Bảo Huân

Tết, Ngàn gọi, “hếp pi liu zia”. Bị phá giấc, tôi quạu:

– Mới sáng mùng một mà nghe liu zia chắc là xui cả năm!

Ngàn cười ha hả, đáp:

– Bà này có đạo mà dị đan! Bên này là sáng mùng một nhưng bên mình Tết từ mười hai tiếng trước rồi bà ơi, không xui nổi đâu.

Tôi nói tôi dị ứng với cái kiểu lờ nờ ngọng nghịu. Ngàn cười lớn hơn. Bà kỳ thị kẻ tật nguyền, “lam” bắc à nhen! Tôi hỏi có chuyện gì mới sáng sớm đã gọi. Ngàn nói tui kiếm ra cho bà được một ông, chuẩn bị chiều nay đi gặp. Tôi la làng:

– Không cần “thằng” nào hết!

Ngàn nhằn nhì, cha nội này không… thi sĩ, không văn sĩ, cũng không nhạc sĩ, tui bảo đảm trăm phần trăm bà sẽ không phải bị đọc thơ, đọc văn hay nghe nhạc gì của thằng chả đâu mà sợ! Tôi không nhịn được cười. Cái kiểu cách nói chuyện bá láp của con nhỏ này lúc nào cũng làm tôi khó mà bực bội lâu được. Ngàn ngưng một giây. Tui điều tra lý lịch thằng chả rồi, kỹ sư, ly dị vợ, cuộc sống đàng hoàng ổn định… Tôi ngắt lời, vậy thì dành cho mi đi. Ngàn chậc lưỡi, sao được chớ, không có chiện tình chị duyên em, tui mà không gả chồng cho bà thì sẽ không bao giờ yên tâm nhắm mắt. Tôi trợn mắt ngó lên trần nhà như ngó vô chính giữa mặt con nhỏ, chưa kịp kiếm ra một câu để mắng cái kiểu nói hệt như má tôi đang… trăn trối, Ngàn đã lại nhí nhố:

– Bà có nghĩ là năm nay Chúa muốn dành cho bà cơ hội “loài người không thể phân chia” không? Ði đám cưới nào với bà, cũng nghe giảng là Chúa không muốn con dân Ngài sống lẻ loi, còn bà thì nói Chúa làm ông Adam xong là phán “loài người ở một mình không tốt, ta sẽ làm nên một kẻ giúp đỡ giống như nó” vì vậy mà mới có bà Eva ra đời. Ðúng không, đúng không? Tui tin Chúa sẽ không để cho bà lẻ loi! Tân xuân, bà cũng nên “tân”, nên “xuân” đi!

Tôi chẳng thèm trả lời cái con nhỏ nhớ nhiều câu Kinh Thánh tôi chia sẻ, nhưng không  chịu đi nhà thờ. Ngàn léo nhéo tiếp, chiều bốn giờ tui qua bà, nhớ ăn mặc đẹp đẽ, sơn phết trang trí mặt mày cho ngon lành. Tôi đáp tôi sẽ không đi đâu hết. Ngàn như không nghe thấy gì, cứ tiếp tục:

– Ðàng nào cũng phải tới nhà chị Hương ăn Tết. Cứ thử là đi coi mắt một lần đi, như phim Hàn vậy đó. Không được thì thôi, chết chóc gì mà sợ.

Tôi nói mắc mớ gì sợ mà chỉ không thích, nhưng nghĩ bụng nếu không tìm ra được câu gì để làm cho con nhỏ này câm chắc coi bộ sẽ phải khổ sở triền miên cả ngày hôm nay cho xem. Tuy nhiên sau khi léo nhéo một hồi thì Ngàn bỗng nhỏ giọng, “bày tỏ mối quan ngại”:

– Chỉ xin thành thật khai báo là ông này chỉ hơi trật tiêu chuẩn của bà chút xíu. Kinh tế thường thường bậc trung vì đang phải trợ cấp cho con gái. Bên này ly dị thì phải như vậy rồi, bà biết mà, đúng không…

Tôi vẫn chưa tìm ra câu chận họng, bất thình lình Ngàn bỗng lại cao giọng:

– Bình thường bà có thể làm cao mặc dù bà hơi… lùn, nhưng Tết nhứt, thì cũng nên… discount cho người ta chút đỉnh, hạ thấp tiêu chuẩn xuống cho người ta nhờ đi bà ơi!

“Tiêu chuẩn” tôi hay đùa với Ngàn là kiếm cho tôi một ông già góa vợ, già lụ khụ nhưng giàu có và khi giã từ dương thế thì có ý muốn sẽ để gia tài lại cho… tôi. Lúc mới nghe, Ngàn hỏi bộ bà… dị mộng hả, trên đời này nếu có một ông già lụ khụ mà giàu có, con cháu của ổng đã xếp hàng dài dài, trên vai mang sẵn một bao đựng tiền chờ cho ổng ra đi là nhào dzô chia chác, hay không chừng đã cầm tay bắt ổng ký vô di chúc lâu rồi, lấy đâu ra tới phiên bà mà đặt “niềm tin yêu và hy vọng”. Nói tới nói lui, cuối cùng Ngàn lắc đầu:

– Cái thằng cha yêu bà lúc còn trẻ, đòi tự tử vì bị gia đình bà cấm không cho quen nhau, cày cục mới lấy được bà, mà về sau còn giở thói cà chớn, bà mong chi ở một thằng cha làm lụng cả đời cực nhọc mới có của mà để lại cho bà hưởng khơi khơi!

Tôi đáp bởi vậy tao mới không thèm tái hôn. Tôi lại trêu Ngàn, thời buổi này kiếm ra một người đàn ông tử tế y như đi tìm động vật quý hiếm, thỉnh thoảng khảo cổ còn đào ra bộ xương khủng long, người tiền sử, chứ nam nhân tử tế thì chắc chắn đã tuyệt chủng, nên không bao giờ nghe có ai tuyên bố đã tìm thấy. Tôi trêu thêm tôi thề là sẽ không đời nào phí sức vô ba cái chuyện “trai gái”.

– Thời này thì mấy ông đàn ông cũng không tin còn có bà Trần Tế Xương. Vì bà Trần Tế Xương chỉ là người có trong sách vở, ô