổi thơ, tôi còn nhớ cha tôi rất yêu hoa Quỳnh. Một hôm ông mang về một lá Quỳnh, trồng trong một chậu sứ Tàu men lam Ceradon, trang trí hoa văn cánh sen rất đẹp.

Cha tôi chăm chút, nâng niu. Ông bón phân bằng xác trà, “để giữ cho hoa được tinh khiết”, ông nói . Từ một lá nhỏ Quỳnh phát triển thành một bụi lớn, hàng chục chiếc lá dài xanh cứng cáp, mạnh mẽ.

Mỗi lần Quỳnh nở lòng cha tôi cũng nở theo. Ông vui như trẻ con được quà, một cách hồn nhiên không kềm chế .

Thời gian chờ đợi Quỳnh ra hoa, lòng cha tôi nôn nao. Ngày nào ông cũng  xăm xoi, nhìn ngắm những lá Quỳnh như muốn khám phá một thế giới bí mật…còn che dấu. Ông chờ một cái gì thiêng liêng sắp hiển lộ.

“Khi hoa chưa xuất hiện thì hoa ở đâu ? Trong cây, trong lá, trong nhựa nguyên?” Tôi thấy rõ trong ánh mắt nhìn của ông như tia X quang muốn soi thấu điều ẩn tàng sâu kín bên trong. Cho đến một hôm, như có hẹn, hàng chục nụ hoa nho nhỏ hồng hồng cùng lúc rủ nhau xuất hiện ở các nách lá. Một niềm vui khó tả hiện lên trên nét mặt cha tôi, như có ánh hào quang. Mặt ông sáng rạng rỡ.

Chờ trông hoa lớn lên là một thú vui thanh nhã của cha tôi. Mỗi ngày ông ngắm các nụ hoa nhiều lần, gởi gắm tình cảm của ông cho hoa. Buổi sáng ông dậy sớm, ngồi uống trà, hút thuốc bên chậu hoa, nét mặt hân hoan. Buổi chiều đi làm về, bên hoa cha uống rượu trầm ngâm, thỉnh thoảng đưa tay nâng cánh lá lên ve vuốt dịu dàng. Buổi tối trước khi đi ngủ, cha đứng lặng lẻ trong bóng mờ ngắm hoa như gởi lời chào “ chúc hoa ngủ ngon”.

Niềm vui của cha mỗi ngày tăng thêm theo đà lớn của hoa. Thời gian âm thầm trôi qua và niềm vui của cha tôi tăng lên mỗi ngày. Ông quấn quít bên chậu hoa không muốn rời, như một chàng trai  quấn quít người yêu.

Rồi cũng đến ngày hoa Quỳnh nở. Từ lúc giữa trưa đến buổi chiều, đầu nụ hoa bắt đầu chúm chím, e ấp một màu trắng ngà ngọc, ấy là lúc hoa Quỳnh hé nhụy. Cha tôi có kinh nghiệm, biết rằng đó là điềm báo buổi tối hoa nở. Mỗi lần như vậy, ông chuẩn bị lễ nghênh đón hoa.Ông kê  chậu hoa trên một  chiếc ghế mây thấp, lấy khăn ướt lau chậu  sạch sẽ.Cha tôi mời  bạn bè đến uống trà Ô Long, ăn bánh ngọt – không ngậm kẹo sỏi như các cụ ta xưa nữa – thưởng thức cảnh hoa Quỳnh nở trong đêm. Ngắm hoa Quỳnh nở có cái thú là thời gian đợi chờ – như chờ người yêu đến, lại đến trong đêm khuya khoắt! Hoa bắt đầu nở  từ lúc đầu đêm đến tận giữa đêm mới mãn khai. Nếu tinh mắt có thể thấy các cánh hoa đang từ từ hé nhụy.  Chỉ lơ đễnh một chút, khi nhìn lai đã thấy hoa khác trước. Các cụ ta xưa ăn kẹo sỏi để xem hoa Quỳnh nở là thế. Lòng thanh thản  không lo lắng, thật thảnh thơi mới tận hưởng được cái thú xem hoa Quỳnh nở. Xem hoa Quỳnh nở là cái thú thanh nhã của các tao nhân mặc khách.

Đầu đêm, Quỳnh như cô gái dậy thì e ấp sửa soạn xiêm y, chúm chím hé nhụy, đến khuya thì hoa mãn khai.

Nhìn hàng chục đóa Quỳnh như các thiếu nữ khuê các đang khoe sắc, tỏa hương ngạt ngào, lòng tôi dạt dào xúc động.

Cha tôi đưa một cây nến trắng đến gần hoa, nói với các bạn: “Các bác xem này, từ trong lòng hoa có một làn hương thổi ra làm dạt ngọn nến!” Tôi cố nhìn, nhưng thú thực không thấy ngọn nến dạt. Các ông bạn của cha tôi chắc cũng thế, nhưng không ai nở làm mất cảm hứng của ông, nên gật gù tán thưởng. Hoặc đúng ra là họ thưởng thức cái ý tưởng nên thơ của cha tôi mà thôi. “Một làn hương từ trong lòng một đóa hoa Quỳnh thổi ra làm cho ngọn nến dạt đi.” Còn ý tưởng nào nên thơ hơn thế!

Cha tôi cũng tin rằng hoa Quỳnh nở báo điềm lành, vận hên. Ông mua vé số tặng các bạn ông, với lời cầu chúc tốt lành.

Hoa Quỳnh mãn khai, cánh hoa có dáng một chiếc thuyền, trắng ngọc ngà, như màu lụa áo một tiểu thư khuê các liêu trai. Riêng tôi chỉ mường tượng đến hình bóng một Công Tằng Tôn Nữ trong chốn cung đình.

Tôi có tham vọng vẽ hoa Quỳnh hiện thực, đã vài lần thử, nhưng đều thất bại. Tôi không diễn tả được cái vẻ đài các phong lưu, thanh cao trong trắng ngọc ngà như tiên nữ của loài hoa trong mộng tưởng.

Tôi đã thử diễn tả bằng sắc màu trừu tượng, vẫn không thành công. Ôi! Đẹp làm sao, duyên dáng kiều mị vô ngần là vẻ đẹp thùy mị, dịu dàng quyến rũ của Công Tằng Tôn nữ. Phải vẽ bằng hương, bằng ánh sắc cầu vồng trên lụa là Hằng Nga, chứ nhất quyết không thể nào dùng sắc màu trần tục mà pha chế, vẽ vời cho thành được. Ôi! Đó là vẻ đẹp của nhan sắc lên hương, của sen ngó nuột nà!

Tôi đành thúc thủ, thầm ngâm hai câu thơ của Huy Cận để trốn chạy sự bất tài, bất hạnh của mình:

                                         Có lẽ hồn ta không đẹp nữa

                                        Bút thần thôi họa nét thiên duyên

Tôi bỏ ý định vẽ hoa Quỳnh từ đó.

Hoa Quỳnh có một đức tính rất đáng yêu, đáng quí trọng. Những loài hoa khác, khi tàn dáng hình đều rất tầm thường, đều cho hình ảnh “hoa tàn nhụy rửa”, màu phai, cánh tả tơi rơi rụng, khác hẳn hoa Quỳnh sang trọng đài các, trước khi tàn sửa soạn vén khéo xiêm y, Quỳnh khép các đài hoa lại cho kín đáo như  khi còn búp.

Nàng Quỳnh – xin quí bạn đọc cho phép tôi từ đây được gọi hoa Quỳnh như thế, mới thỏa với lòng tôi- đã khép mình lại trước khi tàn vì không muốn mắt đời trông thấy vẻ tiều tụy của thân xác mình. Nàng Quỳnh chỉ muốn giữ mãi hình ảnh hương sắc tuyệt trần trong lòng nhân thế mà thôi.

Thật đáng quí, đáng yêu biết bao nhiêu cái đức mà trời đất đã phó thác cho nàng Quỳnh.

Quỳnh khoe sắc hương, dâng hiến cho đời.

Quỳnh héo tàn trong lặng lẻ, thầm lặng mà tự trọng.

Quỳnh mãn khai trong đêm,tỏa hương cùng đêm.

Đến giây phút cuối đời, dọn mình kín đáo rồi mới giả từ nhân thế.

Tôi đã xem một tuồng Nô trong phim Sayonara có cảnh cô gái thất tình, cô tìm cái chết bằng cách trầm mình xuống biển làm tôi rất xúc động. Tôi liên kết hai hình ảnh, cô gái và hoa Quỳnh. Cô gái sửa soạn cho thân thể mình sau khi chết được kín đáo, không phô ra lỏa lồ trước mắt nhân thế. Nàng quấn lụa trắng bọc kín thân thể, mặc áo Kimono ra ngoài trước khi trầm mình. Hoa Quỳnh trước khi héo tàn cũng đã khép kín các đài hoa, chuẩn bị cho cái chết của mình, như người nữ trong tuồng Nô.

Hoa Quỳnh khi mãn khai, khoe hết sắc hương cũng chính là lúc hoa bắt đầu những giây phút đầu tiên của úa tàn. Có ai  biết đâu là ranh giới, nơi chập chờn thời gian giữa mãn khai và bắt đầu sát na của úa tàn đó nhỉ ?

Những lần đầu thưởng thức hoa Quỳnh nở, tôi muốn cùng cha thức suốt đêm để ngắm hoa, nhưng không sao thức nổi .Nhưng nếu tôi có thức thì cũng không cứu vãn được gì cho hoa. Tôi chỉ chứng kiến những giây phút trôi qua, đưa hoa đến tàn úa mà đau lòng thôi. Buổi sáng, lòng hối hận tôi vội vàng chạy ra với hoa. Hình ảnh hàng chục đóa Quỳnh rũ xuống khiến tôi mường tượng như bao cô gái thanh tân mới mấy giờ trước đây còn khoe hương sắc, giờ rũ xuống chết thảm thương. Nhìn hoa tôi đau xót cả lòng.

Hoa Quỳnh, nếu khi nở sắc hương trinh bạch đem lại niềm vui bao nhiêu, khi hoa tàn khiến ta buồn đau thương cảm bấy nhiêu. Các bạn đã bao giờ ngắm dáng hoa Quỳnh tàn rũ chưa? Thật là một hình ảnh khêu gợi sâu xa lòng thương cảm.

Hoa Quỳnh chỉ nở khoe hương sắc trong một đêm.

Hoa Quỳnh mãn khai trong đêm.

Tỏa hương cùng đêm.

Khoe sắc cùng đêm.

Tàn úa cùng đêm.

Trong tuổi thơ, tôi yêu hoa Quỳnh như tình yêu đầu đời , một tình yêu lý tưởng.  Hoa Quỳnh  hóa thân thành một người nữ tuyệt vời, thầm lặng chiếm lĩnh trái tim tôi, cõi hồn máu huyết tôi. Nàng là Kiều, Thôi Oanh Oanh, Scarlette, Lara…Những người nữ của cõi văn chương không có thực trong đời. Lớn lên tôi đi tìm những người nữ mộng tưởng đó và không thể yêu một người nữ nào khác, vì bao nhiêu người nữ tôi gặp không ai sánh nỗi với nàng Quỳnh diễm tuyệt. Hoa Quỳnh là tình yêu lý tưởng thầm kín, một người nữ hóa thân với sắc hương lụa là ngọc thạch.

Cha tôi đã mất từ lâu. Giờ tưởng nhớ Cha, tôi trồng hoa Quỳnh. Một lẽ nữa, vì không tìm thấy ở một người nữ nào trên cõi đời có vẻ đẹp chiếm ngự xác hồn tôi nên tôi muốn có hoa Quỳnh bên cạnh để an ủi tình cảm cô đơn.

Và trời đã không phụ tôi, lòng thủy chung  với nàng Quỳnh. Tôi đã gặp nàng bằng xương, bằng thịt.Tôi đã gặp MÍA LAU …khi tôi bước vào tuổi chín mươi. Nàng vừa mười tám tuổi.

MÍA LAU là hóa thân của hoa Quỳnh, hiển hiện với tràn đầy hương sắc. Nàng là người nữ tôi đã mất  đời người trăm năm để kiếm tìm.

Chúng tôi yêu nhau.”

……………………………………

Những lời này được tìm thấy trong sổ ghi chép của một họa sĩ già, nằm chết bên cạnh bức tranh vẽ chân dung MÍA LAU, sắc màu như sương khói, một gam màu trong như ngọc thạch. Từ trong bức tranh tỏa ra ngạt ngào hương của Quỳnh hoa.

Kinh Dương Vương

6/2007

 209 total views,  2 views today

Bình luận