Phố nhỏ

Nhỏ hiu hắt trong từng căn nhà nhỏ

Đêm trăn trở

U ẩn tình đời trên đường nhỏ khuâng khuâng

H.T.T.

Xóm tôi thuộc phường một thị xã, vừa gần Ủy ban tỉnh, vừa gần chợ, nhưng gần nhất là nghĩa địa. Nghĩa địa nghe đâu có từ thời các cố đạo bên Tây mới đến truyền giáo, lần hồi theo thời gian cứ phình ra mãi, rồi được bao bọc bởi bốn bức tường cao lừng lững, bên trên cặm đặc ngừ miễng ve chai(nhiều chỗ đã bị ai đó ghè phẳng lỳ để tiện việc leo trèo khi cần). Mồ mả bên trong toàn là mồ xây. Người ta đồn, người cuối cùng được vào đây yên ngủ cũng đã trên dưới sáu mươi năm. Trong nghĩa địa, lối đi chằng chịt được láng bằng xi măng, lâu ngày nhiều chỗ đã tróc ra hê hủng, mọc phún lên toàn cỏ dại, toàn cây xấu hỗ, với những lùm bụi cao lúp xúp, cao vượt đầu người. Đây là thiên đàng của lứa đôi dẫn nhau vào tình tự, đồng thời cũng là thánh địa của đĩ điếm.

Nhà tôi cất áp sát bức tường nghĩa địa. Kiểu dáng ngôi nhà giống y trang nhà lối xóm. Nghĩa là cũng tuềnh toàng tre lá, cốt lấy chỗ đụt mưa đụt nắng qua ngày. Kế nhà tôi là nhà bà Sáu Ngật. Bà Sáu sống với đứa con gái hơn tôi gần một tuổi, nhưng coi mòi từng trãi hơn tôi rất nhiều, tên là Nương. Nương ban ngày ngồi bện thảm xơ dừa, ban đêm tranh thủ rước khách vô nghĩa địa kiếm tiền. Giáp mí với nhà tôi còn có ngôi nhà trống trếnh của Ba Đức. Ba Đức tướng tá như hộ pháp, nghèo xác vì nghiện rượu. Lâu lâu nổi hứng, Ba Đức khều con Nương qua ngủ ký sổ. Ký sổ giá hai chục. Tiền mặt giảm được năm ngàn.

Nghĩa địa nay không còn nữa. Thị xã đã biến nó thành công viên để bài trừ ổ tệ nạn xã hội. Nhưng vào cái thời thị xã đang tiến hành san phẳng nghĩa địa, xóm tôi vẫn còn nguyên vẹn sự nghèo khó với những ngôi nhà lá xơ xướp, quanh năm ngập trong mùi hôi hám của rác rến. May mà xóm lọt thỏm giữa bốn bề phố xá hực hỡ, nên ít ai biết được sự túng kiết dơ dáy của xóm.

Cuối xóm có ngôi chùa. Sư trụ trì tuổi xồn xồn chừng ngoài bốn mươi chút đỉnh. Vị sư này trần tục lắm. Lâu lâu tôi vẫn thấy ông ta ngồi nhậu thịt chó với Ba Đức dưới gốc xoài tượng, nằm khuất tận cuối góc vườn chùa.

Năm thị xã quyết định giải tỏa mặt bằng nghĩa địa, Ba Đức rủ đám thanh niên trong xóm đứng ra thầu bốc mả. Công cán bèo bọt nhưng đám phu trẻ vẫn hăm hở làm việc tới trối chết. Là họ ham mấy cái răng vàng, khâu vàng, vòng đá cẩm thạch, hy vọng được chôn theo người khuất đất. Còn cái trúng nhãn tiền là những cỗ áo quan được đóng bằng gỗ bên rất dày, theo thời gian vẫn còn nguyên y sì , bán rất đắt giá. Hôm nào thấy họ ăn nhậu ì xèo là cầm chắc hôm đó họ trúng qủa, vớ được món gì đó của người đã khuất. Tiền cõi âm không giữ được lâu trong túi.

Trước năm giải tỏa nghĩa địa, có một vị bác sĩ đến xóm tôi mua đất cất nhà. Nhà cửa xong xuôi, tôi nghe ông ta nói, đất xóm này nay mai là vàng, chỉ cần vài ba năm nữa là tính vàng cây theo từng mét. Dân xóm tôi nghe vậy, ai cũng vênh vang đắc chí, thấy ai tìm hỏi mua đất cũng hét giá tận mây xanh.

Ông bác sĩ có bốn người con. Cô đầu trắng mủm mỉm nhưng bị tâm thần, tay chân rung rung, môi lúc nào cũng nhểu nhảo, trông ớn lắm. Bệnh tình cô ta kỳ hết biết. Mùa khô nóng nực, mỗi ngày cô ta vài lần tắm truồng nhông nhổng ngay vòi nước bên hông nhà. Hễ cứ thấy trẻ con thò thụt nơi hàng rào là y như rằng cô ta đang truồng.

Đùng một cái cô tâm thần có bầu. Chắc là ai đó trong đám bạn nhậu của ông bố. Bởi vì từ khi cô con nổi bụng cum cúm, cấm thấy ông bố mời ai về nhậu nữa. Hôm cô hạ sanh, tôi là một trong những người được mời sang ghì giữ chân tay cô ta để cho bà đỡ làm phận sự. Cô ta giãy dụa dữ lắm, người gồng lên cong vòng, mồm la bãi hãi những tiếng vô nghĩa như: goa… gui… da… Đôi mắt cô trợn ngược, tay chân quờ quạng cào cấu, miệng sùi bọt, toàn thân nhớp nhúa mồ hôi. Vậy mà đùi ngực vẫn cứ phếu ra hêu hếu trắng. Ba Đức nói với tôi: “Con nhỏ che mặt đi thì bị vằm là phải”.

Nhỏ Nương xóm tôi vậy mà tốt. Không ai nhờ cậy mà nó tự ên nhào qua nhận nuôi thằng cháu “mặt tượng” của ông bác sĩ. Từ ngày nhập vai mẹ, nhỏ Nương đứng đắn hẳn ra, ít thấy tò vè rước khách vô nghĩa địa.

Thế rồi ông bác sĩ đang không bỗng lăn đùng ra chết. Ông chết tại sân banh. Hôm đó đội tuyển tỉnh tôi đá một trận banh cực kỳ gay cấn với tuyển tỉnh bạn, tranh nhau cái vé vào chung kết cúp khu vực. Tỉnh tôi bị dẫn trước hai một, tưởng đã vô phương gỡ huề, ai dè còn một phút chót, tỉnh tôi được hưởng qủa phạt đền. Cả sân bóng nín thở. Khi tiền đạo vừa co chân sút bóng thì ông bác sĩ té bật ngửa, tắt thở.

Đám ma ông bởi vậy rồng rắn không biết bao nhiêu là người. Dân xóm tôi không một ai vắng mặt. Xác quàn tới ba ngày mà ngày nào cũng nghịt nghịt người tới viếng. Bà qủa phụ bởi vậy phải cho đứt Nương đứa cháu. Vậy là Nương thành mẹ. Ngặt nỗi, không biết khai sanh cho thằng nhỏ làm sao. Đang hồi bí bách thì Tùng Đực vác mướn ban đêm ngoài chợ cá xung phong nhận Nương làm vợ. Cấp giấy hôn thú rồi, ủy ban phường thở phào nhẹ nhỏm.

Tùng Đực cũng người trong xóm, nhưng nó không có nhà. Ban đêm nó đeo chợ cá vác mướn kiếm tiền, ban ngày về góc chùa ngủ vùi cả buổi sáng. Buổi chiều Tùng Đực đánh chiếc xà lỏn chim cò dài qúa đầu gối, dạo lòng vòng trong xóm. Đi mỏi chân thì sà vô quán cóc bà Bảy kêu xị đế với dĩa phá lấu. Vừa uống nó vừa ngóng cổ ra lộ, gặp ai trong xóm ngang qua cũng ới ới gọi vô. Ới một hồi có khi được năm ba người cùng nhậu. Mà dân xóm tôi khí khái lắm, ai tấp vô cũng đóng góp phần mình. Nghèo ở đâu không biết, chứ cứ theo sổ nợ, người nào mỗi tháng cũng ký vài ba trăm ngàn xông xổng.

Nghèo thì hay nhậu, mà nhậu riết l