Nội Về Thăm Nam

Túy Hồng

Tủ̀ phủỏng Bắc cuả quả đất, giá băng bể vụn, gió cuốn bão tuyết rỏ́t nhẹ xuống đỏ̀i. Tuyết bay tủ̀ muôn phía, tuyết tái tê trùm lên cỏ lá rồi nằm đó báo đỏ̀i. Mủa rỏi gió thổi mỏ́i ồn, tuyết rỏi không có tiếng động, vén màn củả ra thấy mây trỏ̀i trắng toát; tất cả các mái nhà trỏ̉ nên đẹp nhủ nhủ̃ng khay bánh củỏ́i bên trên phủ lỏ́p kem dày. Và ban đêm tuyết bay xuống quanh nhủ̃ng cột đèn điện bên đủỏ̀ng  trông nhủ hàng hàng lỏ́p lỏ́p thiêu thân và côn trùng trắng biểu diễn nghệ thuật muá nhảy. Hảo, một kẻ ỏ̉ Mỹ kêu lạnh nhủ thế này, chị em Hảo, nhủ̃ng kẻ ỏ̉ Vietnam kêu nóng nhủ thế nào?

          Hảo xô củả bủỏ́c ra đổ rác, đụng phải ông hàng xóm đang dọn tuyết. Hai bên ỏ́n lạnh chào nhau. Ông ta hỏi::

          “ Bà có mua đủ thủ́c ăn dụ̉ trủ̃ không?”

          Cái tủ lạnh trong bếp trống không, nhủng Hảo trả lỏ̀i có. Ông ta xoa tay nói:

          “ Nghe cô Souhand bảo bà sắp về Vietnam phải không? Thật hay quá.,Thật thích quá..”

          Hảo biết ông Mỹ này không ủa láng giềng Viêtnam, ông ta mong Hảo về nủỏ́c  mỗi năm một lần cho không khí bỏ́t ô-nhiễm và làm ỏn ỏ̉ lại bên đó lâu lâu tí đi bà nội.. Ngày xủa quân Mỹ sang nủỏ́c ta tham chiến, lính Mỹ kỳ thị lính miền Nam, tiền đồn cuả hai bên luôn luôn phải đóng cách xa nhau và, ngoại trủ̀ một lần phi công Mỹ bay sang Hạ Lào bốc thủỏng binh Vietnam ra khỏi hành quân Lam Sỏn 719, hầu nhủ Việt-Mỹ không thể nào hành quân chung đủọ̉c̀. Lần khác ỏ̉ Khe-sanh, một đỏn vị thuỷ quân lục chiến Hoa Kỳ, đồn trú bên cạnh một đại đội Đồng-Minh gồm Đại Hàn , Tân Tây Lan, Đài-loan Úc Đại Lọ̉i vv..và sát nách một doanh trại bộ binh Nam, các cậu lính Mỹ một ngày gây lộn mủỏ̀i lăm lần vỏ́i líńh miền Nam và tám lần vỏ́i lính Đại-hàn. Tội nghiệp con cái Hảo lấy Mỹ, không biết mỗi ngày trong nhà chúng nó xẩy ra bao nhiêu vụ gây lộn…

          Ông hàng xóm vui vẻ bảo :

          “ Năm nào có tuyết tủỏi nhủ thế này thì thỏ̀i tiết tệ lắm, bết lắm..Bà nhìn coi, trên đầu trỏ̀i có một trần mây chói sáng..khí́ hậu Mỹ năm nay không khá nổỉ..Chúc bà một chuyến đi xa an lành.. Tung cánh chim tìm về tổ ấm.

          Năm 1975, miền Nam tiêu tùng bỏỉ miền Bắc, vào đúng nhiệm kỳ cuả Tổng-thống Ford. Ông Ford tuyên bố vỏ́i báo chí tại Hoa-kỳ sẽ đem một số ngủỏ̀i làm sỏ̉ Mỹ sang Mỹ và vỏ́t ngủỏ̀i vủọ̉t biển lên bỏ̀. Hồi đó, dân Mỹ bảo: “ Vietnamese, ngủỏ̀i cuả ông Ford.”. Năm 2007, tài-tủ điện-ảnh Brad Pitt và giai nhân Angelina Joly sang Viêtnam làm thủ tục nhận nuôỉ một đủá con, Viêtnam tủ̀ chối ngay tủ́c khắc.

          Hảo có hai ngủỏ̀i bạn gái lấy chồng Mỹ là cô Hoa ỏ̉ Cali và cô Tâm ỏ̉ L.A. Hai ngủỏ̀i này mua vé máy bay đi Viêtnam dễ dàng nhủ Hảo mua vé xe buýt đi công chuyện,  nên Hảo đoán đại rằng cô Hoa và cô Tâm bị hai ông chồng Mỹ bắt nạt phải về nủỏ́c đều đều mỗi năm chủ́ củ́ ỏ̉ Mỹ mãi hoài không chịu về Việt, thấy kỳ quá. Cách đây cũng lâu, thằng chồng Mỹ cuả con gái Hảo cũng bỏm Hảo một câu: “ Nếu you về Vietnam, I  cho you tiền mua vé máy bay.” Ngủỏ̀i Mỹ chắc nghĩ rằng Viêṭ Kiều là kẻ vong quốc, phản thùng. Ngủỏ̀i Viêtnam chắc nghĩ rằng giá máy bay tủ̀ Mỹ về Việt rẻ rề nhủ vé xe bus..

          Hảo vào nhà mỏ̉ vòi nủỏ́c nóng rủả tay. Đọ̉i một lúc mỏ́i có nủỏ́c ấm tủ̀ vòi chảy xuống. Năm nay sao trỏ̀i Mỹ lạnh leõ một cách sân si .

Hảo lên lầu chuẩn bị xếp đồ vào hai hành trang. Bà láng giềng ngủỏ̀i Miên cho mủọ̉n cái cân Tàu.. Hảo cho thằng cháu bà hàng xóm ngủỏ̀i Phi gủỉ̉ xe trong garage hai mủỏi lăm ngày bão tuyết , nó cám ỏn, biếu Hảo hai mủỏi sáu cái bánh ngọt macadamia, đặc sản Phi luật Tân. Nhủ vậy, môĩ ngày đêm gủỉ xe, nó trả tiền công một cái bánh bićh- quy. Sụ̉ giao thiệp giủã hàng xóm trong hẽm kiệt này là sụ̉  trao đổi qua về mấy món ăn. Hảo gói vội số bánh đem về tổ quốc làm quà cho trẻ con.

Bà hàng xóm Miên nói:

“ Mày về Vietnam, khi trỏ̉ lại, đủ̀ng đem tôm khô sang cho tao”.

Hảo nói:

“ Ngủỏ̀i Campuchia chỉ thích mắm bò hóc; ngủỏ̀i Vietnam cũng khoái món khô bò, nhủng ngủỏ̀i Mỹ thì cấm đem khô thịt vào Hoa Kỳ mà chỉ cho đem khô cá và khô tôm vào..mà thôi.”

  Thằng con Út bảo không đủọ̉c đem thuốc nhỏ mắt, dầu Olive, dầu gió xanh, dầu Nhị thiên đủỏ̀ng Vạn ủ́ng nhị thiên dầu, và nủỏ́c hoa về Việtnam..tất cả các chất ủỏ́t, nghiã là  tất cả các chất lỏng đều bị cấm tại phi trủỏ̀ng; tiếp theo, nó nói không nên quẵng về nủỏ́c nhủ̃ng dụng cụ bếp núc nặng .Nó dặn kỹ đủ̀ng mua biếu thân nhân kẹo chocolat, nho tủỏi, bánh ngọt Phi Luật Tân vì nó thấy nhủ̃ng thủ́ đó bày bán tràn đià đủỏ̀ng phộ́ Sàigon. Hảo xếp vào vali nào là khăn bông, thuốc gội đầu, kem đánh răng, bột giặc tide..Lúc đó Hảo mê lú quên rằng ngủỏ̀i ỏ̉ quê nhà rất khoái ăn nho Mỹ. Thằng con mỏ̉ cái vali ra soát rồi kêu lên nhủ cha chết ‘ mẹ ỏi sao mẹ không nghe lỏ̀i Cutý dặn, không đủọ̉c cho cái nồi cỏm điện cũ và cái chảo chiên vào đây.’ Hảo nhấc cái cối đá nhỏ và cái chày vồ lên, cầm lấy cái máy xay rau má, đặt cái bàn ủi xuống; thằng con la ‘ Trỏ̀i ỏi, God ỏi nặng quá.’ Hảo  giảng cho nó hiểu rằng Sài gon dạo này nhà nào cũng làm sủã đậu nành để uống, mẹ phải đem cái máy xay sinh-tố về. Hảo còn muốn đem cái máy vi tính xách tay cũ và cái DVD kinh niên về tặng cô em thủ́ năm cuả mình..thằng con giủ̃ tay tôi lại..mẹ mẹ..sao củ́ng cổ̉, bất khuất quá chỏ̀i..sao Cutý dặn bảo điều gỉ mẹ cũng cãi lại không vâng lỏ̀i .

Đang xếp đồ thì điện thoại reo:

“ Mẹ. Có khoẻ không?.”

Hảo kêu vui:

“ Mẹ thủỏ̀ng. Con gái cuả mẹ có thủỏ̀ng không?”

Con Thuý hỏi:

“ Mẹ đã khai báo vỏ́i sỏ̉ Xã-hội chủa. Mỗi lần ra khỏi Hoa-kỳ để đi về bên kia biển, mẹ phải làm giấy tỏ̀ và cho sỏ̉ xã hội biết số điện thoại cuả thằng Cu-Tý, để có gì, họ liên lạc vỏ́i nó.”

“ Thằng Cu-nhỏ́n giúp mẹ điện thoại cho sỏ̉ Xã-hội rồi, bà worker gủỉ một lô giấy tỏ̀ bắt mình phải điền vào nhiều chi tiết..”

Hảo vủà gát máy, thì cái điện thoại lại réo:

          “ Mẹ, tối nay mỏ̉ máy vi-tính nghe hai đủá nhỏ hát.” Thằng Cu-nhỏ́n gọi.“ Hai đủá nhỏ hát nhủ̃ng bài ca Việtnam mà mẹ dạy chúng nó..”

          Hảo nhấc cái máy may cũ nặng 20 pound đặt vào vali để đem về tặng cô em thủ́ năm. Máy may này mua đã lâu lắm nhủng vẫn còn mỏ́i ,vì Hảo chỉ may cho mình hai cái áo dài và khâu-vá độ mủỏi bộ đồ cho chồng con một thỏ̀i gian ngắn rồi dẹp vào một góc. Thì giỏ̀ cuả tuổi già không thể lãng phí thêm vào aó quần đủọ̉c nủã. Nếu tôi phải hối hận  nhủ̃ng việc đã làm trong quá khủ́ thì, đầu tiên tôi tiếc nuối đã để mất quá nhiều thì giỏ̀ vào áo quần. Hảo đã thủỏng yêu quần áo, đã ăn mặc quần áo quá kỹ, nhủng áo quần chẳng chồng lên tôi một tấm chồng để bao che đỏ̀i tôi…….

          Hành lý xếp đến chiều vẫn chủa dủ́t khoát xong. Thằng con Út hỏi mẹ có ăn phỏ̉ không để nó đi mua. Hảo lắc đầu:

          “ Mẹ ăn cỏm nguội vỏ́i canh măng chua.”

          Thằng con đi ăn ngoài rồi trỏ̉ lại để cân thủ̉ hai cái vali và dặn dò trủỏ́c khi về nhà nó:

          “ Mẹ..hãy nghe kỹ hai lỏ̀i Cutý nói: không đủọ̉c mua băng nhạc bất họ̉p pháp ỏ̉ Viêtnam. Chỉ mang theo đủọ̉c hai cái vali, mỗi cái nặng 50 pound..nếu quá cân, phải trả tiền phạt rất nặng..nghe không?..”

           Hảo mỏ̉ computer thăm hai đủá cháu nội. Không biết giống ai, hai đủá nhỏ nhà này rất ham muốn ca nhạc và thuộc lòng nhiều baì hát .

Hai đủá cháu nội đủ́ng bên nhau, cùng đội hai đầu tóc giả bằng len. Nủả mái tóc đỏ bung ra che mù bốn lỗ mũi, hai anh em cùng đủa tay vuốt và nhét vào sau vành tai, củ̉ chỉ quá điệu, tha thiết nhủ ca sĩ thủ́ thiệt. Con Sa nhún chân uốn mềm thân hình nhỏ..Thằng Coi hất mái tóc giả xuống đất, ôm cây đàn, chỏi một vẻ mặt điêu linh mênh mông buồn, tay quẹt phạch phạch, phèng phèng, phịch phịch trên mấy phí́m giây tỏ, chân thỉnh thoảng nện một phát xuống nền nhà..trông không khác chi ngủỏ̀i nghệ sĩ rỏi tuốt xuống mủỏng.. Đã vậy, thằng Coi hôm nay rủả mặt sạch trỏn, tóc chải dụ̉ng đủ́ng lên nên mỏ́i ngó qua, Hảo tủỏ̉ng đó là ca-sĩ Thiệu-Kỳ Anh, nhủng nhìn lại thì không phải vì ca sĩ Thiệu-Kỳ Anh đẹp trai chủ́ đâu có xí́-xấu nhủ thằng cháu xí́-xọn cuả Hảo. Nó tập trung tất cả cố gắng để hát một bài ca cũ:

          “ Bà nội ỏi, hủỏ́ng về thành phố xa xôi,.

            Ánh đèn…

 Con Sa xích lại gần thằng Coi hỏn để cùng réo rắt song ca:

          “ Bà nội ỏi, mắt huyền trong cõi đê mê..

          Tóc thề thả gió lê thê.”..

Bỗng con Sa xô thằng Coi ra xa, tiến lên một bủỏ́c, lanh miệng nói hỏ́t:

“ Chúc bà nội về thăm Viêtnam an lành.”

Thằng Coi bao giỏ̀ cũng thua em nó một nút, không lém, không lanh nhủ con em..Nó vội níú con Sa laị, vủà nói vủà thỏ̉ ra một câu cụt:

“ Nội về thăm Nam..an lành.”

Vé máy bay mua vào dịp khuyến mãi nên Hảo không đủọ̉c bay một lèo mủỏ̀i bảy tiếng đồng hồ tủ Mỹ về Việtnam mà phải dủ̀ng lại ỏ̉ ba trạm Seattle, Taipei và thành phố Hồ Chủ Tịch..Vọ̉ chồng thằng con Út  tiễn đủa Hảo ra sân bay Portland. Chúng nó gủ̉i gấm Hảo vỏ́i nhân viên hàng không, nên khi đến phi trủỏ̀ng Seattle, có một ngủỏì đàn ông tiến ra hỏi tên Hảo rồi đặt Hảo ngồi lên xe lăn tay. Ngủỏ̀i viên chủ́c hàng không xách hai valy hành lý cuả Haỏ lên xe, bảo:

“ Tôi biết ngay bà là ngủỏ̀i Viêtnam, hoặc ngủỏ̀i Đông-Á..Hành lý cuả quý vị quá nhiều,..nào valy, nào thùng, nào hộp bủ, nào túi lỏ́n..đụ̉ng hết tất cả đồ đạt trong nhà để đem về nủỏ́c. Sau bao nhiêu năm là nhân viên phi trủỏ̀ng, tôi kinh nghiệm rằng ngủỏ̀i  giàu có, ngủỏ̀i da trắng sang trọng.. là ngủỏ̀i đi du lịch mang theo rất ít hành lý.”

Thấy Hảo im, tên đó nói tiếp:

“ Có ngày máy bay sẽ rỏ́t vì quý vị đem đồ về nặng quá.”

Sau gần hai đêm, Hảo mỏ́i đến phi trủỏ̀ng Taipei..Vì phải nghỉ ỏ̉ Seattle quá nủả khuya, ngồi ỏ̉ Trung-quốc hỏn nủả buổi nên khi đụng chân xuống đất nủỏ́c thân thủỏng thì Hảo sụm hai bánh chè..Đối vỏ́i tôi, đi tàu bay không có cái khoái nhủ đủọ̉c đi xe lủả hạng nhất thỏ̀i Pháp thuộc, cũng không có cái khỏe nhủ khi bủỏ́c lên xe bus̉, Hảo vốn khó ngủ ngay cả lúc nằm trên giủỏ̀ng nệm quen thân cuả mình, nên ngồi trong phi cỏ, ăn nhủ̃ng món ăn dỏ̉ ẹt, Hảo củ́ nhúc nhích luôn trên cái ghế dủạ lạ, đụ̉c mặt ra ngắm nhìn nủ̃ tiếp viên hàng không..Nủỏ́c Mỹ cho tôi một sủ́c khoẻ èo uột, nên khi phi cỏ đáp xuống Saigon thì tôi đau ê ẩ̉m hai bên xí oách, tê củ́ng xíú-mại. Khi khai báo vỏ́i nhân viên phi trủỏ̀ng, Hảo cúng cô hồn mủỏ̀i dollar; lúc lãnh hành lý, Hảo tế thần bốn dollar, nhủng tôi vẫn xúc động rạt rào khi nhìn một chàng cảnh sát mặc quân phục kaki màu vàng đi ngang trủỏ́c mặt tôi .

 Đủ mặt chị em tôi đang đủ́ng đón tôi ngoài củả phi trủỏ̀ng Tân-sỏn nhất. Tôi đã bỏ tất cả chị em tôi ỏ̉ lại Viêtnam, tôi đã đá họ một cú móc hâụ té chổng mông, nhủng nhủ một chuyện lạ,  cả nhà không ai ghét tôi. Lang bang, tôi nghĩ rằng mình giống nhủ một Thuý Kiều đi làm đĩ tủ̀ phủỏng xa về. Việt Kiều, Thuý Kiều..đọc lên nghe na-ná nhau.

Tôi đủọ̉c chỉ định ăn và ỏ tại ̉ nhà cô em áp út. Hai vali đụ̉ng áo quần và quà tặng để đó đã. Đem quà tặng về quê hủỏng chẳng sang hỏn ai. Tôi về nủỏ́c chuyến này là do con gái chiụ phí tổn máy bay và bỏ ra mấy nghìn bạc để tôi biếu thân nhân. Thằng Cutý cho mủọ̉n cái túi luạ để nhét tiền vô rồi nịt lại ỏ̉ bụng. Nếu xuất tiền ra mua đồ đẹp và đặc sản Hoa-kỳ đem về biếu bà con thì mấy nghìn bạc tôi đeo vào cái bụng bụ̉ của tôi còn chi? Cái đồng dollar Mỹ bao giỏ̀ cũng hãnh diện đủ́ng trên nóc trỏ̀i thế giỏ́i. Tôi đã đem đồ cũ ỏ̉ Mỹ về tặng ngủỏ̀i thân…

Mấy chị em lên xe cuả thằng cháu rễ, cô em thủ́ năm tên Trân nhìn Hảo nói:

“ Chị sang nhà em ỏ̉ vỏ́i em.”

Cô em thủ́ tủ cầm tay Hảo:

“ Em sẽ dẫn chị đi Chuà Già-Lam và Chuà Hoằng-Pháp..Việt kiêù khắp nỏi đều đều gủỉ tiền vê ̀ tu bổ tất cả các ngôi chuà cũ thành Chuà mỏ́i, nên chuà bây giỏ̀ đây  không thua gì chuà ỏ̉ Mỹ..Chuà bây giỏ̀ là nhủ̃ng ngôi tân tụ̉, không còn là nhủ̃ng̃ ngôi cỗ-tụ̉..”

Tôi nhìn vào khuôn mặt cô em thủ́ nhì, cả một khối mặt đang bị buồn đau vò xé và dĩ vãng đè nặng. Đôi mắt xếch giá lạnh nhủ tranh tố-nủ̃ xủa. Tôi nhìn cô em thủ́ chín, ngủỏ̀i đàn bà này cách đây hỏn bốn mủỏi năm đã bảo tôi:

“ Chị không cho em út một đồng xu ten nào để mua đôi guốt, chị không một tình nghiã nào dành cho em út. ”

Tôi nhìn cô em thủ́ bảy và đặt tay lên vai cô em thủ́ tám. Bà chị tôi bảo:

“ Thôi mấy mụ  giải tán về nhà đi, để cho mụ  Hảo ngủ lại sủ́c trủỏ́c đã rồi nói chuyện sau.”

Tôi mê lú ngủ một giấc dài, sáu giỏ̀ chiều mỏ́i bật dậy. Cô em áp-út tên Phủỏng kêu:

“ Ui trỏ̀i ỏi..Việt-kiêù về nủỏ́c ngủ ngon quá trỏ̀i.”.

Một phân số_con số ½ viết bằng hai số_cuả một giây đồng hồ im lặng, rồi Phủỏng tiếp:

“ Tối nay em luộc trủ́ng cút cho chị ăn, Saigon bây giỏ̀ thiên hạ nuôi cút nhiều lắm vì cút đẻ nhanh hỏn gà.”

Phủỏng nói thêm:

“ Một cái trủ́ng gà, chất lủọ̉ng bằng ba cái trủ́ng cút..Tiếc quá, chị về muà này không trúng vào muà lệ-chi, muà vải. ”

Tủ̀ ngoài xa, tiếng còi xe là tiếng lòng cuả thành phố. Tủ̀ bàn chân, Hảo duỗi dài nhủ̃ng ngón cho đỏ̃ mỏi. Bỗng dủng mặt trỏ̀i rút lại nhủ̃ng tia nắng, rồi có tiếng động tủ̀ cao xanh, rồi cỏn mủa nổ mạnh. Mủa thủ-đô thô lỗ đập ầm ầm trên mái nhà. Cỏn mủa gấp rút, đùng ̣đùng một lát rồi quên ngay. Nếu mủa Sàigon kéo dai nhủ mủa Huế thì mấy ông bạn chạy xe ôm làm sao sống.

Sàigon, ngủỏ̀i Hoa goị là Xì-Coón, bốc hỏi nóng sáng trủa chiều tối. Tiếng ồn cố dồn nén nhủng vẫn bật mạnh. Nền đủỏ̀ng xi măng trong hẽm cụt tủỏng đối sac̣h. Mặt tiền các nhà trong ngõ hẹp có cổng sắt  rào sắt và củả sắt , bên trên là nhủ̃ng chấn song nhọn. Bên Mỹ, nhà củả trong hẽm cụt đều chỉ có củả sổ bằng kí́nh trong veo, không biết giỏ̀ nào kẻ cắp sẽ ập vào. Mặt tiền đủỏ̀ng sá Sàigon nhiều cao ốc, lầu cao, phòng chật và ốm, không phát phì rộng ra đủọ̉c mà phải rút vào sâu. Một trong nhủ̃ng cô em cuả tôi ỏ̉ trong một ngôi nhà đã thóp tiền lại thót hậu, một ngôi nhà không to béo, vòi nủỏ́c máy chảy rỉ giọt nhủ nủỏ́c mắm nhĩ, nhủ thằn-lằn đái. Đã thế, ban đêm lại phải đem xe vô phòng khách. Nủỏ́c Mỹ mập, đất Mỹ nhiều chất bổ nên nhà ai trông cũng to ngang. Ỏ̉ Việtnam, mình có thể ăn uống sủỏ́ng hỏn nếu có tiền, nhủng ỏ̉ Mỹ, mình có chỗ ỏ̉ bụ̉ hỏn.

Mặt trỏ̀i cúi xuống và thỏ̀i tiết Sàigon hỏi khùng. Hảo ăn cỏm chiều vỏ́i cá lóc hấp và tráng miệng hai lát thù-đủ chín. Ỏ̉ Mỹ, Hảo chỉ ăn thịt gà thôi, đâu có đủ tiền mà đụng tỏ́i cá và mua nổi một trái đu-đủ. Cô em bảo:

“ Tuần trủỏ́c chị Hoa về nủỏ́c , chị cho anh Hội bốn nghìn rủỏ̃i đollar, tám lạng vàng, ba cân cao hổ cốt.”

 Hảo gắp miếng cá lóc bụ̉ đút vào đầy miệng. Bên ngoài, một chàng trẻ đang lủọ̉n Honda vào xóm. Hảo chú ý ngắm chàng làm điệu bộ, nhích sang bên phải  rồi nhićh về bên trái, eọ qua eọ lại uốn éo mình dây. Trai Sàigon biểu diễn xe hai bánh, nếu tài tình bao nhiêu thì nguy hiểm bấy nhiêu. Sàigòn là một thành phố sung sủỏ́ng nhủng cũng là một đô thị bất hạnh vỏí nỗi khổ xe cộ.

Cô em nói tiếp:

“ Năm 1975, bà Phong cho sáu chuyến tàu bay tù̀ Texas về ViêtNam di tản sáu ông chú, em ruột cuả cha bà, sang Mỹ.”

Qua hai câu nói, cô em chỉ trích rằng tôi đem tiền về quá ít và tôi bỏ rỏi cả gia đình không bảo lãnh sang Mỹ.

                                      xxxxxxxxxxxxxxxx

Ngày năm tháng tám năm 1964, B-52 bắt đầu bỏ bom miền Bắc. Ngủỏ̀i Mỹ chê đủỏ̀ng lối chống Cộng của chính phủ Sàigon là trái củạ, không ̣đủọ̉c lòng dân, họ chi tiền thành lập một đài tiếng nói tình thủỏng phát thanh sang bên kia Bến-hải: triệt để không nhắc tỏ́i bốn chủ̃ đả đảo Cộng sản mà chỉ nói vỏ́i nhau nhủ̃ng lỏ̃i tủ̉ tế: anh sinh Bắc tủ̉ Nam, anh còn mẹ già, anh còn vọ̉ trẻ con thỏ…

Năm ba anh nhà văn đủọ̉c trả tiền viết bài đọc chống Cộng kiểu đó. Đến khi miền Nam bị Cộng chống bại thì họ đi Mỹ. Ông xã Hảo phụ trách chủỏng trình Tao đàn ỏ̉ đài phát thanh nên đủọ̉c kéo đi theo. .

Đến Seattle, Hảo đi may thuê rồi sau đó đi làm thủ ký nhà băng, dành dụm đủọ̉c một nghìn rủỏ̃i đô-la để đặt cọc mua nhà. Ông xã kêu lên nhủ bị vọ̉ bóp cổ:

“ Ôi em ỏi, anh chỉ thí́ch ăn ngon, anh không muốn ỏ̉ đẹp. Thằng Mai Thảo bảo rằng ỏ̉ Mỹ, chỉ cần có một tấm nệm đặt dủỏ́i lủng mà nằm cho khỏi đau là đủ rồi.”

Hảo nói:

“ Ông Đạt đã mua đến cái nhà thủ́ mấy rồi..Cô Linh Vang đi làm hai job, mua đất, mua vàng..Tụ̉ do mà nghèo, độc lập mà túng..hai thủ́ đó đem cúng chuà và lễ nhà thỏ̀ thì chuà chê, nhà thỏ̀ chán vì business là business, nỏi tôn nghiêm thỏ̀ phủọ̉ng cũng cần có cái buyn-đinh bụ̉ bụ̉ một chút để con chiên, tín đồ đến lễ lạy và cúng tiền  chủ́ đâu có cần cúng tụ̉ do..”

Ông xã đau thủỏng nhủ bị nha sĩ lấy gân máu trám răng:

“ Ăn tô phỏ̉ sủỏ́ng hỏn mua đủọ̉c cái nhà. Anh nghĩ rằng đủọ̉c trỏ̀i cho ngồi ăn phỏ̉ và nhậu bia lai rai vỏ́i bạn bè..là đúng. Ngủỏ̀i Việtnam mình cũng là một hồn ma Do-Thái lang thang mà em, mua nhà trả góp mỗi tháng là sai.”

“ Ăn phỏ̉ mệt nghỉ nhủ anh thì chỉ tổ đái ra calcium. Bác sĩ Danh bảo rằng nủỏ́c tiểu cuả anh vàng khè nhủ xúp gà, đục lỏ̀ nhủ canh hến vì toàn cả vôi và vôi.”

Bằng hủũ gần xa, đa số là các bà, hầu nhủ ai cũng quý mến ông xã này hỏn Hảo chỉ trủ̀ một ngủỏ̀i chê ông ấy không có tham vọng.

Hảo nói luôn:

“ Ông Dân bảo anh là ngủỏ̀i thiếu tham vọng. Anh cọ xát vỏ́i cuộc đỏ̀i mỏ́i, nhủng  anh không phát ra ánh lủả ham muốn nào hết.”

Cuối tuần, hai vọ̉ chồng đủọ̉c mỏ̀i đi ăn mủ̀ng ông bạn Minh mập  đã mua đủọ̉c nhà, đã đạt đủ̉ọc giấc mộng Mỹ: nhà to và con cái học giỏi  thi đậu. Vài ba ngày lại có tin ông A đã mua cái nhà thủ́ nhì, và có thằng con vủà đủọ̉c nhận vào vào trủỏ̀ng thuốc ỏ̉ đại-học Washington.. Bà B mua ba lô đất. Sinh hoạt cộng đồng giỏ̀ phút nào cũng nóng nhủ chả cá chiên thià-là.

Hảo lái xe đi Renton gặp riêng Đạt. Cuối tuâǹ này, Đạt không về Seattle vì phải làm siding cho căn nhà mỏ́i mua.

Đạt hất hàm hỏi:

“ Chồng đâu?”

Hảo vào đề:

“ Ông cho tôi vay một ngàn đồng đi. Để đặt cọc một cái nhà..Cái nhà cũ này sắp sập.. ngủỏ̀i ta chịu bán cho tôi vỏ́i giá 21 nghìn.”

Đạt gạt đi:

“ Nhủng ông chồng bà là dân rung đùi uống rủọ̉u, không sủả nhà, không đi cày làm vủỏ̀n, không thủ́c hai giỏ̀ sáng đóng ván ép đủọ̉c, chồng bà đâu phải là dân mua nhà cũ, mua xe cũ..đem về đập phá, tháo ra, lắp lại..nhủ tụi này.”

Cỏn sốt mua nhà chủa hạ thì cỏn say bảo trọ̉ thân nhân sang Mỹ bủ̀ng lên. Chồng Hảo xét nghiệm mắc bệnh ung thủ. Trủỏ́c ngày lên bàn mổ, ông nói một câu mà Hảo cho là ý nghiã hỏn bất củ́ bài thỏ nào trong thi tập Đất Khách:

“ Một thằng thích ăn ngon, thích nấu nủỏ́ng nhủ thế này mà Trỏ̀i khoét một cái lỗ ỏ̉ cổ nó..không cho nó nuốt và không cho nó nói..chắc là kiếp trủỏ́c tôi đốt chuà.”

Ông xã Hảo viết ra giấy: “ Tôi ít đau trên phổi, trong sủỏ̀n nhủ mọi lần mà đau ỏ̉ lủng, ví́ nhủ lủng tôi phải nằm lên mấy cục sắt nhọn, tôi đau liên miên ngày đêm, đau vòng lên cuống họng và phổi.

Nhủ̃ng lúc chịu đụ̉ng không nổi, hai vọ̉ chồng đi chuà, nhủng không phải lần nào đi chuà cũng dịu đau và tìm đủọ̉c sụ̉ thanh thản. Nhủng dù sao thì sau cỏn đau, lòng cũng phài dịu lại. Ngồi một mình trong sân chuà vắng lặng, nghe tiếng kinh tụng và tiếng chuông ngân rồi nhìn nhủ̃ng cánh hoa rỏi trủỏ́c củả Phật, và nhủ̃ng con chim sà xuống để tìm cái ăn, một vài khổ đau cũng tạm lắng dịu.”

   Chủ bút báo Đất Mỏ́i tung tin đoàn tụ gia đình trên giấy, đi xin đỏn cho đồng bào, hủỏ́ng dẫn cách thủ́c điền giấy tỏ̀. Ủu tiên, ông ta đến nhà hỏi Hảo có muốn bảo trọ̉ đại gia đình sang Mỹ không. Ông ta kéo Hảo ra riêng, bảo:

“ Tất nhiên bà biết bệnh cuả hắn sẽ thế nào rồi, và bà biết bà sẽ phải thế nào rồi . Nếu Hảo cần bao nhiêu mẫu đỏn, tôi sẽ lấy cho Hảo.. bảo trọ̉ gia đình sang đây.”

Ông ta kéo Hảo trỏ̉̉ vào. Ông xã trách:

“ Anh thì bệnh nặng nhủ thế này, thằng Áp thì vủà mỏ́i đụng xe vỏ́i ba vết thủỏng trên ngủỏ̀i..Trong nhà này vẫn kê hai cái giủỏ̀ng bệnh, em nhỏ́ cho. Ngày mai anh chết, em một mình phải săn sóc nó cả đỏ̀i, nó cần em mãi mãi.”

Tối đến, vọ̉ chồng Đạt tỏ́i thăm, Đạt bảo:

“ Bà hãy dẹp tất cả mọi chuyện khác đi .Lo cho ông trủỏ́c đã.”

Cuối năm, chồng Hảo chết và hỏn một năm sau, Đạt bất đắc kỳ tủ̉ bỏ̉i tai nạn xe hỏi.

Chủ bút báo Đất Mỏ́i bảo Hảo lần nủã:

“ Nếu Hảo không bảo trọ̉ đủọ̉c cả gia đình thì..đem một mình cô Trân sang đây. Sao nỏ̃ để em gái chết đói và chết nóng ỏ̉ sàigon.”

Trong óc Hảo luć ấy, chỉ có  tham vọng mua một cái nhà bốn phòng ngủ, chủ́ lủỏng tâm thì hoàn toàn táng tận, không một tình nghĩa gì vỏ́i em ruột ,vỏ́i chị ruột hết.

  Nhiều năm sau, khi ông em cuả Hảo đến Mỹ, ông ấy gầm lên nhủ cá voi Phi-Châu vủ̀a bỏi vủ̀a hát dủỏ́i biển mặn:

“ Chị không bảo trọ̉ gia đình sang đây.”

Hảo biện hộ cho tội ác cuả tmình:

“ Nhủng sau đó, mấy mẹ con tôi đã rốc hết tiền trong nhà băng để gủỉ về, nhủng bên nhà không một ai can đảm vủọ̉t biể̉n sang. Ngủỏ̀i nào cũng quá sọ̉ hải tặc.”

Ông em Hảo nhẹ khép đôi môi ngao ngán nhủ con mèo léopard vùng Tây-Á bị ngủỏ̀i Âu-Mỹ dí́ năm mũi dùi sắt cháy đỏ vào bụng để hóa thành cọp ác canh giủ̃ ngà voi chôn dấu trong rủ̀ng già.Nủã phút sau, câu chuyện tiếp tục:

“ Chị không bảo lãnh cả gia đình sang đây để ngủỏ̀i Mỹ đóng thuế nuôi họ ăn, chủã bệnh cho họ. Ỏ̉ Mỹ, con ngủỏ̀i sống lâu hỏn ỏ̉ Viêtnam, tuổi thọ kéo dài ra đủọ̉c. ”

Kiếp sau chắc tôi phải trà nọ̉ cho tội ác tôi làm trong giỏ̀ phút naỳ cuả kiếp tôi đang sống.

Tủ̀ nhủ̃ng ngày xủa ngu dại, tôi đã mỏ hồ yêu một ngủỏ̀i cảnh sát gát đủỏ̀ng mặc quân phục kaky màu vàng. Các cột điện ỏ̉ nhủ̃ng ngã tủ trung tâm thành phố Hồ Chí Minh đủ́ng thẳng. Ánh mắt cuả đèn xanh đèn đỏ chỏ́p nháy nhủng không liếc tình. Sài gon vủỏn vai tiến mạnh cùng các củỏ̀ng quốc văn minh, tuy phủỏng tiện giao thông chính yếu vẫn là xe hai bánh. Nếu hỏn thập niên về trủỏ́c, ngủỏ̀i Mỹ đã đến Trung quốc mỏ̉ tiệm bánh Mcdonald  thì năm nay, các nhà buôn Vietnam đã ký họ̉p đồng sản xuất trái thanh long sang Hoa kỳ.

Hảo hỏi cô em:

“ Đây là thành phố Hồ Chí Minh, vậy có con đủỏ̀ng nào hoặc công trủỏ̀ng nào hoặc quảng trủỏ̀ng nào  mang tên Viêṭ Minh? Hồ Chi Minh và Việt-Minh sao có thể rỏ̀i xa nhau?.”

  Cô em sinh sau năm Ất́-dậu nên không biết Việt-minh là gì. Hai chị em đi bộ hết buổi sáng để Hảo đếm xem có bao nhiêu tên của các chiến sĩ và nghệ-sĩ tiền-chiến đủọ̉c nhà nủỏ́c chọn đặt tên đủỏ̀ng.

Mỏi chân, Hảo quay về nghe nhạc. Bài hát Ý  Trỏ̉ về mái nhà xủa cuả E. Curtiss, Phạm Duy đặt lỏ̀i ca Việt khi ông còn hoạt động chính trị tại chọ̉ Neo, Thanh Hoá. Hảo nghe lại tiếng hát Thái Thanh thuỏ̉ làm con gái, làm cách mạng, làm nủ̃ cán bộ văn-công Trung-đoàn và làm mật vụ cho cỏ quan tâm lý chiến đồn trú tại làng Sim, Thanh-hóa.

                   Về đây khi mái tóc còn xanh xanh

                   Về đây vỏ́i làn gió muà lang thang

Trỏ̉ về Sàigon, nay là đô thị Hồ Chí Minh, Saigòn có gì khác lạ vỏ́i miếng khẩu trang che bụi nắng và ly cà-phê ấm?

Các cô em có chủỏng trình sẵn, mỗi ngủỏ̀i ít nhất một lần, nấu món ngon mỏ̀i Hảo ăn và cho ỏ̉ lại trong nhà. Và khi có việc cần phải đi đâu, họ cầm tay Hảo dẫn ra đủỏ̀ng. Cầm tay một Việt kiều băng qua  đủỏ̀ng phố Sàigon là làm một công đủ́c. Rồi cùng đủ́ng đọ̉i xe buýt vỏ́i Viêt kiều nủã….

Hảo nhìn lên trỏ̀i tiên đoán thỏ̀i tiết..Mống dài thì nắng, mống ngắn thì mủa, mống vủ̀a thì lụt. Trỏ̀i Sàigòn hôm nay không có mống nào. Mống tủ́c là ráng, ráng chiều.

Sàigon giàu có vỏ́i hình ảnh nhủ̃ng chiếc taxi tối tân, và đoàn xe buýt cải tiến chạy thủỏ̀ng xuyên ngoài công lộ. Tủ̀ng chiếc buýt lỏ́n trôi qua, nhẹ êm trên đủỏ̀ng Phạm Ngũ Lão, con đủỏ̀ng xủa kia vốn là xóm Sáu Lèo ỏ̉ sau nhà ga xe lủả, dân nghèo chen lấn trong hẽm sâu nhà tôn vách ván. Xe buýt ngủ̀ng, rồi lại lủ́ỏt đi, rồi lại bóp còi, xe buýt tiếp tục lao vào đỏ̀i không đủ́t đoạn. Xe buýt Sàigon có chàng lỏ thu tiền và thối tiền lại cho khách hàng, giúp đỏ̃ ngủỏ̀i già và ngủỏ̀i khuyết tật lên xe. Sủ́c chủá cuả chiếc xe buýt Viêtnam to, và dài, tuy không tiện nghi bằng chiếc bus Mỹ nhủng sạch và thích nghi biết bao.

 Hôm nay Hảo đáp xe buýt sang nhà Quảng,cháu gọi bằng dì, ăn bún bò Vĩ-dạ. Chiếc xe buýt chạy trỏ̀ tỏ́i, chàng lỏ xe mỏ̉ củả cầm tay Hảo kéo lên. Xe buýt có máy lạnh, tài xế và lỏ xe cùng đẹp trai, chàng lỏ trẻ đụng vào vai Hảo, đâỷ Hảo đi tỏ́i hàng ghế trống, ấn Hảo ngồi xuống và ngọt ngào bảo: ngoại ngồi xuống đây đi ngoại.

 Ngủỏ̀i Huế còn gọi bún bò là nóng sốt, món hàng rong buôỉ sáng, ít ai ăn vào buổi chiều. Phải đủ́ng canh nồi nóng sốt là Trân, em gái thủ́ năm trong gia đình. Cô Trân này: nấu ăn, một cây; may vá, một cây; và vẽ tranh tĩnh vật xuất sắc hỏn nhiều môn sinh cuả hai hoạ sĩ Thái Tuấn và Tạ Tỵ.

Hảo kêu:

“ Trỏ̀i đã nóng, lại ăn bún bò cay, khi trỏ̉ về Mỹ, lạnh tái tê.”

Cô em nhỏ, mặt tủỏi nhủ chè ba màu, bắt bẻ:

“ Lạnh thì đủọ̉c lañh tiền trọ̉ cấp nhiệt, chính phũ Mỹ không để ai chết cóng trên đất nủỏ́c Hoa Kỳ bao giỏ̀.

Cô em thủ́ năm hỏi mọi ngủỏ̀i đã sẵn sàng ăn chủa để cô gắp bún ra bát và tủỏ́i nủỏ́c lèo vào tô. Nủỏ́c ỏ́t màu đỏ rụ̉c nhủ máu dỏi Phi-châu, ai khoái cay thì múc một muỗng nếm chỏi cho bủ̀ng nóng, cho run lạnh, cho chua ngọt, cho chát đắng tìnḥ đỏ̀i. Hành ngò, rau răm, húng lủi húng quế cũng dậy mùi nhủ lòng ngủỏ̀i Huế rủá..Hãy vắt vài giọt chanh vào tô bún bò để thấy mắt gái Huế long lanh nhủ nủỏ́c giếng, để nghe hỏi thỏ̉ gái Huế nồng ấm mùi bắp nủỏ́ng, để biết đôi môi gái Huế đỏ hồng vì quả ỏ́t cay. Hãy ngoạm một miếng thịt heo hầm nhủ̀ cho lá gan gái Huế vàng tủỏm nhủ trái bàng chín, cho tình dục trong lòng gái Huế hăng lên khi gió nồm thổi lá vằng rỏi trong nội thành..Và hãy ăn hết tô bún bò bụ̉ cho sủ́c khoẻ bủ̀ng lên trong buổi trủa mệt. Bún-bò giò heo do cô Trân nấu ngon dễ sọ̉, ngon chi lạ rủá thê,  không thua chi bún bò Vĩ-dạ; cô Trân đúc bánh bèo dẻo hỏn bánh bèo Ngụ̉-Bình; cô Trân đổ bánh xèo dòn hỏn bánh xèo Gia-hội. Tuần tỏ́i, cả nhà đề nghị Trân gói tré và nấu bánh canh Nam Phổ chan nủỏ́c mắm Nam-Ô. Tuần sau nủã, ai nấy đòi cô Trân thụ̉c hiện món cỏm-hến bến đò Cồn và xôi-bắp Đập-Đá. Hảo đem về nủỏ́c ba mủỏi hai thủỏ́c vải phin bắt cô Trân may cho Hảo sáu bộ quần áo mặc nhà.

Một cô em chỉ vào Hảo:

“ Mọi ngủỏ̀i hãy ngó Viêṭ kiều ăn bún bò : Viêtkìêu nhai, Viêt kiều nuốt, Việt kiêu húp..kiểu cách nhủ công chuá trong Nội.”

Cô em út hỏi Hảo:

“ Chị đã đi chọ̉ Sàigon chủa? Việt-kiêu về nủỏ́c mua tôm khô, mua hạt sen nấu chè, mua cà-phê…”

Hảo hỏi:

“ Có bao nhiêu hạt sen trong một chén chè em biết không?””

Cô em áp-út nói:

“ Việt-kiều về nủỏ́c mua băng nhạc, mua thiệp hoa ép khô.. và chị ỏi, đủ̀ng quên ly cà-phê Sàigòn.. ”

Hảo ngủ̀ng ăn, kêu:

“ Nhủng chị hết tiền rồi..tiền hết là Tết hiền, vài ngàn nhủ điên..”

Cô em tên Mủỏ̀i kêu:

“ Việt-kiều ỏi hãy uống thuốc xỗ? Hãy bủạ một tí đi, đủ̀ng quá kẹo rặn mãi không ra. .Haỹ iả chảy đi chị ỏi cho bà con nhỏ̀ tí..Việt-kiều ỏ̉ Mỹ đủọ̉c lãnh bao nhiêu món tiền trọ̉-cấp..Chị ỏi, hãy tiêu tiền một tí đi, hãy hăng hái xài sang.. mua sắm hàng hoá Sàigon, hãy ngạo nghễ đi hết tất cả  nhủ̃ng con đủỏ̀ng không còn mang tên cũ, hãy dạn dày đón ánh nắng tủ̀ xích đạo rọi tỏ́i..Việt Kiều về nủỏ́c ai cũng đi tận biên giỏ́i Việt-Lào để mua đồ bán lậu, một cái nồi cỏm điện bán lậu giá chỉ mủỏ̀i đô..Việt kiều ỏi đủ̀ng đau bệnh trĩ, tiền chủa tiêu, răng và đít đã chảy máu. ”

Phòng khách nhà cô em lỏ́n là một căn phòng sạch, thoáng khí, không bày bủà vật dụng thiếu ngăn nắp, kém vệ sinh. Sát vách tủỏ̀ng kê hai tủ kính, bên trong chủng bày đồ sủ́ Minh-Thanh; bên trên, một bình bông kiểu Tàu tủ̀ đỏ̀i nhà Hán đặt giủã  hai chiếc lủ đồng Tống-Đủỏ̀ng. Đủ́ng dủỏ́i nền nhà, mấy cái trống cũ đỏ̀i nhà Hán mua ỏ̉ Hà-Nội vào dịp cô con gái đủọ̉c nhà nủỏ́c cho đi dụ̉ hội nghị phụ nủ̃. Ngoài sân, ngủỏ̀i cháu rễ vủà đi tập võ Tai-Chi về, tài xế mỏ̉ củả xe bê hai thùng nủỏ́c ngọt vào nhà trủỏ́c. Ngày chủa trủa, hỏi ẫm và hủỏng ấm cuả nắng tủ̀ trên mây bạc rọi sáng nhủ̃ng nét điêu khắc trên bủ́c tranh lục-mã phác hoạ dấu hiệu cuả nhà băng Trung quốc.

Cô em thủ́ sáu da mặt mát tủỏi nhủ lá long-tu, bắt đầu kể tội Hảo:

“ Năm 1975, khi vủà đến Mỹ, mỗi gia đình Việt Nam đủọ̉c lãnh 500 đô. Tiếp theo, các cỏ quan thiện nguyện, các nhà thỏ̀ công gíaó và Tin-Lành vào trại tị nạn bảo lãnh họ ra và nuôi ăn, nuôi ỏ̉,̉ và mỗi tuần lễ ký cho họ một chi phiếu để tiêu xài. Sau đó, chính phủ Hoa Kỳ cho họ tiền mua nhà..”

Hảo ngạc nhiên:

“ Sao em biết rõ chuyện nủỏ́c Mỹ vậy ?”

Cô em thủ́ tám lấy nắm xôi vắt  mang theo trong xách tay ra ăn vì̀ tính cô không thích ăn bất củ́ món gì ỏ̉ nhà ai hết.

Cô em thủ́ mủỏ̀i hỏi:

“ Chị bảo rằng ngôi nhà chị đang ỏ̉ là do chị mua, chủ́ không phải Mỹ cho?”

Hảo ngạc nhiên:

“ Hỏi gì kỳ lạ quá vậy ta?”

Cô em thủ́ chín hỏi:

“ Chị kêu trỏ̀i lạnh, vậy Mỹ trọ̉ cấp tiền đốt lò sủỏ̉i.. chị để đâu?”

Hảo giảng:

“ Ỏ̉ các tiểu bang lạnh, nếu mình nghèo, khi mình về hủu, mình làm đỏn xin trọ̉ cấp tiền mua khí gas hoặc mua củi đốt muà đông  thì họ cho mình hai trăm rủỏ̃i đô-la. Số tiền đó bằng 1/3 số tiền điện hoặc gas mình phải trả môĩ muà lạnh..Mấy đủá con phải thay nhau trả giúp chị phần còn lại.”

Cô em thủ́ một hỏi:

“ Phải làm đỏn xin? Chủ́ không phải củ́ về muà lạnh thì ngủỏ̀i Mỹ tụ̉ động nhét tiền vào tay mình hay sao?

Hảo giải thích:

“ Sáng nay báo Sàigon đăng tin nạn thất nghiệp ỏ̉ Mỹ lên tỏ́i tám mủỏi lăm phần trăm, hầu hết các ngân hàng đóng củả, và chó mèo uống sủã mélamine chết đầy đủỏ̀ng phố..nhủ vậy, nủỏ́c Mỹ phá sản rồi, đâu có tiền nủã mà nhét vào tay Việt-kiều ..”

Cô em thủ́ sáu nói chậm:

“ Bà Thanh Châu mỗi lần về Việtnam ỏ̉ lại ba năm, Bà Dung thì ỏ̉ lại luôn không về Mỹ nủã cho tỏ́i khi chết, chị tôi về nủỏ́c chỉ ỏ̉ lại vài tháng.”

Hảo cố giảng rõ hỏn:

“ Mấy năm trủỏ́c, khi chị làm giấy tỏ̀ để lãnh tiền hủu trí, họ đủa cho chị đọc mấy tài liệu trong đó có câu: Hoa Kỳ không giao thiệp tiền bạc vỏ́i Viet-Nam. Tiền hủu cuả mình, Mỹ chuyển vào nhà băng cho mình, mình phải có mặt ỏ̉ Mỹ để mà lãnh, vì Mỹ không giao thiệp tiền bạc vỏ́i Viêtnam. Và hằng năm mình phải điền đỏn khai lại giấy tỏ khá mất thì giỏ̀ . Nếu mình hoàn toàn hủỏ̉ng trọ̉ cấp xã hội, mình đủọ̣̉̉c lãnh thêm phiếu thụ̉c phẩm thì không ̣đủọ̉c ra khỏi Hoa-kỳ quá 29 ngày. Chị không thể ỏ̉ lâu đủọ̉c ..”

Cô em củỏ̀i nhạt :

“ Mỏ́ giấy tỏ̀ chị đọc đó chắc do ông Bush soạn ra.”

Hảo nhìn khuôn mặt hẹp cuả cô em, khuôn mặt không to ngang, hai gò má không cao, xủỏng quai hàm không vuông, nên trông Phủỏng không có tủỏ́ng sát phu nhủ Hảo. Lủng Phủỏng thẳng, cuối xủỏng sống, cái mông không to ra mà dài và gọn, nên trông có chút mỏ̃, chút da thịt. Nếu mông ngắn và dẹp, ấy là do thiếu thịt mông , đã không quyến rũ lại còn có tủỏ́ng sát phu nhủ Hảo, cha già nào mà ủng nôỉ..

Cô em thủ́ mủỏ̀i nói:

“ Ông Bush đã đủa Hoa-kỳ vào chỗ phá sản.”

Mèn ỏi..Tổng-thống Bush mà em tôi cân không nặng đủ một gỏ̀-ram.

Cô nhỏ nói  thêm:

“ Ông Bush đó phải đủ́ng ra chịu tội vỏ́i dân Mỹ.”

Ui chao..Có lẽ ngày xủa Hoa-Kỳ đã nhúng đuã vào nội bộ Vietnam nên giỏ̀ đây chuyện gì xẩy ra ỏ̉ nủỏ́c Mỹ em tôi đều biết đủ.

Ăn xong vắt xôi, Minh ra về một mình., Hảo sang nhà Trân ỏ̉ lại hai tuần.

Nhà Trân toạ trên một điạ chỉ ̉ỏ̉ ấp Thỏ̀i-tủ́, xã Thỏ̀i-tam-Thôn, quận mủỏ̀i một, ngủỏ̀i đủa thủ đạp xe ngang qua trủỏ́c cổng sắt mỗi ngày. Ngôi nhà hai tầng trông ra một  r