Ðối với Du, cuộc sống đã có lúc trải qua không dễ dàng như tưởng. Ngày qua, đêm xuống; đâu phải như mặt trời lên rồi tắt – mà từng phút, từng giây – ngay cả trong giấc ngủ cũng có những đối chọi trong Du. Tâm tưởng Du nhiều khi mơ hồ trôi giạt về một phía nào đó, nơi không có bóng người, nơi chỉ có mình Du đứng với nỗi mông mênh, hiu quạnh. Nhiều khi, Du thấy mình như trôi tuột xuống một chỗ trũng đen ngòm. Và, trong óc Du vang lên tiếng kĩu kịt của sợi dây thừng xoắn tít lại với nhau. Âm thanh khô khốc mà ngày xưa Du cùng mẹ đã tước từng mảnh vỏ trái dừa ra, bện lại thành những sợi dây dài. Những sợi dây đắp đổi đời sống qua ngày, nay thỉnh thoảng lại trói chặt Du lại – như một dạo đã từng trói chéo cánh tay anh Du, khi họ nắm đầu anh lôi ra từ gầm giường cùng chiếc máy đánh chữ cũ kỹ đang dở dang “tài liệu phản động”. Du nghe rõ tiếng gào thê thiết của mẹ Du, rất lớn. Du hốt hoảng ú ớ, tay chân bới cào chung quanh.

Tỉnh dậy, Du chỉ thấy mình trơ trọi trên chiếc nệm trũng một khoảng rất lớn; chiếc nệm bị gãy  một số lò xo ở giữa , kê sát trong góc phòng. Bên kia, hai chiếc khác được ánh sáng của ngọn đèn đường chiếu hắt hiu một khoảng yếu ớt. Thằng bạn cùng phòng đang nằm nghiến răng trèo-trẹo. Một tên khác nằm toác mồm ra ngủ với tiếng thở ào ào thoát ra từ cuống họng, từng hồi.

Vậy đó, giấc ngủ rồi bị kéo xệch đi đâu mất. Du trở mình, mở lớn mắt vào khoảng không sền-sệt. Ðêm rì rầm tiếng máy điều hòa không đủ làm cho người Du khô ráo mồ hôi. Vài chú gián nô đùa trên bức tường vàng xỉn trước mặt. Không gian của chúng về đêm. Không! Còn Du nữa chứ. Không phải Du cũng đã từng đêm mục kích những chú gián rượt nhau làm tình trên vách à? Lỗ hổng ở trên nệm như dãn ra rộng hơn rồi đẩy tuột Du xuống dưới. Du co mình như con tôm, nằm thấp thỏm chờ sáng.

Ðêm dài. Du nghĩ tới ngày mai chợt thấy nản lòng. Một ngày chưa đến nhưng những toan tính về nó đã làm cho Du muốn điên đầu. Ngày mai. Lại những cái đơn. Lại nhảy vào xe nổ chan chát trên đường phố. Lại ngồi chờ khô mảng áo sau lưng (của khoảng thời gian gồng mình chịu nóng trên xe), để bước vào xin việc. Qua rồi những lúc áo “vest” cà-vạt cầm phong bì hồ sơ. “Anh không có kinh nghiệm nào hết”. “Mẹ kiếp! Mới ra trường thì làm sao mà có kinh nghiệm được? Mấy ông cũng phải cho người ta làm rồi mới có kinh nghiệm chứ!”. Du nổi cáu chửi thầm trong đầu, nhưng miệng vẫn cứ gắng gượng nắn một nụ cười.

Qua rồi những ngày chờ đợi thư hồi báo, hí hửng ba chân bốn cẳng chạy về phòng. Dùng kéo trịnh trọng cắt một cạnh, hồi hộp mở ra. Thấy ngay chữ “Thank You” là Du không buồn đọc tiếp. Nỗi thất vọng lại thêm một lần nữa kéo khuôn mặt Du trệ xuống một đường dài.

Giờ đây. Áo thun quần “jeans” giản dị cho mùa Hè. Vẫn những công ty. Vẫn những câu hỏi. Vẫn bị từ chối: “You’re over qualified”. Du đâm ra có… kinh nghiệm: không cần phải khai báo bằng cấp gì hết với những công việc chỉ nhờ vào đôi bàn tay. Ðó! Kinh nghiệm xin việc của Du chỉ giản dị có thế. Cho nên, Du quyết định lấy cái “job” ngày mai ở viện dưỡng lão. Nghĩ đến đây, Du chợt thấy nhói đau. Lỗ hổng càng rộng ra hơn, và Du lại bị trôi tuột xuống đó lần nữa. Du nhắm mắt, trào lệ rồi thiếp đi.

oOo

Ngày đầu tiên nhận việc thì Du đã có cái tên mới do một bà già tặng:

“A Little Blue Boy.”

Du quay lại, nhớn nhác tìm kiếm người phát ra giọng nói đó trong phòng ăn rộn ràng âm thanh dao nĩa. Một cánh tay gân guốc vẫy vẫy từ trong góc phòng, cạnh cây “palm” giả. Du hơi khựng lại một chút rồi bước tới:

“Baby! Are you calling me?”

Bà già ngồi trên chiếc ghế lăn nghe Du nói, cười phun cả thức ăn ra thảm. Du hơi khó chịu, nhưng nhìn nụ cười móm mém dễ thương lạ, Du lại đến gần cầm khăn lau miệng cho bà. Bà già tiếp tục cười. Du đỏ mặt lúng túng:

“Bà cười gì tôi nào?”

“Tại mày gọi tao là ‘baby’”.

Du càng đỏ mặt hơn. Trước khi bắt tay vào việc, Du đã được dặn dò kỹ lưỡng. Nào là phải kiên nhẫn. Nào là người đến tuổi già, họ càng giống như trẻ con, thích được chiều chuộng. Có lúc họ còn rất thích được gọi là “babes” nữa. Nào là đừng bao giờ tỏ thái độ cho họ biết là họ già cả, vô dụng, bởi họ rất mặc cảm và dễ nóng giận… vân vân và vân vân… Nhớ lại khuôn mặt nghiêm trang của người y tá sáng nay dặn dò tới lui, làm Du muốn phì cười.

Du loay hoay với chiếc khăn trên tay, chẳng biết nói gì khác. Bà già vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh:

“Mày ngồi xuống đây. Mới làm ngày đầu hở. Mày có biết mày trông ngộ lắm không?”

Du cười:

“Tôi có gì đâu mà ngộ?’

“Mày ngơ ngác và bé bỏng như con chim. Mày là “A Little Blue Boy”.”