Tập 1

HẠ ĐOAN nghe lạc lõng giữa tiếng ồn ã, tiếng chạm cốc nghe buốt cả óc trong tiệc hôn nhân của người từng thề thốt yêu nàng. Nàng giữ nụ cười hờ hững trên môi. Cô dâu chú rể hớn hở mời rượu và nhận về những lời chúc tụng trăm năm đầu bạc… Vậy đó, chi có nàng là đang buồn tê tái, một nỗi buồn của người bị bỏ rơi.

– Này, cô bé ! Sao nãy giờ cứ lặng lẽ thế kia ?

Không thèm liếc nhìn xem người đàn ông vừa hỏi là ai, cũng không mỉm cười cho lịch sự, Hạ Đoan đáp :

– Cám ơn. Tôi…. hơi khó… chịu.

– Vậy mời cô dùng thêm món này.

Hạ Đoan vội bịt miệng chén, mắt cũng không nhìn lên :

– Tôi dùng đủ rồi, cám ơn anh.

Miếng thịt gà chiên bơ trên đường vào chén nàng, ngập ngừng một chút rồi đổi hướng và tiếng cười nhẹ :

– Vậy à, cám ơn nhé. Miếng thịt gà này ngon ghê.

Có lẽ anh chàng hơi quê vì nàng từ chối thẳng thừng. Mặc kệ, Hạ Đoan đang buồn. Yêu nhau năm cuối của trường đại học, nhưng tưởng ra trường, Trọng sẽ cưới mình, nào ngờ… Đoan nhận được tấm thiệp cưới. Vợ Trọng là một cô nàng con nhà giàu, Trọng hỡn hở khoe với mọi người. Giờ Hạ Đoan mới nhận ra sự tầm thường của anh ta.

Vẫn giọng nói của anh chàng khi nãy, đang đứng đâu đó phía sau Hạ Đoan :

– Mời cô dâu chú rể sang bàn nay.

Hạ Đoan cau mày, tự dưng thấy ghét anh chàng lắm chuyện này. Dẫu biết tình cảm giữa mình và Trọng đã hết, nhưng nàng vẫn cảm thấy khó xử khi đối diện với anh ta. Hạ Đoan thoáng chút bối rối, có nên đối diện với hắn hay không ? Nghĩ vậy, nhưng Hạ Đoan vẫn không nhúc nhích. Việc gì phải ngại chứ ? Hắn phải là người xấu hổ chứ không phải là nàng. Nghĩ vậy, Đoan ngước lên, cũng là lúc Trọng và cô dâu của anh ta đang đến.

Hạ Đoan nhìn thẳng vào Trọng. Anh ta cũng vừa bắt gặp mắt nàng vội lảng tránh ngay. Thấy vậy, Hạ Đoan cảm thấy hả dạ, ít ra anh ta cũng hiểu hành động của chính mình tốt xấu ra sao.

Lại giọng của kẻ lắm chuyện khi nãy :

– Nãy giờ bàn này chờ hai người đến lâu rồi nhé. Trong bàn có một cô bé hình như đang…. kiêng ăn. Có lẽ cô dâu hoặc chú rể phải đích thân mời thôi.

Hạ Đoan thấy bực mình gã đàn ông cứ nhắm mình mà kiếm chuyện. Nghe giọng nói thì không đến nỗi nào, nhưng sao lại thài lai chuyện người khác vậy ?

Tiếng vỗ tay hoan hô ủng hộ lời đề nghị của anh chàng lắm mồm làm Hạ Đoan càng nổi nóng. Cô nuốt giận, trừng mắt nhìn và lại chạm vào mắt Trọng. Anh ta giật mình trước cái nhìn dữ dội của Hạ Đoan, đưa tay cầm đũa ra gắp thức ăn như một cái máy.

– Không được bỏ vào chén, phải đưa đến tận miệng mới được.

Suýt nữa Hạ Đoan thục khuỷu tay vào gã thanh niên phía sau cho hắn ta toáng lên, nhưng nàng kịp nghĩ lại. Từ lúc đến đây, có người đã chỉ trỏ nàng xì xầm. Họ biết nàng và Trọng đã có thời gian thân thiết với nhau. Bây giờ nàng phải biết kiềm chế chứ không khéo người ta cười cho.

Nghĩ vậy Hạ Đoan hất tóc, ngẩng mặt tươi cười, vẻ chờ đợi…. miếng cua rang me mà Trọng vừa gắp lên. Trọng nhìn cô, đưa miếng cua đến gần, bất ngờ Hạ Đoan sầm mặt, ngoảnh đầu nơi khác làm Trọng quê quá. Anh chuyển miếng cua sang cô dâu bên cạnh. Chẳng may, cái càng cua chĩa vào má cô dâu, màu đỏ của nước ướp dính vào má, tạo nên một khuôn mặt giống hề rất buồn cười. Thế là những cái trố mắt, cái chúm môi và tiếng cười của mọi người không nén được, bật ra.

– Ôi ! Anh Trọng này không khéo léo chút nào.

– Phải rồi. Phải phạt.

Nhiều tiếng ủng hộ vang lên :

– Đúng rồi. Phạt sao đây Vũ ?