Thở bụi mà đi

Nguyễn Hòa Trước

Buổi chiều rực rỡ lắm, dưới kia. Ở đó tập trung trăm ánh sáng và muôn tiếng động. Nhiệt, náo được thu gom về từ các nơi, đang ti toe với tất cả hào hứng. Thành phố thoải mái phô trương hết những gì sẵn có. Chiến tranh dễ dàng tước đi tất cả, bất kỳ lúc. Nó là đối cực với vui chơi. Nó núp đâu đó, càng kích thích vui chơi mở rộng biên độ. Chiến tranh: ở đây, không có chỗ cho nó. Thuần là tên gọi. Dầu rằng (nhưng), ở chỗ khác, nó không chỉ là tên gọi, mà còn khoác hình vóc hẳn hoi. Nơi những vùng đất thấp cao, ngoài, và chung quanh thủ đô kia, của trăm thành thị của đất nước, nó, chiến tranh – bị mỉa mai, ghét bỏ ví von như một con bọ – tùy địa thế và tình hình, đang lết nhanh hay chậm, hoặc giấu mặt, chờ thời. Ở đây, tuy ngoại vi đã được trải nhiều đợt thuốc ‘ngừa’ được chế biến và nhập cảng từ một xứ sở giàu có văn minh nhất, âm ừ ầm của đạn pháo vẫn len về, và không phải là ít lần, được minh họa bằng màu rực hồng man dại của một mảng trời. Ấy hẳn là một góc mộng không hiền. Nhưng tiếp mộng, vẫn là thực. Cuộc thế sinh động, cuốn, hút. Âm, và ảnh của chiến tranh, tuy khiến một số người thành phố nhăn trán chút nào, nhưng cái ám thị tập thể: “đây là thủ đô” như một chiếc chùy thép, dễ đập vụn mối ưu tư gỗ sậy kia. Lo sợ đấy, rồi người ta hỉ hả quên lấp đấy.

      Thằng bạn đưa Phiến đến, vừa gõ cửa là đã chuồn êm. Nó dặn, chị mở thì cứ vào. Hôm nay, cuối tuần, chị nghỉ. Chị đã được báo trước, đang chờ.

      Phiến không mang theo lửa từ dưới lên đây. Bởi, có, cũng sẽ chẳng tác dụng gì. Cái đang hiện ra còn rạng rỡ gấp bao lần. Thực-thể-giống-cái trước mắt anh đã tóm tất cả vào nó những gì gọi là hào quang, và sức nóng. Gọi là ‘chị’ e không ổn. Phiến ngỡ thằng bạn chơi trát mình. Nó bảo đến thăm chị Sen, chị thứ hai, sau chị Mận là bà cả ở Ban Mê Thuột, người hướng đạo tuyệt vời của Phiến suốt 2 tháng hè ‘lên-rừng-học-thi’ năm ngoái trên đồi đất đỏ. Chị Mận trẻ lắm so với tuổi, với Phiến đã là ngỡ ngàng. Người em của chị đang mở rộng cửa nhìn Phiến kia còn trẻ gấp bao lần: diệu kỳ! C..h..ị…, vàng rực, châm ngứa như vỏ quả dứa chỉ vừa được gọt phớt ngoài! Mái tóc ngắn, cắt sát trán, kiểu ‘nửa-con-trai’ của cô đào Jean Seberg trong phim ‘Buồn ơi, chào mi’ đang rất thịnh hành, càng biến chị như một nữ sinh.

      “Cậu là bạn của Hội? Hân hạnh… (ngó quanh) Thế Hội đâu?”

      Chị, (đúng hơn là) nét mặt chị, nụ cười của chị, và… màu da của chị (cái trăm phần nằm ngoài tưởng tượng của Phiến: nó không trắng, không đen, mà nâu bóng, màu của gái biển, có mùi, thơm nặng; và vị: đắng ngọt!) đã chẹn họng Phiến. Phiến lấp lúng:

      “Dạ. Hội có hẹn. Đi rồi…”

      Hai gò má xây thành; nụ cười dưới chân mây (hàm răng chuột, nhỏ, trắng, đẹp, dữ, hệt hàm răng của thằng bạn!), chị kéo tay Phiến:

      “Hay thiệt đấy. Cậu ta thì cứ hẹn suốt. Long nhong suốt. Chẳng ngơi chân được lấy nửa giờ. Thèm vào chấp.”… “Còn cậu. (tay kéo tay) Vô đây đã. Ngồi chờ chị chút xíu.” Giọng nửa miền ngoài, nửa trong, nghe rất hay.

      Chị quay ngón chỉ chiếc ghế xếp sát vách.

      Phiến không ngồi được, bởi khung ảnh 3 người treo trên tường. Chị (tóc dài, bung xuống hai vai), một người đàn ông, nom như lai Âu, râu ria tùm um ánh mắt nghiêng sang, và một chú bé khoảng hơn tuổi hai tay nắm tay hai người, cười toét. Chị đang bới gì trong cỏ. Bờ cỏ ngay tầm vai Phiến. Phiến nghĩ mình đang là cỏ. Tự dưng như bị lộn lạo hẳn đi.

      Phòng vuông vức. Hẹp ức mắt. Phải khéo lắm mới đưa tia nhìn vào được đúng vị trí các vật dụng thiết thân: giường, tủ, bàn… Không gian dành cho lối đi hẻo quá. Có lẽ, muốn di chuyển, người ta phải leo lên các vật khác chung quanh. Không còn gì đáng được để ý, ngoài cái máy truyền thanh tí teo như đồ chơi trẻ em giữa nhà, mặt kiếng bỏng bụi, một chồng sách báo khá cao, ngả ngớn như đang múa, và một sọc dài nắng, khảnh, dẹt, như chủ nhân, đang soài nằm dưới sàn gạch. Góc cuối phòng là một khung cửa nhỏ, có tay nắm, đóng. Gần bên, khoảng quây vuông che cách bằng tấm màn vải. Cây quạt máy khều khào như viêm họng, nghe mà phát chán. Nhưng, được chỗ, lực gió phun ra từ miệng của nó mạnh lắm. Dễ chịu.

      Hơi mát giúp Phiến tỉnh táo. Anh bắt đầu hài lòng với việc tìm lên đây. Chiếc quạt phong trần, như đồ cổ, quý giá, khiến anh chỉ muốn kê mặt gần song sắt của nó, thật lâu.

      Chiếc màn được đun gọn vào tường. Chị ra. Với chiếc ly và dĩa. Màu cam vắt óng nhuộm cả cổ tay đeo đồng hồ dây da. Các khuyên vàng mỏng như chỉ sợi lúc lắc với ngần ấy quả chuông tí hon cũng đang lanh canh theo sự va nhau của đá cục trong ly của bàn tay còn lại.

      Đặt ly dĩa xuống. Tay đeo khuyên vói ngoặt sau vai. Có cái gì kẹt trong. Chị đã thay áo. Màu đọt chuối. Bộ ngực vừa, tuy ở thế ẩy. Người thẳng. Hơi gầy. Hai mông thịt hiền lành như bộ ngực. Cả cơ thể, mà mỗi phần góp, như một tờ nhạc, nhiều nốt trắng, trầm. Nhưng (sao Phiến nghe nóng?) …

      Bàn tay đó chồm lên vai, hợp với bàn tay kia, lục lạo. Chị vẫy, cong, xoay. Cuối cùng thì thở phà. Rút sâu từ trong hai sợi vải màu. Cuối, hai khoen sắt mạ kền.

      Giọng tréo; song cổ thì vẫn ngay đuỗng:

      “Cậu giùm chị, với!”

      Phiến không nghĩ, và cũng không nghe chị gọi. Bức ảnh chận ngay tầm nhìn. Anh phân vân vì người đàn ông trong ảnh (cứ tưởng đã từng gặp đâu đó).

      “Kìa, cái cậu gì kia!” Các ngón gõ cọc cọc vào thành quạt.

      Tiếng gọi lôi anh về thực tại. Hình ảnh người đàn ông tức thời bị bào láng trước cái thể hình cũng láng lép trước mắt.

      Hội không cho biết chi hơn về chị là, (những cái khác thì khoan hỏi đến, nó ra điều kiện) chị là người có thể giúp Phiến nhanh chóng nhất thuê được căn phòng (chỉ cần là mái, gác) ở địa điểm, và với giá thích hợp. Phiến đang dưới áp lực nặng nề của cô bạn nóng náu tìm một mái trú cho những cuộc ‘giải khuây sau việc học.’ Cô bảo, mỗi lần đến thăm Phiến, với sự xuất hiện ‘như ma trơi’ bất cứ lúc nào của thằng bạn thân của anh (cô vẫn hay chọc quê, cảnh hai người quấn quít trông ‘homo’ quá chừng!) là mỗi lần cô ‘siêu thăng’ thành ‘nữ thần thánh thiện,’ rất khó chịu, rất không hợp với châm ngôn ‘chơi hết mình’ và tôn chỉ thờ chủ nghĩa cá nhân của cô.

      “… Cậu cài cho chị cái móc này, đi! Mau, trễ hẹn mất!”

      Con hẻm xương sống từ bờ vai chị tuột đến giữa lưng thì chạy ngầm dưới vải áo. Phiến nhìn thấy tận điểm của ẩn lộ bởi chiếc áo chị mặc thuộc loại thể thao, rất ngắn. Hai dây lụa, với Phiến, kể là thừa, bởi chúng không khép kín thêm được chút gì. Kiểu cọ vậy thôi. Phiến gài khoen vào lỗ, tay run, cố tránh đụng vào lườn lưng màu mật mía của chị (tươm tướp như da bánh cam!). Xong, Phiến mới nhìn thấy chiếc bớt nhỏ bằng bi gạo, lông mịn như lông trái đào nằm ngay giao điểm của hai cúc áo áp cuối.

      “Cảm ơn. Bây giờ mình thăng!”

      Phiến ngần ngừ:

      “Hội không nói gì với chị? Biết chị bận thế này, … đã không tới.”

      “Cậu này ngộ ghê!” chị cười thật hồn nhiên. “… Nhưng, vậy nè…”

      Chị lôi tay Phiến ùa ra ngoài. Tay kia kéo nắm đấm bằng đồng. Cửa phòng dập mạnh. Phiến nghe tiếng vỡ bên trong.

      Hành lang ngắn. Cầu thang gỗ lên xuống sát bờ tường, bên này, như dựng xiên hàng mi. Thang máy kềnh càng, ngốn gần hết chiều rộng còn lại của tầng. Hai người nhỏ bé, bơi trong lòng hổng vô trọng lực.

      Thang ngừng tầng kế dưới lấy thêm khách.

      Ngộp! Mùi keo xịt tóc của bà đứng trước Phiến nặng quá. Nặng như hai ụ ngực vĩ tượng và trâng trấc như cái màu thịt bì bì của bà. Trộn với hơi thở của non nửa chục người khác, khứu giác Phiến bị bịt nghẹt. Phiến phải quay trốn. Chiếc gáy nâu mịn hoe lông măng vàng vàng như râu bắp (!) của chị kê sát mũi Phiến. Tỉnh cả người. Chị thơm quá. Rất dịu. Rất quý phái. Mùi nước hoa (sao lúc này anh mới phát giác là chị có vẩy nước thơm?), nếu đúng theo trí nhớ một lần được ngửi thử lúc đi mua sắm với bạn, và cứ theo bảng phân loại nước hoa cao cấp dành cho quý bà quý cô sành điệu đương thời, và qua các quảng cáo rầm rộ trên báo chí, phim ảnh, thì hẳn là Chanel No. 5 (người ta tôn vinh nó là  ‘hương hậu’).

      Mỗi vốc trắng là một đám cháy. Cả một hỗn hợp khối nhập nhùng quẫy rối nhau của nắng, bụi, và chuyển, lộng. Thành phố nhão nhoét dưới mặt trời trưa 3 giờ. Nhà cửa, đường phố teo lại, rồi chướng lên, chỗng chễnh, bập bênh. Cây im phắc. Trên chiếc nền nhớt nhợt đó, ảo giác đã biến lửa thành nước. Tất cả trôi xa, rồi tắp gần. Khu phố năng động nhất nhì của vùng Chợ Cũ như đang bị lụt.

      Tòa nhà nhiều tầng mà chị và Phiến đang bước ra là khách sạn bình dân: Chín Con Chim Phượng. Vươn đúng 9 tầng như cái tên, nhưng phong thế kiến trúc của nó lại không rộn ràng uốn éo. Trái lại: nó cứng khấc; và màu xi măng tổng thể nom nặng nề, nóng tê, buồn bặt. Một đàn anh văn nghệ của Phiến có tình nhân thuê phòng dãy sau. Một buổi chiều tắt nắng, ông rủ Phiến ghé qua đón cô đi làm. Suốt quãng đường 4 cây số tới quán rượu, nơi cô nhận chân quản lý, thêm khá nhiều chi tiết (ngoài những gì anh được biết qua ông) của cô, Phiến tạm đủ hình ảnh về sinh hoạt của giới ‘nửa đêm về sáng’ như cô. Chiếm tỉ lệ nhỏ trong số khách thuê phòng, nhưng cuộc sống của họ lại rất sôi động – điều này làm cho cao ốc thỉnh thoảng được nhắc đến trong một vài kỳ phóng sự, một số bài là do ông viết. Cách lựa chọn vị trí của họ cũng rất đặc biệt: hoặc trên các tầng cao, hoặc tầng dưới cùng. Rồi thêm lần cô xăng xái tình nguyện hướng dẫn anh thăm thú quanh khách sạn, tầng trệt, tầng ‘trăm hoa đua nở’, “để có thêm kinh nghiệm mà viết”: trên cái sân gạch bao la, cắt ngọn bởi các ụ kẽm dọc ngang, chưa đủ cảm thấy rối rắm với màn bay lộn của quần lót, áo vú, băng bông… trong gió và nắng, Phiến đã được ‘rửa mắt’ tận tình với những thước phim sống quay chậm: các cô, bà vũ nữ, chiêu đãi viên, ca sĩ,… kẻ ngồi trên ghế thấp, người, nơi bậu cửa, tất cả đều ‘nhẹ như lông hồng’, tay thì chăm chút tỉa tót nhan sắc, miệng thì phơi phới bình luận về trò đời bằng thứ ngữ vựng tột cùng tả chân. Cánh cửa lạ đã mở. Phiến về, đầu óc luôn bị ám cắn bởi các màn trình diễn ‘siêu-thời-trang’, rất vô tội (lũ núi đồi cung điện không ngờ có thể lộng lẫy, hay buồn phiền, đến thế, nơi một con người!), nhìn rõ sau chúng chiếc bờm của xác thân thả lỏng đang phóng khoáng lượn bay, lẫn lằn sét đe nẹt đánh xuống hai cọng cương hướng đạo. Bức tranh lồ lộ bản năng, phập phồng, khêu gợi, và ghê ghê thế nào ấy của các sinh vật vừa được lôi ra khỏi đáy thai nghén.

      Nhưng, sao chị của Hội lại ở đây? Chị có thật là chị của nó? Và chị Mận? Đã bao giờ chị ấy nói gì về cô em của mình? Bí mật quá! Thời gian quen nhau giữa Hội và anh chưa đủ lâu để nó kể hết với mình? Bọn anh chỉ mới gặp trong một buổi nghị luận sinh viên. Là hai người đóng góp ý kiến sôi nổi nhất, với hai quan điểm đối nghịch, hai lập luận tương phản. Trong diễn đàn, nếu chúng tẻ họ hai đường cách biệt, thì, trong cuộc sống, lại kéo nhích họ gần kề, thân, và yêu nhau hơn. Không gì còn là riêng tư, giữa họ. Phiến không chắc lắm, có một lần, Hội đề cập đến một bà chị nào khác, ngoài chị Mận ở miền Trung. Nhoáng sau, nó im bặt, có vẻ ân hận vì đã lỡ lời. Thấy bạn không mặn mà gì với chi tiết về gia phả này, Phiến cũng không hỏi thêm. Chỉ đoán là chị Sen của nó đang sống nơi nào đó rất xa, xa hơn bà chị cả, và vô cùng ít liên lạc với cậu em út.

      Con thuyền sinh hoạt của gia đình bạn, dầu quá khứ có lúc trầm trọng nhất, Phiến không nghĩ, lại có thể bị sóng tắp vào bến này. Chỗ này không dành cho họ, nhất là cho những người như chị.

      Phiến nặng trí quá! Đan móc trong anh là một chuỗi nghi vấn khi nhìn về hai thái cực: người, và nơi mà người đang cư ngụ kia.

      Chị ngoắc ngón. Chiếc ví tuột theo cánh tay, vướng nơi nách. Bóng taxi màu nước biển chậm vào.

      “Chú cho về Phan Kế Bính, mé xa lộ.”

      “Xin cô 30. Đồng hồ xe tôi hư rồi.”

      “Chú chạy mau cho. Tôi có việc gấp.”

      Giọng mũi Lệ Thanh từ chiếc loa chui tót vào tai, “… em biết rằng, khi núi sông chưa thái bình trên khắp nơi; anh đi… vì tự do, liều thân tranh đấu…” Hình như chị nói gì. Phiến ngó sang. Chị tựa đầu vào nệm xe, môi mím, có vẻ cau có, mắt nhắm. Hai gò má cao, như tuyết đông, đánh trượt xuống vai cả cái mùa xuân của làn da căng cóng như quết sáp.

      “Này, hai người là bạn thế nào? Sao tôi chưa bao giờ nghe Hội nói đến cậu?”

       Chị hỏi mà không cần nghe trả lời. Mệt mỏi. Mắt vẫn nhắm.

      Phiến tự cười, câu sau lẽ ra nên dành cho mình.

*

      Phiến viết mấy chữ dán trước cửa hờ khi cô bạn đến tìm. Đạp xe đi thăm chị.   Nhân tiện để cảm ơn. Nhờ chị, Phiến đã thuê được căn gác vừa rẻ, vừa gần trường. Hôm đi với chị, qua cửa xe, anh thấy cái thư viện bề thế chỉ cách lối sau khách sạn mấy dãy nhà. Phiến chưa vào đó lần nào vì không tiện đường xe buýt. Lần này thì sẽ, cho biết. Anh cũng đang cần tra cứu. Vùng này như một biệt khu, cách xa hẳn phố thị, dành cho hạng khá giả. Có nhà thấy cả Quân Cảnh Mỹ đứng gác. Lắm cây cối, thừa màu xanh và khí ẩm, là những thứ thiết yếu để khỏi bị bốc hơi.

      Phiến tìm chị. Không báo trước. Hội hộp hơn cả khi gặp hẹn với bạn gái, lần đầu.

      Phiến gõ. Hai hồi hiệu. Bỗng dưng khấn thầm…. chị đi vắng! Phiến thật chưa dự liệu đủ cho chính mình.

      Cánh cửa tự động mở hé: chị đang ngồi bó gối giữa phòng.

      Gõ tiếp.

      Chiếc áo cánh. Màu bồ quân. Phiến nhớ: hôm đó, mở cửa cho Phiến, chị mặc áo này.

      Gật đầu: (gò má chị cao rõ. Chúng làm cho chiếc mũi của chị càng nhỏ gọn.)

      “Chào. Nghỉ học à? Vô đi!”

      Giấy tờ loạn xạ. Trên bàn. Dưới đất. Khắp giường. Có lẽ cả họ hàng nhà sách bị xổ gáy.

      Không chỗ nào muốn tiếp đón Phiến.

      “Cậu cứ đạp trên đó mà vào. Giấy vất đi ấy mà.”

      Phiến thì lại rất không nỡ.

      “ Đã nói…” Chị xua chân mở cho Phiến chỗ trống. Mặt hơi cau có giống hôm ngồi trên taxi.

      Khoảng không vừa vặn đưa Phiến đến mặt ghế.

      Chị vơ hết các thứ vương vãi dưới sàn, hất vào dưới gầm giường:

      “Cứ để đó. Rồi chị sẽ gom đốt.”

      Mặt đỏ bừng. Thời tiết hôm nay đỡ oi nồng, nhờ trận mưa lớn vừa tạnh. Quạt không mở, nhưng nhiệt độ trong phòng khá dễ chịu. Như thế, không phải vì bức. Là vì tức. Còn giọng nói. Và nét mặt: sắt, khô. Phiến không quen nhìn thấy cảnh người khác vì sự viếng thăm không đúng lúc của mình mà tung hê tất cả.

      “Tôi chẳng bận lòng vì các thứ khổ kia đâu. Cậu đừng ngại.”

      Chị hất cổ ra sau, bước vào trong.

      Đặt ly và chai nước màu vàng xuống bàn:

      “Tự do như cậu là sướng. Hãy tận hưởng nó. Đừng để bị người khác cướp mất rồi mới hối tiếc thì đã muộn.”

      Phiến không hiểu. Rót nước ra ly. Nhâm nhấp cho đỡ sốt ruột.

      “Tôi muốn nói Hội kia. Cậu có vẻ mết cô nàng của cậu tợn. Ở chơi với tôi mà cứ thắc thỏm đòi về. Cô bé coi khá lắm, ngoan, song cái tên ngang ngáng thế nào, chưa thấm được vào óc. Tôi cứ tự gọi cho dễ nhớ là ‘cô bé tóc hoe’.”

      Phiến nuốt ngụm đầu tiên, cười:

      “Bọn nó quen nhau từ trung học, đủ lâu để hiểu và gắn bó với nhau.”

      Chị yên lặng, suy nghĩ.

      Hội hạnh phúc hơn Phiến. Cô bạn của nó quả tình có màu tóc lạ (như đầm ấy, tự nhiên, không do nhuộm), nhưng không khó tính, không đòi hỏi như cô bạn của Phiến. Chính Phiến có lúc ước, giá cô nàng của anh dễ chịu hơn chút thì có thể anh sẽ… dành thêm thời gian để nhớ đến cô. Sao chị lại nói ngược hẳn?

      “E..m đến để cảm ơn chị…”

      Chị cười (nụ mở màn, từ nãy đến giờ; cái mà Phiến sẽ nghe chắc êm tai đây):

      “Cậu chưa nói, nhưng tôi đã biết là gì rồi. Cậu cẩn thận quá. Không như Hội. Chưa bao giờ tôi nhận được từ cậu ta hai chữ ‘cám ơn’… Mà sao hai người vẫn hợp nhau được há?”

      Tờ giấy trên giường rớt xuống. Chị ngồi cạnh, không nhìn thấy. Phiến bỏ ghế, đến nhặt. Ngẩng lên, mắt Phiến lại chạm vào tấm ảnh. Phiến bị hút vào bộ mặt rất  nghệ sĩ của người đàn ông. Ông nghiêm, mà như cười. Hai dấu phẩy như hai quệt râu mỏng chạy từ hai bên khóe mũi xuống hai mép môi tạo cho ông vẻ già dặn, tự tin. Mẫu đàn ông tràn trề nam tính. Đó là cái mà Phiến thiếu, Phiến thèm. Phiến cảm tình với ông ta.

      Chị thở dài sau vai Phiến:

      “Chồng chị đấy. Còn đây (ngón nhọn, tím tươi, cọ dưới góc hình), Sinh, cháu duy nhất.”

      Chị ngồi tựa lưng vào thành giường:

      “Cháu sắp lên 6. Chị gửi nội trú nơi mấy soeurs, gần bờ sông. Chiều cuối tuần, đón về chơi. Chiều Chúa Nhật lại đưa vào. Còn ông ta…  (ngừng), lâu rồi, chị chưa được tin. Mà (thản nhiên)… cần chi nữa, hả em? Bọn chị hết còn sống chung. Cuối cùng rồi cũng phải vậy. (chỉ mớ giấy trong gầm) Lẽ ra chúng phải bị thủ tiêu từ lâu chứ không sống sót được đến hôm nay. Tại chị lười, làm biếng quá! Thời gian như thau nước hứng giữa lúc mưa lớn, như buổi trưa nãy đây, múc đổ đi không hết, thế mà… (cáu) Chúng như món đồ mình mua; lúc mua, tưởng là cái mình thiếu, mình cần. Sau mới biết mình đã bị gạt vì cái bề ngoài quyến rũ.”

      Chị cầm lên quyển sách hình, lật vài trang, rồi kẹp giữa hai đầu gối:

      “ Hào hoa! Khối cô chết vì thứ đòn bẩy đó. Khốn, chị là một trong họ. Tính chị thích cái gì thẳng, thật. Thế mà vẫn tủm vào chảo đường phèn nấu chảy kia chẳng hơn gì cô ruồi u mê. Đáng kiếp! Người ta bảo là do số, do phần. Cậu tin không?”

      Chị đứng lên:

      “Tối nay, chị ‘thất nghiệp’. Mời cậu đi ăn phở gần Hồ Con Rùa. Tiệm của người quen. Mới khai trương. Khỏi trả tiền. Xong, vòng lên đón cháu. Sẵn dịp cho cậu cháu biết nhau. Hy vọng cậu khác với Hội: cậu không bị cô nào trói chân chứ?”

      Phiến đứng lên theo:

      “Em không khéo như Hội nên chẳng cô nào chịu cột chân cho. Chị nhắc phở làm em thèm. Dễ cả tuần nay chưa được nếm qua. ‘Cơm tay cầm’ làm chuẩn.”

      Chị cười nhìn Phiến. Da bánh mật khiến hai hàm răng chị trắng ớn. Và đôi môi nữa. Bị bao vây giữa khối màu hổ phách mà sao chúng lại có thể bình tĩnh đỏ chót như son thật thế kia? (cái gì ở người đàn bà này cũng khác người!)

      “Chị có hơn gì đâu? Hôm nào đến chơi (bảo Hội nữa), chị nấu cho ăn. Không dẻo tay, nhưng chắc là không tệ hơn cái món ‘cơm khẩu cầm’ kia của cậu. Nhớ, đừng dính cuối tuần là được.”

      … “Và tránh đến vào buổi tối.” (cười, rất… lả) “Chị là con vạc ăn đêm mà.”

      Cũng lại chiếc ví tọt xuống tận khủy lúc tay đưa lên ngoắc trong khi chân sắp đạp lề đường. Như một thói quen, lờ, hững, song bén, ngọt, và chính xác. Kết quả của  trăm lần lập lại. Đã trở nên một phản xạ, thân thiết, biến thành một phần của đời sống. Cũng taxi. Mà, lạ. Hình như cũng là chiếc hôm nào chị gọi đưa Phiến đến gặp cô học trò của chị, bà chủ gác trọ của Phiến bây giờ. Nếu chiếc Renault neo sẵn ngoài phố hay trong sân khách sạn thì dễ cho Phiến suy luận. Không hiếm người Sài-gòn thuê xích lô hay taxi tháng. Mấy bà, cô – nhất là trong giới ‘ca-ve’ -, càng thường xuyên hơn. Các bác tài, ngoài việc đưa đón, một vài (hiểu ngầm) kiêm luôn chức ‘vệ sĩ’.

*

      Bây giờ, phòng ốc tạm ổn, và yên bình trân quý nhất hạng là cô bạn đang trong tuần du khảo với lớp, không đến đòi chia chác lãnh thổ biệt tư. Phiến thong dong sử dụng những lúc rảnh rỗi, cố, mà vẫn chưa tìm ra, lời giải khả dĩ cho những thắc mắc về một cành hoa cặm không chắc đã đúng lọ.

      Chị, điều không ngờ nhất: chính chị đã tự thả lòng kể cho Phiến nghe ‘nửa đời’ đã qua của chị buổi chiều chị ghé ‘trú mưa’: người đàn ông rất-đàn-ông trong ảnh kia chính là người dạy kèm Philo cho chị. Philo, cái môn học ‘thời trang’. Ly rượu khả ái, nhưng đắng nghét, với nhiều người đã, định, hay chưa từng nếm. Chị mê, mà lại có khiếu sinh ngữ (năm nào cũng được phần thưởng ưu hạng), nên, không gì phải bàn cãi nữa là, chị sẽ lấy nhiệm ý này khi học lên. Nhưng, thời thế nói đến nó nhiều quá, bạn bè rủ rê sát sao quá; lại thêm bản tính thích chinh phục bị chạm nọc, chị muốn thử nhấp môi xem độ nồng của chất say kia là bao. Trong nửa chục cô cậu vừa qua ngưỡng cửa trung học họp tại ngôi biệt thự cổ kính của một người bạn học thân nhất của chị mỗi tuần hai buổi tối, mỗi tối hai tiếng đồng hồ, nhằm mục đích ‘đánh hơi’ (nếu tốt nữa là nhận diện) các mũi lao hóc búa lô nhô trong ‘căn nhà của tư duy’, ông thầy vừa hoàn tất cái tiểu luận Cao Học về một thủ lãnh của cánh hiện sinh hữu thần đã được cô học trò xinh xẻo nhất đám tôn lên ngôi chúa tể.

      Vừa cán cột mốc tuổi thứ 30. Nhỏ. Nhẹ. Da trắng. Mũi nhọn. Trán cao. Tóc thưa, mỏng, lông mày nhạt, tương phản với bộ râu quai nón rậm đen. Đĩnh đạc, lịch lãm trong phong thái, uyên ảo, bay bướm trong cách vận hành ngôn ngữ (khi giảng bài, chàng lột xác, hết vẻ lạnh lùng khô khốc bình thường) (chàng còn là tác giả của những bài thơ ‘siêu thực’ rải rác trên một số tạp chí văn học giá trị – bút hiệu và tác phẩm của ông, Phiến có nhớ, vì quả tình, bởi, cả hai đều ‘không giống ai’). Thơ chàng bí hiểm ra sao, không biết. Chỉ biết là, chủ đề tư tưởng nào, dù hôn ám nhất, vẫn được chàng, lời giải của chàng rọi mặt trời vào.Người thì mỏng, nhưng giọng thì dầy, và ngân. Cái giọng Bắc-Trung phần của cái xứ nắng mưa phản cực, nằng nặng, nhừa nhựa, dai dai, ẩm, ấm, nghe mà cứ tưởng răng đang cắn vào miếng kẹo bột, dẻo đến như thể nó muốn ngủ luôn trong vòm miệng mình. Nghe thầy, mà như thấy tim bị nâng nắn, vò vo, say như say đò dọc ấy. Chàng nói, mà như hát. Ngoại hình của chàng là khuôn đúc từ các bức họa của các nhà hiền triết trong Larousse. (chỉ thiếu mái tóc với các mẻ quạt gối úp lên nhau như mây lông cừu.) Sự nhập thể của chàng trước các cô như một ‘sinh vật’ lạ, ngời nét trìu mến và tình tứ. Như ánh nến lung linh trong gian phòng quét vôi xanh phớt, đã được kéo kín các màn cửa hồng phấn, vào một đêm sinh nhật, cuối đông .

*

      Con trai một. Có cha tử trận. Dư tiêu chuẩn để được miễn quân dịch. Với người khác, là đặc ân, nếu không để khoe với đời thì cũng là món ngon nên nhấm nhút. Với anh, lại là bất công, đến như gian lận, không hợp chút nào với tinh thần ‘Tự Do, Bình Đẳng, Bác Ái’ mà cuộc Đại Cách Mạng Pháp đề xướng. Nhưng, vì mẹ góa, anh đành chịu cầm bút thay súng. Nhưng trong những lần chếnh choáng hơi men, ấm ức, anh vẫn tự kết tội là đã biển thủ, lưu dụng cái đáng ra không phải, không còn là của anh.

      Yêu. Ngoài chuyện vượt qua ‘lễ giáo’, cô còn bổn phận ‘chiêu hồi’ thầy. ‘Sứ mạng’ này nhận được sự ủng hộ tối đa từ phía họ hàng thầy. Nơi riêng người đàn bà sau này là mẹ chồng, phu nhân của vị đứng đầu một dòng tộc danh giá nhất nhì quận hạt, sự ủng hộ được nâng thêm một nấc. Nó biến thành loại ‘lệnh tối thượng’ mà bất cứ thành viên nào trong tông chi cũng phải chấp hành. Có dâu, bà được góp thêm bàn tay, rào ngoài thêm được lớp kẽm nhằm giữ chân cậu quý tử trong đoàn tụ gia đình, trong hiếu thảo, và nhan sắc. Chiến tranh!: lò nướng quá lửa vô tận những khối bột thanh niên. Nó gieo khiếp đảm lên tâm tư những người thân. Người thân nhất của những người thân là những bà mẹ. Thương, tật, chết chóc, là viễn tượng kinh hoàng. Càng kinh hoàng hơn khi nó chờn chợn lửng lơ móng vuốt sần sùi ngay trên đầu đứa con thông thái nhất làng.

      Chiến tranh là chủ bạc gian. Các con bạc có cách chơi khác nhau, nhưng giống nhau ở chỗ: luôn luôn bại. Mồi chơi thì chung thân chỉ là một: xác tuổi trẻ, tủy sống của cơ thể đất nước.

      Cô lạnh với chính mình; nhưng, tỏa ấm với người khác. Hai mặt của một đồng tiền uyển chuyển ngửa mặt trong một ngày sống. Với chàng, chúng không xung đột, mà trái lại, hỗ trợ nhau.

      Hai tính cách phân định trong cùng một con người. Tài năng là yếu tố phân định con người đó với kẻ khác. Hai điều kiện cần thiết để thành công, chàng có. Song, bởi môn mà chàng gắn bó với là thứ, xem thì oách đấy, nhưng là loại ‘nghe xa thì được, đến gần thì không’, ít ăn khách, nên món quà chàng chào mời trước mắt đời chẳng nhận được bao đáp ứng. Cái phụ chú ‘tối ưu, với lời khen của ban giám khảo’ rạng rỡ trên mảnh bằng của chàng cũng chưa chịu giúp túi áo của chàng thêm vài xấp tiền giấy.

      Tình yêu, như hoa, đang chín tới. Nó sẽ vón quả. Tình yêu sẽ mang phúc lộc cho những ai chung thủy. Thời gian đầu, nàng vừa làm vợ, vừa làm học trò. Chàng vừa đóng vai chồng, vừa vai thầy. Và sau khi tặng thầy chú bé bụ bẫm, sức khỏe chưa thực hồi phục, cô học trò được thầy mấy ngày liền chở đến, và đón về, từ phòng thi, dưới mưa. Tình yêu lần nữa chiến thắng: dầu thứ hạng khiêm tốn, cô đã hoàn tất chứng chỉ dự bị văn khoa.

      Vẫn chưa gặp lúc để đổi chữ ra tiền. Công việc làm mẹ mới mẻ khiến cô ngây ngất, nhưng cũng gây bao bối rối. Quan trọng hơn: nó đã không cho phép cô gần thầy, gần bạn, và những chồng cours in trên loại giấy vàng, xấu, nhưng thơm tho.

      Sóng gió bất chợt trong gia đình đã đẩy họ ra thềm đời. Nhờ người quen của chàng (một ca sĩ kiêm vũ nữ phòng trà, người có đôi chân và giọng hát được chàng phối hợp tụng xưng là ‘những gót hồng như những vó ngựa bạc tung tăng trên thảm nhạc vàng’ trong điện thần của thơ ca chàng) giới thiệu, họ thuê được căn phòng tít tầng trên của cao ốc Cửu Phụng. Dân số thủ đô chớm gia tăng vì tình trạng người ở một số vùng kém an ninh dồn về. Sự đúng đắn trong câu ví ‘tấc đất, tấc vàng’ bắt đầu được minh chứng. Việc tìm được chỗ cư trú, gần trung tâm thủ đô, trong ý nghĩa đó, có kém gì nắm được chiếc phao cứu sinh giữa lòng nước động?

*

      Phiến sắp xong bài nộp thì chị đến. Từ bàn học, qua cửa sổ, nhấp nháy bảng quảng cáo cuốn phim chiến tranh đang chiếu rạp hát bên kia đường; mở một vát cửa ra vào, Phiến thấy rõ đuôi thang. Khách, thỉnh thoảng. Khác với Hội miệng lưỡi, Phiến thuộc loại hạn hán lời. Không như bạn quảng giao, Phiến ngại kết tình với người. Chỉ một số Phiến cho là thân lắm mới biết được địa chỉ của anh. Phần khách nữ, cô bạn khó tính không cần sợ ai khác thế chỗ.

      Người đàn bà đang vén vạt váy phồng, đặt bước thứ nhất lên bậc thang. Mái tóc ngắn, cắt rất chỉnh, thân hình mảnh, dáng đi mềm… bảo Phiến: đó là chị. Cảm nhận nào trong Phiến đang cung cấp kết quả nhanh chóng, và hiệu quả hơn đôi mắt.

      Phiến vẹt nhanh mớ tài liệu vào góc bàn, đứng dậy. Chị còn vài nấc nữa. Ngẩng lên. Và đôi mắt. Và lưỡng quyền, và chiếc cổ, sợi dây chuyền. Và độ lơi của chiếc áo thun dư giả chứa gò ngực kém ăn. Và cái màu óng ả, ngọt ngào của những vùng da sâm sẫm như bắp chả quế, lướt mượt như vừa được phết dầu, lấp lánh như được chiếu đèn từ trong. Không thể là ai, và của ai khác.

      Phiến sướng sượng như bị điểm huyệt.

      Và cũng như lần đầu, chị là người mở lời:

      “Khách đến chơi. Chủ nhân chớ hề chào đón!”

      “… Em … kém miệng lưỡi lắm. Chị biết mà. Được chút số lẻ nào của Hội đâu?”

       “Kể gì đến cậu ấy nữa!” chị bĩu môi.

      Phiến né sang bên:

      “Chị vào đi. Phòng ốc lôi thôi quá, chị đừng cười.”

      Đôi mắt linh anh quét từ trong ra, và tinh nghịch đậu lên Phiến, thêm tràng gật gù của cái đầu trên lóng cổ thiên nga:

      “Lo… học quá nên chẳng còn thời giờ thu dọn ? Hay lại thích cái nghịch luận kỳ cục, ‘học càng giỏi, ăn ở càng… lôi thôi?’”

      Phiến chống gượng:

      “Chị biết mà: bọn em không thể như con tàu chạy mãi giữa hai đường song song: nhà trường, và quân trường. Phải ngừng, và đặt chân lên, hoặc bên này, hoặc bên kia. Trong hiện trạng của đất nước mình, với nhiều người, dẫu vừa vượt được lớp đệ nhất gai chông như bọn Hội và em, mảnh giấy hoãn dịch vẫn có thể bị ‘cuốn theo chiều gió’ bất cứ lúc nào. Chiến tranh! Âm thanh này nhiều lúc vang vọng hơn cả tiếng đập của con tim; và hình ảnh của nó, dầu chưa rõ ràng gì, ám ảnh hơn cả bóng dáng của người yêu. Có cố lơ là với nó, nhưng nó có hàng trăm cách bắt mình phải nhìn nó thẳng vào mặt.”

      Chị xua tay, hất mặt:

      “Thuyết pháp vậy đủ rồi. Giọng điệu y hệt cái lão ‘triết-sĩ-thi-sĩ’ nhà này. Đúc cùng lò với nhau có khác. Ôi, tôi vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao sự việc đơn giản như vậy mà mấy vị lại luận giải dài dòng và rối rắm hóa nó làm chi? Đời tự nó chưa đủ nhiêu khê hay sao? Mà, cậu học trò cấp 3 kia ơi, nói gì cũng được. Nhưng chớ đả động đến chuyện lính tráng với tôi, nhá.”

      tiếp:

      “Cậu ăn ở ra sao, không can dự đến tôi. Tôi không, và cũng không hứng để làm… chị hay mẹ của cậu. Đến đây rủ cậu nghe nhạc uống cà-phê. Cái món này, với cậu, liệu dễ nuốt hơn chứ?”

      “Chị gõ đúng vào sở thích của em. Một sở thích khá xa xỉ, ít ra là lúc này. Em vừa xong bài. Vâng. Chị cho 5 phút.”

      Phiến kéo màn. Thay quần áo chớp nhoáng. Anh mỉm cười, nếu chị chịu ‘thuyết pháp’ thì thế giới này sẽ có thêm một ‘tôn giáo’ nữa.

      Giọng nữ rộn ràng từ bài hát ‘Downtown’ leo lẻo leo lên từ dãy phòng dưới khiến Phiến hưng phấn quá. Đời thật đáng sống! Chị còn trẻ. Và Phiến. Và bạn hữu của Phiến. Đó là của báu mà chúng tôi đang sờ mó được. Chiến tranh ơi! Chắc là mi có chứ. Nhưng lúc này, ở đây, sự hiện diện của con người đứng kia cho ta đủ sức mạnh để chôn sống mi.

      Chung quanh, ổ bánh thời gian đang trưng ra khúc vàng rượm nhất.

*

      “Chị chúa ghét cái bọn mặt mũi hiền lành, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi. Chưa lúc nào chị thù đàn ông hơn lúc này”, chị nói khi cô phục vụ vừa quay lưng.

      Phiến tròn mắt. Đèn quán mờ. Chị, trước Phiến, chỉ còn là đôi mắt: hai con ngươi kia tựa như ảnh nhân lại từ đôi mắt của anh; nhưng không, bởi, rất thoát xác, rũ bỏ tất cả vướng víu từ cái nhìn vừa đậu lên, chúng biến thành những trái nhãn mới thu hoạch, còn cả cuống, lá, lúc thảnh thơi, lúc vướng víu, đầy đó, hụt đó, hóa không đó, nứt nẻ, rồi liền lặn, lấy lại thịt da, mang thể vóc, lung linh, trụ định, một, rồi nhiều, y như kính vạn hoa, tan, hợp, hợp tan, thất thường, đúng chu kỳ, và ngoan ngoãn, theo bóng cầu sòng sọc thiên sắc vần vụ trên trần.

       “Mong cậu đừng là người đàn ông mới, thứ nhất.”

      Những trái nhãn trợn lên. Quả cầu điểm ngay hột sáng trắng vào. Như người ta nhỏ thuốc vào mắt. Như họa sĩ chấm mắt rồng. Chỉ có hơi quá tay. Làm bắn nước.

      Phiến dùng muỗng khuấy tách cà phê, túng vụng, làm văng ra ngoài vài giọt. Anh không định sẽ uống: chị vừa khuấy bọt lên đầu óc Phiến: Phiến chưa bắt được ý của chị. Chưa dịu lòng để uống. Chỉ say say và bùi ngùi sao sao.

      Cơn mưa bất chợt từ những giọt dương cầm trên sân khấu đang nhả ướt chiếc thảm màu rêu. Mưa bóng mây. Mưa rào. Mưa dông. Âm điệu ‘Đêm Đông-Nguyễn văn Thương’ của Việt Nam Tango, bị lây sóng trào Slow Rock, qua cơn bão ầm giật mỗi giây mỗi tăng áp lực của kèn, trống từ dàn nhạc Phi luật Tân, đã rọc sưng hơi hướm ngật ngưỡng ngậm ngùi rất tĩnh tại của một kiếp lữ thứ hoàng kim. Các đợt cuồng phong như những nắm bông đặc dội vào, đập nứt, mở ê chề cánh cửa thê lương. Chúng nắm tóc thời gian kéo lết lên phía trước. Đạp đổ nhà cửa, cây cối, cạy đá vỉa hè ném túa lên, rải nhựa đen sì xuống, chôn nhầy những bước đi. Cười mê sảng. Thúc giục. Giết tươi nỗi ngậm ngùi; uất nén nguồn hấp hối. Rất nhân đạo. Rất lạnh lùng.

      Chiến tranh: phải nói, nó là màn lẻng xẻng đao kiếm của tiếng động, tiếng động của vũ lực: nó có mặt trong những nơi không chút gì hoan nghênh nó!

      Phiến ‘nhìn’ âm thanh. Chúng linh ứng từ hai bàn tay trắng phấn lột của nàng nhạc công ngoại quốc. Cô nàng nhỏ ti, bị chính cơn cựa quậy hung tợn của âm thanh từ hai bàn tay kéo gí vào nắp đàn; và chính mái tóc, mái tóc dài quá, đã hoàn thành bước sau cùng của nhiệm vụ là, cột cô luôn vào bục ngang. Hai cánh tay vạ vật lên sườn dọc của nhạc cụ. Màu da tay, trắng khiếp, trắng đến đổ vôi vào và sủi bọt cả vị cà phê trên lưỡi anh.