Hồ Đắc Vũ

Tôi đẩy cửa, treo áo, nón, găng tay, đi thẳng vô tủ lạnh, lấy lon bia, khui, phựt! Làm một hơi.

– Có bún bò trên bếp.

Tôi đặt lon bia xuống bàn, mở tủ, lấy tô, muỗng, tới bếp.

Vợ tôi bước ra.

– Nhưng chưa mua bún, anh ăn đỡ với bánh mì!

– !!!@?

Tôi bỏ tô, muỗng, với tay lấy lon bia, uống. Nhìn vợ.

– Em nấu bò, chưa có bún…Vậy sao gọi bún bò?

– Em đang nhuộm tóc, mai đi đám cưới. Quên mua.

– …Nên bây giờ ăn bún bò với bánh mì?

– Ừa! Hồi đó em ăn hoài.Cũng ngon.

Vợ tôi tên Sa Ri, người Miên lai Việt, quê Vĩnh Hòa, An Giang, chưa bao giờ biết Sài Gòn, theo gia đình đi Mỹ, gặp nhau tại Boston.

– Vậy thì ăn bún riêu với bánh phở cũng ngon chứ gì?

Cô tỉnh bơ.

– Chưa ăn. Nhưng em chắc cũng được!

Vợ tôi tới Boston định cư, xong đại học thì gặp tôi.

Chúng tôi gặp nhau tại quầy cá, chợ Việt Nam, thấy cô xinh xắn, cũng đang mua cá, tôi làm trò.

– Tôi muốn mua con cá Thu này!

Tay chỉ vô con cá Ngừ.

Người bán cá lấy liền.

– Hổng phải cá Thu, cá Ngừ…Anh ơi!

Tôi quay lại.

Cô gái cười.

“Anh ơi” rặt giọng miền Nam làm tôi chết đứng.

– Hi! Em chỉ giùm anh con cá Thu! Cám ơn.

– Nè anh! Cá Thu da láng trắng, cá Ngừ da đen, có sọc, gần đuôi có những ngấn xương…

Người bán cá đổi.

– Anh mua về nhờ bạn nấu.

Tôi làm trò tiếp.

– Nhưng bạn anh bệnh…Em biết nấu không?

Mặt tôi ngu lại.

– Em giúp anh giùm! Ðây là bữa ăn tối trong 5 ngày! Nếu vì lẽ gì không nấu được…

Tôi ôm đầu.

– … Thì anh sẽ ăn sống, suốt một tuần!

Cô ta sập bẫy một cách tử tế.

– Ô! Tội vậy. Ðể em nấu giùm.

Số phone của anh, anh tên là Ðức, em tên là Sa Ri, số phone của em…

Thủ tục quen biết hoàn thành trong một phút.

Xong!

Nhờ con cá Thu, tôi quen em Việt Nam đẹp nhất đời tui!

Ðiện thoại kêu.

– Hello!…Hello! Chào em, cá Thu khỏe không?… Xin lỗi! Em khỏe không?

– Dạ Cám ơn, khỏe anh! Cá kho xong rồi, anh cho địa chỉ em mang tới.

– Cám ơn em!

5 phút sau.

– Hello! Hi Sa Ri! 5 giờ, chiều thứ 6, em tới, anh đợi… Nhà số.

Trưa thứ 6, xong việc, tôi chạy lẹ về, ghé mua ổ bánh cheese, chai Martini, cắt tóc, tắm rửa, cạo râu, diện đồ đẹp, mở cửa sẵn, đợi từ 3 tới 5 giờ, lâu quá…

Tôi lăn ra ghế ngủ khò.

…Em Sa Ri! Anh Quốc! hai đứa tui ôm nhau hun mùi mẫn, mắt em nhắm nghiền, thở khò khè như bị suyễn, tôi đẩy ra, mẹ ơi! Con cá Thu! Tôi đang ôm hun cái đầu cá Thu, tanh rình! La lớn.

– Ahhhhh!

Tôi mở mắt, Cô gái chạy ra cửa.

– Anh ngủ ngon quá!

– Ủa? Sa Ri, em tới hồi nào?

– Cửa mở sẵn, em biết anh đợi nên vô nhà… Thấy anh ngủ khò, chưa kịp kêu thì anh la lên, em sợ, chạy…

– À! nằm mơ!

Tôi đứng dậy, kéo áo quần, vuốt tóc, cười.