Tôi về căn nhà xây xong bỏ trống chưa bán được vi Covid 19 của ông con,căn nhà trống trơn không nước nóng đi vội tôi không mang theo bất cứ thứ gì ngoài vài gói Mì gói,không muỗng nĩa,không khăn tắm tôi đi như người Tị nạn chạy trối chết ra khỏi nhà với vết răng cắn trên tay, một vết cắn nhá lửa của Hiền thê nhớ đời,bắt đầu viết về EXODUS của dân Do thái Việt Nam gia đình tôi lủng cũng vì chuyện viết lách của tôi ,khi bà Xã phát giác ra cái quá khứ lẫy lừng gái gú của tôi bà không vui nói tôi chỉ sống với quá khứ, một trận cãi nhau vợ hiền nổi giận biến thành bà la sát xuất chiêu cho tôi một vết cắn,tôi tẩu vi thượng sách tránh đi không hổ mặt nào, phone cho ông con lấy chìa khóa và mật mã Alarm,từ nhà tôi đến đó chỉ 30 phút mà tôi đi tìm hơn 3 tiếng đồng hồ,chạy vội quên đem theo kiếng lão tôi chẳng thấy gì trên bản đồ GPS vì lâu quá không upgrade,vùng nhà thằng Cu của tôi là vùng mới chưa cập nhật trên bản đồ, trời lạnh mà mắt mũi tèm hem, xăng thì sắp cạn cái Iphone cũ quá màn hình chập chờn lúc tắt lúc mở,khổ cái thân già gần 70 tuổi còn chạy Tị nạn, kỳ này hơi căng à nghe,xứ Downunder này đàn bà quyền hạn ghê lắm cánh đàn ông bó tay.

Nguyên buổi sáng tôi chỉ có vài cọng mì nhét vào bao tử,đến khi tìm ra được căn nhà của ông con tôi đói phờ người,nước nóng không có tôi nhai đại Mì khô uống ngụm nước lạnh nửa khuya đau bụng dữ dội,lạnh quá căn phòng rộng vớ cái Sleeping bag trong xe đem vào chui vô vẫn còn lạnh, tôi lúc nào cũng phòng hờ cái Sleeping bag khi bà xã nổi giận thì vù ra xe chun vào cho qua đêm, ,nằm nghe mưa khuya rơi tí tách,từng giọt thảnh thơi không vội vàng không nôn nóng xuống mảnh đất chưa tráng Ciment sau nhà, không ngủ được vì lạ nhà ,tôi choàng dậy lấy cái Laptop mang theo để viết câu chuyện này. Tôi nhắn ông quý tử nếu mẹ gọi thì cười hè hè đừng nói gì hết, mọi chuyện rồi sẽ qua OK son, ông con tôi dễ thương cái tánh này,cha mẹ gây lộn làm gì tùy ý,  chung vô phòng với cái Laptop, nhét earphone vào là quên sự đời 

                                                                   *****

Chuyến đi của Exodus chiếc tàu được mua từ một bãi phế thải gần trại tị nạn Songkhla Thailand,1000  US dollars chỉ cái vỏ cái máy đã gở bán sắt vụn, võ tàu còn khá tốt theo một ông Hải quân công xưởng thẩm định ông này trong nhóm của chúng tôi từ Úc cùng đi 

-Sau khi từ Sawan Hill về tôi lao đầu vào nhà máy cày chết bỏ,đi  theo bạn bè nhậu nhẹt bù khú tính chuyện làm một chuyến hồi hương, hơn 3 ngày đường từ Singapore về đến Nam nước Thái vào trại Songkhla tuyển được vài ông danh ca và cựu lính VNCH  theo về thủy thủ đoàn được 20 chục ông 

Nhìn con Tàu phơi nắng trên bãi cát vàng ối và rặng phi lao già,chúng tôi ngán ngẩm,

-Anh Sáu thẩm định và cho biết tiền bạc bao nhiêu để hoàn thành chuyến đi. Anh Sáu người sĩ quan Hải Quân công xưởng từ Mỹ về  trầm ngâm chắc khoảng 5000 ngàn US nửa mới ra khơi được, chúng`ta phải ghé Singapore đậu ngoài Hải phận nhận Súng M16 quân đội họ phế thải cho mình gần cả trăm ngàn viên đạn đây là công sức của bên ngoại giao ông Lý hiển Long cho với một điều kiện là tự vận chuyển (Lý hiển Long lúc này là thứ trưởng Quốc phòng)

-Em và thằng Lôi hổ trở ngược lại Singapore để ký nhận nghe, Anh Sáu chức lớn hơn tụi tôi ra lệnh

-À còn cánh trên bộ thì sao? 

-Thằng Lôi Hổ và Nhảy dù lo, em theo chiếc Tàu này với anh sau khi nhận xong vũ  khí họ cho 

Gần một tháng cạo và hàn lớp võ Tàu trước con mắt của nhà cầm quyền Thái họ làm ngơ theo lệnh từ ông Tướng Ủy ban An ninh tình báo ở Bangkok ,tôi hỏi Anh Sáu chiếc Tàu này cỡ bao nhiêu tấn Anh sáu 

-40 chục tấn đáy sâu chạy đầm nếu chở nặng ,máy vừa mua xong của KUBOTA 6 máy  mạnh lắm của tụi Cảnh sát biển Thái bán phế liệu mình mua quá rẻ 500 dollars ,chỉ thay bạc dên còn tốt Anh vừa tân trang xong 

-Không lẽ mình nhét hết lên chiếc Tàu này rồi đổ bộ lên Khê Gà sao Anh ?có tin gì bên trong chưa ?

-Có họ cho người ra đang ở Bắc Thái ,để thanh lọc lại mẹ sợ tụi Bộ nội vụ CS nó cài người thì chết cả đám ý anh Sáu nói là đám tình nguyện từ trại tị nạn nhập vào chuyến đi

-Nhóm Lê quốc Túy đang nhận yểm trợ của Tàu cộng họ bắn tiếng làm ăn chung với mình Anh chưa biết tính sao?chờ trên mà mấy ông bên Ủy viên con mẹ gì đó lè phè quá tiền sắp cạn rồi không khéo đói cả đám,

Tôi bỏ đi ra biển khi nghe anh sáu nói đến tiền, làm chuyện con Tàu này tôi và bạn bè phải tự bỏ tiền túi ra cho chuyến đi và nhờ sự đóng góp của cảm tình viên nhỏ giọt hàng tháng chi cho Tiền phương là chúng tôi số còn lại bao cho các quan di chuyển công tác còn vác thêm vợ theo,lụi hụi thì đến ngày tôi phải qua Singapore với thằng Lôi công  cuộc hẹn với ông Kẹ của bộ quốc phòng Singapore tại một căn nhà đường Elizabeth không gặp quan lớn mà gặp một ông Đại tá Tình báo ông cho điểm hẹn trên biển và ngày hẹn để nhận số súng phế thải và đạn dược máy truyền tin có gì lấy nấy kể cả đồ hộp của Mỹ gần quá date  lúc này Việt cộng đang chiếm Cam bốt thỉnh thoảng cũng vi phạm biên giới Thai khi đuổi tụi Khơ me đỏ chém vè về nơi an toàn, nên Singapore yểm trợ chúng tôi vài trăm cây súng M16 vì họ đã có XM 17 nhái y hệt M16 nhưng tốt hơn một chút là không kẹt đạn bất tử ông Lôi hổ và tôi đã bắn thử loại này nhưng nhìn có vẽ hơi thô.

Xong việc chúng tôi vù qua Mã lai để gặp một s