- Hôm trước, ông nội hứa với cháu nói mấy vần đề. Ông nội nhớ không?
- Nhớ chớ! Trước hết, ông nội nói với cháu ý định là kỳ nầy, vào phòng phiếu, ông nội sẽ không chọn ai làm tổng thống hết. Cháu hiểu tại sao không?
- Dạ không!
- So với các nước trên thế giới, lịch sử Mỹ ngắn hơn lịch sử các nước đó, nhưng nước Mỹ bây giờ là vẻ vang nhất, nước Mỹ giàu mạnh nhất, dân chủ, tự do nhất, dân chúng hạnh phúc nhất. Mỹ có rất nhiều cái nhất, cháu có hiểu tại sao không?
- Cháu muốn ông nội giải thích.
- Một quốc gia khi thành đạt, vượt lên các vị trí cao, giàu mạnh, văn minh, tiến bộ là nhờ lãnh đạo, phải không?
- Ông nội nói đúng. Cháu có học về Minh Trị Thiên Hoàng của nước Nhật.
- Hay quá. Mấy thế kỷ trước, nước Nhựt cũng “chìm đắm” trong vòng u tối, lạc hậu như các nước châu Á khác, ngay cả với Trung Hoa, là “trung tâm” của châu Á thời bấy giờ.
- Sách lịch sử cháu học cũng có nói câu: “Tiếng súng đại bác của đô đốc Perry trên chiến hạm của ông bắn vào nước Nhật đã “thức tĩnh” Minh Trị Thiên Hoàng.”
- Nhựt có Minh Trị Thiên Hoàng là hàng đầu, những người kế nghiệp là người giỏi, những ông tướng tài, nhưng xuất sắc thì không bao nhiêu. Nước Mỹ, sau những thiên tài như Washington, Jefferson, Adam mà người ta tôn làm “Quốc phụ” - Quốc phụ là cha già dân tộc đấy - họ còn có biết bao nhiêu tổng thống tài ba, hiếm có. Chẳng hạn như Lincoln, là người dẹp được cuộc nội chiến Mỹ, thống nhứt đất nước. Cháu đi Las Vegas chưa?
- Cháu mới từ bên đó lái xe qua Cali.
- Đến Vegas cháu thấy gì lạ?
- Nơi giải trí vĩ đại nhất thế giới.
- Không phải ở đó. Đập Hoover là vĩ đại, chứng tỏ tài ba của ông tổng thống nầy, biến sa mạc Great Basin với Mojave thành nơi trồng trọt, chăn nuôi được, có nghĩa là biến sa mạc thành ruộng vườn và nơi giải trí… Đến Nevada, ông nội nghĩ cháu không cần ghé vào sòng bạc Lasvegas làm gì, mặc dù nó vẫn là hòn ngọc mà “hòn