Nụ cười Xuân

Thắm Nguyễn

Tôi ngồi bó gối, nhìn những đốm lửa li ti, tí tách, tỏa ra từ những khúc củi đang cháy rực. Cái cảm giác chưng hửng, ngỡ ngàng làm tôi chếnh choáng như say rượu. Không biết từ bao giờ, tôi gần như chấp nhận việc Phúc hủy bỏ những buổi tiệc tùng hoặc những cuộc rong chơi đã tính trước, để đi đâu đó hoặc làm việc gì cho Gia Chinh. Nhưng lần này thì khác, buổi họp mặt với lũ bạn thời trung học ngày hôm nay rất quan trọng, vì đây là lần đầu tiên mấy đứa con gái xí xọn của thuở áo trắng học trò, mang đức lang quân đến để ra mắt nhóm bạn bè cũ, có đến tám năm không gặp nhau. Sau “lễ ra mắt” trang trọng tại một nhà hàng nổi tiếng, các anh chồng sẽ được thả về, còn bọn tôi sẽ kéo đến nhà một đứa bạn trong nhóm, và tại đây, “ngũ long công chúa” tha hồ quậy. Ðiều thú vị hơn nữa là cuộc họp mặt này lại rơi vào tuần lễ cuối năm, nên chúng tôi sẽ có dịp thưởng thức bánh mứt và các món đặc sản của ngày Tết trong lúc tía lia chuyện xửa, chuyện xưa một cách thoải mái mà không cần giữ gìn ý tứ, y như thuở mười tám, đôi mươi. Cả tuần nay, tôi đã bỏ thì giờ đi hết tiệm này, đến tiệm khác để chọn cho mình một chiếc áo đầm thật vừa ý, không quá lộng lẫy cũng không quá đơn sơ, mà phải quý phái một cách kín đáo. Phúc cũng vậy, tôi chọn cho anh một chiếc áo sơ mi phơn phớt màu lá mạ và chiếc cà vạt màu bạc với những sọc chéo mỏng, màu xanh đậm. Tất cả đã được chuẩn bị thật kỹ lưỡng – chắc tụi bạn cũng không khác gì tôi, vì đứa nào mà chẳng muốn chồng mình điển trai, phong cách và lịch sự nhất. Vậy mà khi tôi đã sẵn sàng để ra xe thì Phúc nhận được điện thoại của Gia Chinh. Không biết chuyện gì đã xảy ra mà con bé khóc nức nở và Phúc chỉ kịp ôm lấy bờ vai tôi, hôn lên má một cái thật ấm với câu nói ngọt lịm:

– Xin lỗi em, con gái đang cần bố. Anh phải đi ngay, sẽ đền cho em vào dịp khác. Xin lỗi em. Ðừng giận anh nghe cưng!

Còn có dịp khác nữa sao? Tôi thảy chiếc ví lóng lánh những hạt thủy tinh lên sofa, ngồi bệt xuống bệ lò sưởi, nước mắt như chực trào ra “Má ơi! chỉ vì cãi lời má mà bây giờ con phải ngậm đắng, nuốt cay!”. Có bao giờ Phúc nhận ra nỗi tủi thân cũng như sự ganh tỵ đang ẩn giấu trong lòng tôi không? Má thường an ủi mỗi khi nghe tôi than thở như thế bằng câu nói vô thưởng, vô phạt:

– Ðàn ông mà!

Ðang giận Phúc, nên tôi muốn má phải lên án, kết tội Phúc. Cái tội làm cho cô con gái cưng của má thỉnh thoảng lại phải rơi nước mắt. Nhưng không, ngày trước, má chống đối quyết liệt cuộc hôn nhân của Phúc và tôi bao nhiêu, thì bây giờ lại ngấm ngầm bênh vực anh bấy nhiêu. Những ai đã từng chứng kiến cảnh cô dâu khóc nức nở trong tiệc cưới, vì mẹ mình nhất quyết không tham dự cái đám cưới mà bà cho rằng làm mất thể diện gia đình, sẽ không tin những điều trái ngược đang xảy ra. Ðã một lần tôi hỏi má:

– Ðàn ông thì sao?

– Thì hời hợt, vô tâm, không để ý những chuyện nhỏ nhặt.

Tôi lắc đầu phản đối:

– Nhưng ba đâu có như thế. Con thấy, chỉ cần má nhăn mặt là ba đã ríu rít hỏi han, chuyện gì vậy em? em có sao không?

Cái lườm mắt của má không giấu hết nỗi sung sướng:

– Ôi chao! đâu có ai mà tẳn mẳn như ba mày.

Tôi phụng phịu:

– Má có biết con thèm cái tẳn mẳn đó biết chừng nào không?

Má vuốt tóc tôi, mắt đỏ hoe:

– Con biết tại sao má không đồng ý cuộc hôn nhân của con và Phúc không? Vì má đã nhìn thấy những khó khăn mà con phải đón nhận. Con gái của má lại là người yếu đuối từ thể chất đến tinh thần, má sợ con không chịu đựng nổi. Con thử nghĩ, làm sao má có thể chấp nhận đứa con yêu quý, xinh đẹp của má lấy người chồng lớn hơn cả chục tuổi đã một lần ly dị, lại còn có con riêng. Tim má đau như cắt khi thấy con bước chân vào con đường đầy chông gai. Hơn nữa, có đứa con nào lại không xót xa khi nhìn thấy mẹ mình buồn bã, héo hắt trong khi bố thì đang sung sướng, hạnh phúc bên người đàn bà khác.Và rồi, chính đứa con đó sẽ tạo ra sóng gió. Những cơn sóng đó nhiều khi chỉ làm chao đảo mặt nước, nhưng đôi khi, sức cuồng nộ của nó có thể cuốn trôi tất cả.

Tôi vội vàng lên tiếng bênh vực Gia Chinh một cách rất nhiệt tâm và thành thật:

– Nhưng Gia Chinh không như thế. Nó rất ngoan và rất thương con.

Một nụ cười hài lòng điểm trên môi má:

– Ðó là cái phước của con. Bởi vậy, má thương Gia Chinh như thương đứa cháu ngoại ruột thịt của má. Nhưng nếu con đã nhìn thấy điều đó, sao cứ giận hờn mỗi khi Phúc lo lắng chăm sóc nó.

Tôi bối rối bào chữa:

– Tại… tại vì Phúc không nghĩ đến cảm giác của con. Lúc nào Phúc cũng đặt đứa con riêng của mình lên hàng đầu, thì trách sao con không nổi giận.

– Nhưng nhờ sự chứng tỏ mình là một người cha có trách nhiệm đối với đứa con bất hạnh mà Phúc chinh phục được cảm tình của ba má. Lần con trở về nhà khóc bù lu bù loa sau đám cưới chỉ có vài tháng, má đã tìm Phúc mắng một trận. Phúc im lặng ngồi nghe với thái độ nhẫn nhịn, trên khuôn mặt không lộ chút khó chịu hay bất mãn. Khi má đứng lên, chuẩn bị ra về, Phúc đã lễ phép thưa “Xin má tha lỗi và hiểu giùm con. Nếu như con chỉ biết tìm hạnh phúc cho bản thân mình, thì vô tình con lại rạch thêm một vết cắt vào trái tim bé nhỏ của đứa con vô tội. Con yêu Hạnh Duyên bằng tất cả tấm lòng của con và nguyện sẽ mang đến cho Duyên một cuộc sống sung sướng, từ vật chất đến tinh thần. Nhưng xin cho con được làm tròn bổn phận người cha. Một người cha có lỗi với con gái của mình, vì đã tạo ra nó mà không cho nó một mái ấm gia đình”. Câu nói đó đã đánh trúng vết thương sâu hoắm mà ông ngoại đã để lại trong lòng má, lúc má dắt hai cậu tìm ông, sau khi bà ngoại qua đời. “Lớn rồi, tự lo thân đi, mấy đứa nhỏ ở nhà này tao lo còn không nổi, làm sao gánh thêm ba miệng ăn”. Mười lăm tuổi, nhưng má cũng đủ già dặn và gai góc để trả lời “Không lẽ, chỉ có những đứa do bà vợ trẻ của ba sinh ra mới là con của ba, còn tụi con là thứ dư thừa, rác rưởi sao?”. Vừa giận, vừa tủi thân, má về quê, tìm bà dì Tư, chị của bà ngoại và nương náu nơi đó cho đến lúc trưởng thành. Suốt quãng đời thơ ấu, má đã sống với mặc cảm mình là đứa con bị bỏ rơi và luôn cảm thấy lạc lõng bơ vơ, thiếu hẳn tình thương của cha, dù cha vẫn còn hiện diện trên cõi đời. Sau cuộc gặp gỡ không ai biết giữa má vợ và con rể, má đã có cái nhìn khác về Phúc, và trong sự cảm mến có cả lòng khâm phục. Phúc rất thương yêu và nâng niu con, điều đó ai cũng nhìn thấy. Vì thế, con hãy cố gắng vượt qua sự ích kỷ thường tình, để xóa đi cái ranh giới luôn có giữa mẹ ghẻ và con chồng. Ðiều này sẽ giúp cho gánh nặng trong lòng Phúc được nhẹ đi phần nào và càng làm cho Phúc quý con hơn, Gia Chinh cũng sẽ thương con hơn.

Tôi – đứa con gái ngoan của má – đã răm rắp làm theo lời má dạy. Nhưng lần này thì ngoại lệ. Bởi vì tôi là người khởi xướng chương trình hội ngộ, kêu gọi, tập họp bạn bè, cuối cùng lại biến mất. Ðể rồi xem, mấy đứa bạn chanh chua của tôi sẽ mặc sức mắng nhiếc, rủa sả tôi cho đã cơn giận. Phúc ơi! em sẽ giận anh, sẽ ghét anh cho đến hết cuộc đời này!!!

o O o

Gia Chinh gối đầu lên đùi tôi, say sưa chìm vào giấc ngủ. Những giọt nước mắt còn đọng ướt trên đôi mắt một mí với hàng lông mi dày đen nhánh. Tôi vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trên vầng trán thông minh của đứa con gái mười hai tuổi, đang co rúm người trong nỗi sợ hãi trước căn bệnh thập tử, nhất sinh của mẹ mình.Và đó cũng là lý do để tôi không còn giận hờn Phúc nữa, khi biết vì sao anh thất hứa với tôi, để tất tả chạy đến với con gái. Lần đầu tiên, sau hai năm làm vợ Phúc, tôi mới nghe anh kể về cuộc hôn nhân tan vỡ của anh và người vợ cũ.

“Mười bốn năm trước, anh và Gia Minh vừa gặp nhau đã bị cú sét ái tình giáng trúng. Lúc đó, cả hai còn trẻ, nên chỉ sống theo cảm tính với tất cả sự đam mê cuồng nhiệt. Sáu tháng quen biết chưa đủ để hiểu nhau một cách tường tận, đã vội vàng kết hôn. Về sống với nhau không đầy năm thì đã nhận ra sự khác biệt quá to lớn giữa hai vợ chồng. Gia Minh mồ côi từ nhỏ, phải nương tựa vào gia đình chú ruột. Người thím dâu và các con đối xử với Gia Minh rất lạnh lùng, có phần khắc nghiệt, nên với bản năng tự vệ của một đứa trẻ cô thế, tính tình Gia Minh trở nên ngang bướng và tự ái ngất trời. Bởi tính nết đó mà khi sống với nhau, Minh cứ ngông nghênh làm mọi việc theo ý mình, không cần biết đến cảm giác của chồng. Khi bé Chinh được ba tháng thì Minh gia nhập vào nhóm bạn mới, đi chơi khắp nơi, b